VBC Albuquerque logo
HỘI THÁNH BÁP-TÍTALBUQUERQUE
Gia Đình

Tiếng Than Khóc Của Người Cha Mất Con

HT Albuquerque · 8 tháng 6, 2025

2 Sa-mu-ên 18:332 Sa-mu-ên 112 Sa-mu-ên 122 Sa-mu-ên 13-182 Sa-mu-ên 3:2-52 Sa-mu-ên 13:1-222 Sa-mu-ên 12:9-122 Sa-mu-ên 14:282 Sa-mu-ên 14:36-392 Sa-mu-ên 18:52 Sa-mu-ên 18:7-8Ma-thi-ơ 7:2-3Ga-la-ti 3:26-28Cô-lô-se 3:21Ê-phê-sô 6:4Châm Ngôn 22:6Châm Ngôn 14:16Sáng Thế Ký 34Phán Sự Ký 19

Bài giảng này dựa trên câu chuyện của vua Đa-vít và các con trai của ông trong 2 Sa-mu-ên 13-18, đặc biệt là sự khóc lóc của ông sau khi nghe tin Áp-sa-lôm bị giết. Bài giảng khám phá cách mà tội lỗi của Đa-vít – phạm tội tà dâm và giết U-ri – dẫn đến hậu quả thảm khốc cho gia đình và cả quốc gia. Thông qua các sự kiện liên tiếp: hãm hiếp Ta-ma, ám sát Am-nôn, và cuộc nổi loạn của Áp-sa-lôm, bài giảng nhấn mạnh vai trò quan trọng của sự kỷ luật, dạy dỗ và hiện diện tích cực của người cha trong gia đình.

Bài giảng bắt đầu bằng cách giới thiệu tầm quan trọng của Kinh Thánh là cuốn sách ghi chép trung thực những khuyết điểm, sai lầm và tội lỗi của các nhân vật lịch sử, kể cả những nhân vật quan trọng như Áp-ra-ham và Đa-vít. Vua Đa-vít được giới thiệu như một nhân vật lịch sử thực, sống khoảng hơn 3000 năm trước, người đã giết khổng lồ Gô-li-át khi còn trẻ và trở thành nhân vật lịch sử hết sức quan trọng. Tuy nhiên, bài giảng nhấn mạnh rằng Đa-vít không phải là người cha gương mẫu không lỗi lầm, mà là một người cha có nhiều lầm lỗi và thất bại. Mục đích của bài giảng không phải để lên án Đa-vít mà để mọi người cùng học hỏi từ gương làm cha của ông, vì nhìn thấy lỗi lầm của người khác dễ nhưng nhận ra lỗi lầm trong đời sống mình mới là điều khó.

Đoạn thứ hai của bài giảng phát triển nguyên nhân gốc rễ của thảm kịch gia đình Đa-vít. Khoảng năm 990 TCN, Đa-vít phạm tội tà dâm với Bát-sê-ba, vợ của tướng U-ri, và sau đó lập mưu để giết chồng của bà. Khi tiên tri Na-than đối chất tội với vua thông qua câu chuyện ngụ ngôn, Đa-vít nhận ra tội lỗi của mình, nhưng phải trả giá bằng mạng sống của bốn người con trai. Lời phán của Chúa rõ ràng: "Gươm chẳng hề thôi hủy hoại nhà ngươi" và "Từ trong chính nhà của ngươi, Ta sẽ khiến tai họa giáng trên ngươi." Hậu quả trực tiếp của tội lỗi Đa-vít xuất hiện khoảng năm 985 TCN khi Am-nôn, con trưởng, hãm hiếp Ta-ma, em gái của Áp-sa-lôm. Mặc dù Đa-vít giận lắm khi nghe tin, ông lại không hề trừng phạt tội lỗi trời lớn này của Am-nôn. Sự im lặng và không hành động của vua này đặc biệt nổi bật khi so sánh với việc ông khóc than cho đứa con trai đầu tiên cùng Bát-sê-ba khi bé bị bệnh nặng.

Đoạn thứ ba khám phá hậu quả của sự thụ động của Đa-vít như một người cha. Khi Đa-vít không trừng phạt Am-nôn vì hãm hiếp Ta-ma, Áp-sa-lôm giữ mối thù trong lòng. Hai năm sau, Áp-sa-lôm giết Am-nôn để trả thù cho em gái mình. Bài giảng chỉ ra rằng Đa-vít, mặc dù là một vị tướng tài ba và lãnh đạo tài giỏi, lại là một người cha thụ động, không kỷ luật con mình, chỉ biết giận mà không biết dạy. Sự vô tâm của vua đối với nạn nhân Ta-ma – một người phụ nữ trẻ bị làm nhục, phải sống cô độc trong cung điện mà không chồng, không con, không tương lai – phản ánh tính chất của một xã hội trọng nam khinh nữ. Bài giảng nhấn mạnh rằng dưới chân thập giá, nam nữ đều như nhau trong mắt Chúa Trời, như lời Phao-lô viết trong Ga-la-ti 3:26-28.

Đoạn thứ tư tập trung vào hậu quả lan rộng của sự thụ động của Đa-vít. Sau khi được phép quay lại Giê-ru-sa-lem, Áp-sa-lôm vẫn không được vua cho gặp trong hai năm. Năm năm sau vụ giết của Áp-sa-lôm, Đa-vít mới tìm cách giải hòa với con trai mình. Sự hoãn lãng này của Đa-vít trong việc giảng hòa và xử lý công lý cho Ta-ma đã khiến Áp-sa-lôm thù ghét và khinh thường cha mình. Hậu quả là Áp-sa-lôm lập mưu để xoán ngôi vua của cha, dẫn đến một cuộc nội chiến kinh hoàng với 20,000 người chết. Hình ảnh của "hòn đá quăn vào hồ nước bình lặng" mô tả cách sóng ảnh hưởng của Đa-vít lan rộng từ gia đình đến quân đội rồi cả đất nước. Khi nghe tin Áp-sa-lôm bị giết, Đa-vít khóc lóc thảm thiết: "Ước chi chính ta chết thế cho con!" Tuy nhiên, ông không khóc cho Ta-ma bị hãm hiếp, phản ánh lòng không công bằng của vua đối với con gái mình.

Đoạn cuối cùng rút ra bài học thực hành cho các bố mẹ hiện đại. Bài giảng nhấn mạnh rằng sự dạy dỗ phải bắt đầu khi con còn trẻ thơ, không nên chờ đến khi sự việc xấu xảy ra mới la lối và nổi giận. Lời Châm ngôn 22:6 – "Hãy dạy cho trẻ thơ con đường nó phải theo" – nhấn mạnh rằng tre phải được uống từ nhỏ mới nên hình đẹp. Bố mẹ phải tích cực tham gia vào đời sống con cái, dạy dỗ, khuyến khích, nâng đở và kỷ luật chúng với mục đích giúp con đi theo con đường đúng từ nhỏ cho đến lúc trưởng thành. Lời sứ đồ Phao-lô trong Ê-phê-sô 6:4 – "Hỡi các người làm cha, chớ chọc cho con cái mình giận dữ, hãy dùng sự sửa phạt khuyên bảo của Chúa mà nuôi nấng chúng nó" – cung cấp hướng dẫn rõ ràng cho các bố mẹ. Bài giảng kết thúc bằng câu chuyện về Đại tướng Douglas MacArthur, người được tặng giải thưởng "người cha tốt" nhất và nhấn mạnh rằng ông tự hào là người cha hơn là một vị tướng, vì "người cha chỉ xây dựng, không bao giờ phá hủy."

Chủ đề

Vai trò của người cha trong gia đình và sự kỷ luật con cáiHậu quả của tội lỗi lan rộng từ gia đình đến quốc giaSự thụ động và thiếu hiện diện tích cực của bố mẹ dẫn đến sự hư hoạiCông lý, thương xót và đối xử công bằng giữa con trai và con gáiDạy dỗ và nuôi nấng con từ tuổi thơ là nền tảng của nhân cáchSự hòa giải, tha thứ và phục hưng mối quan hệ gia đìnhẢnh hưởng của mẫu gương sống từ bố mẹ đến hành động của con cái