Trong Mọi Sự Tạ Ơn Chúa
Hầu hết chúng ta đều dùng một công thức để quyết định mức độ cảm tạ, biết ơn. Công thức này dù rất đơn giản nhưng chính xác cho hầu hết mọi người. Theo công thức này thì mức độ biết ơn bằng điều nhận được trừ cho điều mất đi (cảm tạ = điều nhận được – điều mất đi). Hễ điều nhận được càng nhiều hơn điều mất đi thì mức độ biết ơn càng lên cao. Khi số mất đi tăng lên mà số nhận được vẫn như nguyên thì sự biết ơn cũng giảm xuống một cách tương xứng. Và khi số mất đi nhiều hơn số nhận được, thì chúng ta trở nên cay đắng chua chát.
Cũng theo công thức này thì chúng ta chỉ tạ ơn ĐCT sau khi đã nhận được điều mình muốn. Nhưng KT không dạy như vậy. PL viết: Đừng lo lắng gì cả, nhưng trong mọi việc hãy cầu nguyện, nài xin và cảm tạ mà trình các nhu cầu của mình cho Đức Chúa Trời. 7 Sự bình an của Đức Chúa Trời, là bình an vượt trên mọi hiểu biết, sẽ bảo vệ tấm lòng và tâm trí anh chị em trong Chúa Cứu Thế Giê-su. (Phil 4:6-7 – BDM). 2 điều trong lời PL dạy: 1) Trước khi Chúa trả lời, cùng với lời cầu nguyện là lời cảm tạ; 2) Dâng trình những nhu cầu chứ không phải những điều mình muốn vì thấy người khác có mà mình không có. Nghĩ cho cùng những điều chúng ta muốn nhiều điều hơn cần. Chúng ta cần sức khỏe, nhưng được sức khỏe để chạy 26 miles marathon hay làm ironman (lội 2.4 miles, chạy xe đạp 112 miles, và chạy 26 miles) là điều muốn. Xe cần để đi lại, nhưng xe Mercedes, Lexus là điều muốn. Mọi người cần thức ăn, nước uống để sống, nhưng không phải ai cũng cần ăn lẫu, ăn yến, hay uống sâm mỗi ngày.
[Bối cảnh của thư Phi-líp – viết từ trong khi bị giam tại thành La-mã.
Hơn nữa ơn phước không phải chỉ gồm vật chất, tiền của, tài sản. Khi giúp người, qv còn nghe được, nhận được lời cảm ơn, nhưng có bao giờ căn nhà, hay chiếc xe, hay miếng đất nói cám ơn! Dù chúng ta có thể dốc hết tâm sức, đổi cả gia đình để chạy đuổi theo vật chất, không một người nào có thể nghe được một lời cảm ơn từ những của vật này. Cũng không có một người nào lại muốn cúi đầu cám ơn vật mình có được hay do chính mình làm ra. Vật chất hữu hình dù thấy được, sờ được, cảm biết được nhưng vô tri vô giác, không biết ơn hay trả ơn. Qv có bao giờ thấy xe hay nhà nói cám ơn không? Dĩ nhiên không! Chính vì vậy khi bày tỏ lòng cảm tạ thì chúng ta nói rằng mình cám ơn Đấng đã tha thứ tội, ban cho sự cứu rỗi, cuộc sống mới và cám ơn những người giúp đở mình.
Quan điểm sống, nhận thức điều gì là giá trị để biết thật sự cảm tạ Chúa về gia đình, tình bạn, hội thánh, sự cứu chuộc hơn là chỉ nghĩ về vật chất, tài của. Tôi có một bài tập cho qv. Lấy cái mẫu tự (24 chữ cái) qv có thể liệt ra những điều gì để tạ ơn Chúa. Ví dụ: Â – ân điển; B – bình an, bạn hữu; C – cứu rỗi; Đ – ĐCT, ĐCJC, ĐTL; H – Hội thánh.
ĐỪNG CHỜ ĐẾN KHI ĐỦ MỚI CẢM TẠ
Chúng ta có rất nhiều điều để tạ ơn Chúa: sự tha thứ, sự cứu rỗi, gia đình, thân quyến, bè bạn, hội thánh, sức khỏe, công việc, nhà cửa, xe cộ, thức ăn dư dật… Tôi cũng biết rằng khi nghe những điều này, một số sẽ thầm nghĩ: làm sao tôi có the cảm tạ Chúa khi gia đình tôi đang trãi qua biết bao nhiêu khó khăn, tan vỡ; làm sao tôi có thể cảm tạ Chúa về hội thánh khi người anh chị em trong Chúa nói điều không đẹp về tôi; hay về sức khỏe, việc làm…
Nếu chờ cho đến đi mọi sự được đầy đủ, trọn vẹn mới dâng lời cảm tạ Chúa thì điều này chắc chắn sẽ không bao giờ sảy ra vì không ai trong chúng ta tại đây lại không có điều khó khăn, mất mát cả. Không mất sức khỏe thì cũng mất tình cảm; không mất sức khỏe, tình cảm thì cũng sẽ mất tiền bạc… Lòng biết ơn ĐCT không thể tùy thuộc vào hoàn cảnh hay sự dư dật nhưng như PL dạy: Hãy vui mừng mãi mãi, 17 cầu nguyện không thôi, 18 phàm làm việc gì cũng phải tạ ơn Chúa; vì ý muốn của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jêsus Christ đối với anh em là như vậy. (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:16-18)
Một câu chuyện kể về một em bé gái. Thấy mùa lễ Tạ Ơn sắp đến, cô giáo của một lớp tiểu học cho học sinh trong lớp mình một bài tập. Bài cô cho là mỗi học sinh phải vẽ cho mình một bức hình tả về điều mình biết ơn trong mùa lễ Tạ Ơn. Có em vẽ hình những món đồ chơi mình nhận được như máy chơi game. Có em lại vẽ hình những người chửa lửa hay người lính để nói về lòng biết ơn với những các em quý trọng, người hy sinh bảo vệ. Phần lớn vẽ hình cha mẹ và gia đình là người yêu thương, chăm sóc các em. Duy chỉ có một em gái nhỏ, không xinh đẹp, học không giỏi, cha mẹ ly dị phải sống với một người bà, vẽ hình của một bàn tay, một bàn tay trong tờ giấy trắng. Đây cũng là em học sinh rất nhút nhát, thường đứng một mình trong sân trường nhìn các bạn chơi đùa.
Khi cô giáo xem bức hình vẽ với bàn tay, thì nghĩ rằng chắc em bé gái muốn nói rằng em không có gì để có thể cám ơn cả. Như một bàn tay trắng, không được nhận lãnh điều gì trong cuộc đời cả. Đến giờ nghĩ break, khi tất cả học sinh đều ra sân chơi, cô gọi đứa học trò gái của mình nán lại để hỏi về bức hình vẽ. "Em vẽ hình này có nghĩa gì, cho cô biết được không?" Em ngần ngừ, do dự rất lâu khi được cô mình hỏi về ý nghĩa của bức hình vẽ. "Cứ nói cho cô biết không sao đâu. Có phải bởi vì em không nhận được gì hay không? Có phải vì em không có gì để cám ơn trong mùa lễ này không?" Nghe cô hỏi mà mước mắt cứ đổ xuống ràn rụa trên đôi gò má của em bé gái nhỏ đáng thương. Nhiều phút trôi qua thấy cô vẫn kiên nhẩn chờ câu trả lời, em mới ngập ngừng: "Thưa cô, em vẽ hình bàn tay không phải bởi vì không ai cho em đồ gì. Cha mẹ em cũng thường hay gởi đồ chơi cho em. Thỉnh thoảng cũng có về thăm rồi cho tiền, cho đồ mới nữa". Cô giáo ngắt lời: "Vậy tại sao em lại vẽ hình của một bàn tay không?" "Thưa cô, bởi vì em rất ao ước được ba hay mẹ em nắm tay em đưa đến nơi đón xe bus như các bạn gần nhà. Em mong được mẹ chải tóc trước khi đi học. Hay cũng như có một lần cô nắm tay em dẫn qua đường lúc cả lớp được đi chơi".
Có người đầy đủ vật chất nhưng lại đánh mất quan hệ, thiếu thốn tình yêu thương. Có lúc chúng ta thầm ao ước được một cái vỗ tay thân tình, một cái ôm trìu mến từ người chồng, người vợ, từ cha mẹ, anh em hay từ cả những người trong Hội Thánh hơn là một món quà GS. Chúng ta cần người, tình cảm từ người hơn là cần đồ vật. Dù có nhiều đồ vật, tặng phẩm người cho nhưng đời sống có gì là vui vẻ nếu không có ai để san xẻ, chung hưởng.
Lịch sử của ngày lễ Tạ Ơn của xứ HK này dạy chúng ta bài học: đừng chờ đến khi đủ mới cảm tạ, bởi vì không bao giờ đủ cả. 150 năm trước đây vào năm 1863, xứ HK trãi qua một cuộc nội chiến đẫm máu và tàn khốc nhất trong lịch sử quốc gia giữa Nam Bắc khiến trên một triệu người đã mất mạng và thương tích, biết bao nhiêu gia đình phải ly tán, làng xóm bị tàn phá, nhà cửa bị hủy diệt. Trong thời gian hết sức đen tối này, Tổng Thống Abraham Lincoln đã ký thành sắc luật một nghị quyết của thượng viện Hoa Kỳ. Nghị quyết của tổng thống tuyên bố rằng ngày thứ năm 30 tháng 04 năm đó sẽ là ngày toàn quốc kiên ăn và cầu nguyện. Lời tuyên ngôn kêu gọi cho ngày kiên ăn cầu nguyện của tổng thống Lincoln có những lời như sau: Quốc gia chúng ta đã được nhận những của ban tốt nhất từ Trời; chúng ta đã hưởng hòa bình, thịnh vượng trong nhiều năm; chúng ta đã gia tăng về dân số, về sự giàu có và về sức mạnh như chưa một quốc gia nào kinh nghiệm được. Nhưng chúng ta đã quên Thượng Đế. Chúng ta đã quên đi cánh tay nhân lành đã gìn giữ chúng ta trong những năm tháng hòa bình và giúp chúng ta trù phú, giàu mạnh. Trong sự lừa dối của lòng mình, qua suy nghĩ hão huyền, chúng ta nghĩ rằng mọi ơn phước đó là sản phẩm của sự khôn ngoan vượt bực và do công đức của chính mình. Say sưa với những thành công liên tục, chúng ta trở nên tự đắc và quên đi ân điển của Thượng Đế. Chúng ta trở nên kiêu hảnh đến nỗi không còn cầu nguyện cùng Đức Chúa Trời là Đấng đã sáng tạo chúng ta. Vậy nay thật chính đáng để chúng ta khiêm nhường trước Đấng mà chúng ta đã phạm tội để cầu nguyện cho tội lỗi của dân tộc chúng ta, để xin Đức Chúa Trời tha thứ và thương xót.
Đến ngày 03 tháng 10 cùng năm đó, tổng thống đã tuyên bố ngày lễ Tạ Ơn toàn quốc đầu tiên vào ngày thứ năm cuối của tháng 11 năm 1863. Bản tuyên ngôn về ngày lễ Tạ Ơn đầu tiên có lời kêu gọi như sau: Tôi thiết nghĩ thật xứng đáng và thích hợp để toàn thể dân tộc Hoa Kỳ đồng một tâm tình, một tiếng nói mà long trọng, kỉnh kiền và với lòng biết ơn mà xưng nhận Đức Chúa Trời. Vì vậy tôi kêu gọi toàn thể đồng bào đang sinh sống trên mọi vùng của đất nước, cùng những ai đang ở biển khơi, và những đồng bào đang ở nước ngoài, biệt riêng ra ngày thứ năm cuối của tháng 11 như ngày lễ Tạ Ơn và ca ngợi đến Cha Nhân Từ là Đấng ngự trên cao.
Khi đất nước đang trong cuộc nội chiến tàn khốc và đẩm máu, không biết còn tồn tại hay không thì tổng thống và quốc hội HK biệt riêng một ngày để Tạ Ơn ĐCT và cầu nguyện cùng Ngài. Họ không oán trách, cay đắng với Chúa; trái lại họ bày tỏ lòng biết ơn. Cám ơn Trời khi đất nước thanh bình đã là điều hiếm thấy. Dân chúng Hoa Kỳ lại dâng lời cảm tạ khi đất nước tan tóc vì chiến tranh lại là điều chưa từng thấy bao giờ. Mấy ai trong số qv có thể nghĩ rằng ngày lễ Tạ Ơn toàn quốc đầu tiên và chính thức của Hoa Kỳ lại được kỷ niệm vào giữa một thời kỳ đen tối nhất của lịch sử đất nước này.
Trong hai năm dài, tiên tri Giê-rê-mi chứng kiến sự bao vây của quân đội Babylon quanh thành Giê-ru-sa-lem. Hết thức ăn, dân chúng chết vì đói, vì bệnh. Rồi thành bị thất thủ, dân sự bị giết hại và giải làm phu tù sang xứ xa. Trước cảnh ngộ tan thương đó, Giê-rê-mi viết bài Ca Thương (bài ca trong khi đau thương, ai ca -BDM) để khóc cho dân Chúa. Nhưng dù trong những lời than khóc, ông vẫn bày tỏ cảm tạ: Hãy nhớ đến sự hoạn nạn khốn khổ ta, là ngải cứu [đắng] và mật đắng. 20 Hồn ta còn nhớ đến, và hao mòn trong ta. 21 Ta nhớ lại sự đó, thì có sự trông mong: 22 Ấy là nhờ sự nhân từ Đức Giê-hô-va mà chúng ta chưa tuyệt. Vì sự thương xót của Ngài chẳng dứt. 23 Mỗi buổi sáng thì lại mới luôn, sự thành tín Ngài là lớn lắm. 24 Hồn ta nói: Đức Giê-hô-va là cơ nghiệp ta, nên ta để lòng trông cậy nơi Ngài. (3:19-24)
Mấy tuần qua chúng ta đọc một số bài TT Đa-vít viết trong những ngày tháng gian truân khi bị vua Sau-lơ đuổi bắt giết. TT 34 được viết sau khi Đa-vít phải giả bộ điên khùng để thoát khỏi xứ kẻ thù Phi-lít-tin. Trong hoàn cảnh khó khăn như vậy nhưng qv hãy nghe những lời mở đầu của Đ trong bài TT này: Tôi sẽ chúc tụng Đức Giê-hô-va luôn luôn, Sự khen ngợi Ngài hằng ở nơi miệng tôi. 2 Linh hồn tôi sẽ khoe mình về Đức Giê-hô-va, Những người hiền từ sẽ nghe, và vui mừng. 3 Hãy cùng tôi tôn trọng Đức Giê-hô-va, Chúng ta hãy cùng nhau tôn cao danh của Ngài. (34:1-3) Chú ý các từ: chúc tụng, khen ngợi, vui ừng, tôn cao danh. Đ vẫn có thể tỏ lòng cảm tạ Chúa ngay khi trải qua những ngày vô cùng gian nan.
CHÚA BAN PHƯỚC ĐỂ PHỤC VỤ, CHIA SẺ
TT 103:1-4 tóm lại những ơn phước Chúa ban: Hỡi linh hồn ta, khá ngợi khen Đức Giê-hô-va! Mọi điều gì ở trong ta hãy ca tụng danh thánh của Ngài! Hỡi linh hồn ta, hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va, chớ quên các ân huệ của Ngài. Ấy là Ngài tha thứ các tội ác ngươi, chữa lành mọi bịnh tật ngươi, cứu chuộc mạng sống ngươi khỏi chốn hư nát, lấy sự nhơn từ và sự thương xót mà làm mão triều đội cho ngươi.
ĐCT không bao giờ ban phước cho qv ngoại trừ khi qv đem ơn phước đến cho người chung quanh, cho xã hội. Chúa cũng không ban những ơn phước này để qv cất giữ vào kho nhưng để đem lại phước cho người chung quanh mình. [Câu chuyện về bánh ma-na. Nếu tham lam lấy hơn có thể dùng thì bánh sẽ hư thối].
Trung tâm nghiên cứu trẻ em của trường đại học NY (NYU) viết về một công trình nghiên cứu các trẻ em con của những người trí thức, giàu có. Có những lời như sau: Sự hoàn toàn bảo đảm về tài chánh, tự do quá trớn để làm điều thích, dù học hay khám phá, và sự ban cho rất nhiều cơ hội để giải trí, chơi đùa, học vấn được khám phá là thường dẫn đến sự thờ ơ, lười biếng, thiếu khả năng để đạt được mục đích đề ra, có thái độ xem mọi điều có như quyền lợi, không thể quyết định, dễ buồn rầu, dễ cau có, thiếu tự tin, và an ninh (Complete financial security, excessive freedom to learn and explore, and the provision of a very wide range of interesting opportunities for entertainment, recreation, and education … have been discovered to often lead to apathy, laziness, an inability to commit to goals, attitudes of entitlement, indecisiveness, moodiness, irritability without provocation, low self-confidence, and insecurity.
Chú ý đến việc con em có quá nhiều vật chất, muốn gì được đó.
Ai quên đi ngôn ngữ của lòng biết ơn không bao giờ có thể nói được tiếng của hạnh phúc.
