Tình Yêu Thương Từ Trước Khi Sáng Thế - Ba Câu Hỏi Khó
Bài giảng lần trước trong tháng 11 về lời PL dạy trong Ê-phê-sô 1:4-5 về tình yêu thương của ĐCT từ trước khi sáng thế cho những người được Chúa chọn: trước khi sáng thế, Ngài đã chọn chúng ta trong Đấng Christ, đặng làm nên thánh không chỗ trách được trước mặt Đức Chúa Trời, bởi sự thương yêu của Ngài đã định trước cho chúng ta được trở nên con nuôi của Ngài bởi Đức Chúa Jêsus Christ, theo ý tốt của Ngài.
Lời dạy của sứ đồ PL trong 1:4 không phủ nhận sự cứu rỗi gồm cả quyết định tin Chúa của một người. Tuy nhiên câu hỏi là quyết định tin Chúa quan trọng nhất, đến trước sự lựa chọn của ĐCT hay sự lựa chọn của ĐCT quan trọng nhất và đến trước sự chọn lựa của con người. PL dạy và KT dạy: chỉ khi ĐCT chọn một người, người đó mới có thể chọn ĐCT.
PL dạy trong 1:3 hay như chính lời PL trong 1 Cô 15:10: Nhưng tôi nay là người thể nào, là nhờ ơn Đức Chúa Trời, và ơn Ngài ban cho tôi cũng không phải là uổng vậy. Trái lại, tôi đã làm nhiều việc hơn các người khác, nhưng nào phải tôi, bèn là ơn Đức Chúa Trời đã ở cùng tôi.
PL xác nhận rằng bởi ơn của ĐCT ông mới trở nên người tin Chúa, làm việc nhiều hơn, tận tụy, trung tín hơn người khác, chứ không phải bởi chính ông.
Chính niềm tin, giáo lý này khiến đạo Cơ Đốc hoàn toàn khác với tất cả tôn giáo trên đất. Phật giáo dạy nếu muốn, nếu cố gắng, một người có thể đạt được niết bàn, có thể trở nên như Phật. Hồi giáo cũng dạy nếu muốn là người theo đạo Hồi, một người có thể khiến mình là người sùng đạo.
Nhưng KT dạy rằng: dù có muốn cách mấy, cố gắng đến mấy, một người cũng không thể trở nên người tin Chúa. Không thể bằng nổ lực, cố gắng cá nhân. Chỉ duy bởi ân điển của ĐCT tất cả mới được cứu. Chỉ vì tình yêu thương mà ĐCT đã chọn chúng ta từ trước khi sáng thế để cứu nên chúng ta mới có thể chọn để tin ĐCJC.
PL giải thích: Vả, chúng ta biết rằng mọi sự hiệp lại làm ích cho kẻ yêu mến Đức Chúa Trời, tức là cho kẻ được gọi theo ý muốn Ngài đã định. 29 Vì những kẻ Ngài đã biết trước, thì Ngài cũng đã định sẵn để nên giống như hình bóng Con Ngài, hầu cho Con nầy được làm Con cả ở giữa nhiều anh em; 30 còn những kẻ Ngài đã định sẵn, thì Ngài cũng đã gọi, những kẻ Ngài đã gọi, thì Ngài cũng đã xưng là công bình, và những kẻ Ngài đã xưng là công bình, thì Ngài cũng đã làm cho vinh hiển. (Rô-ma 8:28-30)
Khi ĐCJC nói với một người: Ta không hề biết ngươi bao giờ, thì không có nghĩa là Chúa không biết họ đang đứng trước Ngài, Chúa không biết họ là ai, hay nói rằng ngươi không nằm trong danh sách loài người. Chúa không hề có ý như vậy. Khi Chúa nói ta không biết ngươi, có nghĩa là ta không hề có quan hệ với ngươi. Biết một người trong KT là một từ nói về quan hệ với người đó.
Vậy khi PL viết Ngài đã biết trước, thì Ngài cũng đã định sẵn, thì không có nghĩa là ĐCT nhìn thấy trước, biết một người sẽ làm gì. Biết trước có nghĩa là yêu thương trước, có quan hệ trước. Có nghĩa là ĐCT đặt lòng yêu thương của Ngài trên người đó. Bởi vì ĐCT yêu thương chúng ta từ trước khi sáng thế, nên hôm nay chúng ta mới có thể nói: tôi tin ĐCJC.
Trước khi suy nghĩ xem KT dạy gì về 3 câu hỏi trên, tôi muốn trả lời một câu hỏi về sự cứu rỗi mà rất nhiều con cái Chúa thường hỏi: tôi có thể mất sự cứu rỗi hay không? Câu trả lời là tín đồ không mất sự cứu rỗi. Có 2 lý do: 1) Vì ĐCT đã biết trước người được cứu và chọn họ. Nếu một người được chọn mất sự cứu rỗi thì sự chọn lựa của ĐCT là một lỗi lầm. Làm sao chúng ta có thể tin vào sự toàn tri và toàn năng của ĐCT. 2) Lý do thứ 2 người tin Chúa không mất sự cứu rỗi là bởi vì chính ĐCT sẽ gìn giữ, bảo vệ và giúp kẻ Ngài chọn để cứu trong suốt thời gian họ còn sống trên đất.
Đây là ý của lời dạy của sứ đồ Phi-e-rơ dạy trong 1 Pet 1:5: Chúc tụng Đức Chúa Trời, Cha của Chúa chúng ta là Đức Chúa Jêsus Christ! Bởi lòng thương xót dư dật của Ngài, chúng ta được tái sinh để có một hi vọng sống, nhờ sự sống lại từ cõi chết của Đức Chúa Jêsus Christ, 4và hưởng một cơ nghiệp không hư hoại, không hoen ố, không suy tàn, để dành trong các tầng trời cho anh em, là những người nhờ đức tin được quyền năng của Đức Chúa Trời gìn giữ cho sự cứu rỗi, là điều sẵn sàng để được bày tỏ trong thời cuối cùng. (BDM) và lời dạy của Phao-lô: tôi tin chắc rằng Đấng đã khởi làm việc lành trong anh em, sẽ làm trọn hết cho đến ngày của Đức Chúa Jêsus Christ. (Phi-líp 1:6)
Bài giảng hôm nay sẽ về 3 vấn đề, câu hỏi khó về sự được chọn:
Sự chọn lựa có công bằng hay không. Tại sao ĐCT lại không cứu tất cả mọi người thay vì chỉ chọn một số người? Phải chăng sự chọn lựa một số được cứu hàm ý rằng ĐCT cũng đã chọn số còn lại bị trừng phạt đời đời?
Nếu ĐCT đã chọn thì sự tự do lựa chọn của con người ở đâu
Nếu ĐCT đã chọn thì cần gì phải làm chứng về Chúa
Sự Chọn Lựa Có Công Bằng Hay Không
Đây cũng là câu hỏi của sứ đồ PL trong Rô-ma 9 khi viết về sự chọn lựa của ĐCT. Vậy chúng ta sẽ nói làm sao? Không phải Đức Chúa Trời bất công đó sao? Chẳng hề như vậy. 15 Vì Chúa có nói với Môi-se rằng:
“Ta sẽ nhân từ với kẻ nào Ta muốn nhân từ,
Ta sẽ thương xót kẻ nào Ta muốn thương xót.”
16 Vì thế không phải bởi người ta ước muốn, cũng không phải bởi bôn ba mà được, nhưng bởi sự nhân từ của Đức Chúa Trời. 17Kinh Thánh phán với Pha-ra-ôn rằng: Chính vì điều này mà Ta lập ngươi lên, để Ta có thể dùng ngươi tỏ quyền năng của Ta ra, và để cho Danh Ta được vang ra khắp đất. 18 Như vậy Ngài muốn nhân từ với ai thì nhân từ, muốn làm cứng lòng ai thì làm. (Rô-ma 9:14-18 - BDM)
Đoạn KT này giải thích rõ rằng sự chọn lựa của ĐCT hoàn toàn là do quyền quyết định của ĐCT và bởi sự nhân từ chứ không phải do nổ lực, cố gắng của con người.
Phi-e-rơ cũng giải thích cùng ý này trong câu 1:3: Ngợi khen Đức Chúa Trời, là Cha Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, Ngài lấy lòng thương xót cả thể khiến chúng ta lại sanh, đặng chúng ta nhờ sự Đức Chúa Jêsus Christ sống lại từ trong kẻ chết mà có sự trông cậy sống (1 Phi-e-rơ 1:3) Chúng ta được cứu vì lòng nhân từ của ĐCT, vì tình yêu thương từ trước khi sáng thế của Ngài.
Trong xã hội HK chúng ta đang sống, quyền lợi cá nhân là một vấn đề mà dân chúng đòi hỏi, chính quyền soạn luật và tòa án xác nhận. Hiến chương HK và luật pháp HK công nhận và bảo vệ nhiều quyền lợi cá nhân, gọi là nhân quyền, như quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do đi lại, tự do tín ngưỡng.
Tuy nhiên trong mấy mươi năm qua, dù hiến chương HK không hề nói đến, nhưng dân chúng lại đòi hỏi thêm những quyền mới. Như hai quyền mới là quyền phá thai và quyền lập gia đình với người đồng tính. Đây là hai quyền lợi hoàn toàn mới được tòa thẩm phán tối cao xác nhận trong 40 năm qua. Trong tuần qua, tổng thống Biden vừa ký một sắc lệnh để xác nhận thêm một quyền mới: quyền cho người nam đổi giới tính sang nữ được tranh đấu thể thao với người bẩm sinh là nữ. Chỉ thêm vài năm nữa đây tôi tin HK sẽ có thêm nhiều quyền mới cho cá nhân.
Câu hỏi về sự lựa chọn để cứu của ĐCT cho loài người có công bình hay không có thể được hỏi cách khác: loài người có quyền đòi hỏi ĐCT phải cứu hay không? Đây là một câu hỏi rất tự nhiên cho người sinh sống tại các quốc gia Tây Phương nói chung và HK nói riêng bởi vì họ rất trọng quyền lợi cá nhân, thậm chí trong nhiều trường hợp đặt quyền lợi cá nhân trên cả quyền lợi chung tập thể.
KT xác nhận rõ, dù người đọc không đồng ý, rằng Chúa chọn một số người để cứu là quyền của ĐCT, chứ không phải quyền của loài người. Khi Chúa chọn để cứu, Chúa bày tỏ lòng nhân từ, sự thương xót, ân điển. Câu KT vô cùng quen thuộc về sự cứu rỗi nhờ ân điển, bởi đức tin: Vả, ấy là nhờ ân điển, bởi đức tin, mà anh em được cứu, điều đó không phải đến từ anh em, bèn là sự ban cho của Đức Chúa Trời. 9 Ấy chẳng phải bởi việc làm đâu, hầu cho không ai khoe mình. (Ê-phê-sô 2:8-9)
Ân điển là gì? Là sự ban cho mà người nhận không xứng đáng để nhận. Hôm nay chúng ta thường nghe tôi đáng được nhận điều này điều nọ (I deserve this, that). Có thể tại nơi làm việc qv đáng được lên lương vì làm giỏi. Nhưng đó không phải là ân điển. Ân điển là dù qv có làm dở mà vẫn được lên lương! Người xấu mà vẫn cho đóng phim vai chính! Điều đáng được nhận thì không thể gọi là ân điển.
KT dạy rằng ĐCT ban cho loài người 2 loại ân điển: 1) Ân điển chung cho mọi người, và 2) Ân điển thiêng liêng cho người Chúa đã định trước, đã được chọn. Qv có thể nghĩ 2 loại ân điển này như chiều ngang và chiều dọc của thập giá. Ân điển chung là sự ban cho của ĐCT cho loài người khi để sống trên đất này, cho quan hệ giữa người và người. Ân điển thiêng liêng được ban cho cuộc sống đời đời trên thiên đàng với ĐCT và cho quan hệ với ĐCT.
KT dạy dù là ân điển chung, nếu ĐCT không ban cho thì không ai có thể nhận lãnh: Ví chẳng từ trên trời ban cho, thì không một người nào có thể lãnh chi được (Giăng 2:27) ĐCJC nói về ân điển chung: bởi vì Ngài khiến mặt trời mọc lên soi kẻ dữ cùng kẻ lành, làm mưa cho kẻ công bình cùng kẻ độc ác. (Matt 5:44-45)
ĐCT không chỉ ban cho loài người mặt trời, mưa móc nhưng còn rất nhiều ân điển chung khác. Tôi chỉ nêu lên vài điều: lương tâm, sắc đẹp; thông minh; nơi sinh ra; tài năng… Biết bao nhiêu bác học gia tài giỏi xuất chung là những người không tin Chúa. Bao nhiêu tài tử, minh tinh đẹp đến nỗi chim sa, cá lặng, đóng phim ảnh xuất sắc là những người không tin Chúa.
Dù sau khi A-đam và E-va phạm tội thì ĐCT vẫn ban cho loài người biết bao nhiêu ân điển chung để xã hội có thể phát triển, phồn thịnh, để quan hệ giữa người và người được duy trì, nẩy nở. Vậy trong đời sống trên đất này, trong quan hệ giữa người và người, ai trách ĐCT là không công bình khi ban cho ân điển chung, ngay cho những người không tin Chúa.
Trước khi người không tin Chúa trách ĐCT sao không công bình thì họ phải tự hỏi chính họ có gì, làm gì để nhận ân điển chung từ Chúa. Sự công bình hoàn toàn khác với ân điển. Công bình là khi cả 2 bên đều phải được đối xử như nhau theo cùng một tiêu chuẩn nhất định. Công bình là khi 2 người đều có cùng một tài năng, một sắc đẹp nhưng 1 người được chọn không phải theo tiêu chuẩn của tài năng, sắc đẹp mà theo một tiêu chuẩn khác như nịnh bợ, đút lót. Trong một cuộc thi tuyển vào trường đại học với tiêu chuẩn học sinh nào đậu điểm cao (không gian lận) thì sẽ được chọn thì khi trường chọn học sinh với điểm cao mà không chọn học sinh với điểm thấp thì không thể gọi là không công bình. Ân điển là khi trường nhận một số học sinh vào dù điểm thấp.
Hầu hết, nếu không nói là tất cả chúng ta hiện diện đây đến xứ này là do sự nhân từ của HK. Nhân từ chứ không phải vì một điều gì chúng ta làm cho xứ này. Có lẽ nào hàng triệu người khác muốn được đến và sống tại xứ này lên án, buộc tội chính quyền HK rằng họ không công bằng vì không chọn tôi. Không. Quyền nhận là hoàn toàn do xứ này quyết định, chứ không do người muốn vào quyết định.
Vậy khi người ta trách ĐCT không công bình khi chọn để cứu một số người lại không cứu số khác thì có nghĩa là họ muốn ĐCT phải ban cho mọi người ân điển đặc biệt dành cho những người Chúa định trước và chọn. Định trước và chọn để làm gì? Để họ có thể tin Chúa.
Qv dừng đây để nghĩ với tôi về mấy câu KT sau đây:
Vì ngươi là một dân thánh cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi; Ngài đã chọn ngươi trong muôn dân trên mặt đất, đặng làm một dân thuộc riêng về Ngài. 7 Đức Giê-hô-va tríu mến và chọn lấy các ngươi, chẳng phải vì các ngươi đông hơn mọi dân khác đâu; thật số các ngươi là ít hơn những dân khác (PT 7:6-7). Bao nhiêu người giàu có đời này muốn làm dân thánh Chúa? Ý câu KT này là ĐCT chọn dân tuyển không phải theo tiêu chuẩn như con người, mà trái lại.
Chúa tìm thấy dân Ngài trong sa mạc, Giữa hoang dã với tiếng gào thét quạnh hiu. Chúa bao phủ, chăm sóc người, Che chở người chẳng khác gì con ngươi mắt Ngài. (PT 32:10). Ai đi tìm chọn người giữa chốn hoang dã với tiếng gào thét quạnh hiu.
Hay như trong 1 Cô-rinh-tô 1:27-28: Nhưng Đức Chúa Trời đã chọn những điều dại dột trong thế gian để làm hổ thẹn những người khôn. Đức Chúa Trời đã chọn những điều yếu đuối trong thế gian để làm hổ thẹn những kẻ mạnh. 28 Đức Chúa Trời đã chọn những gì hèn hạ, bị khinh khi trong thế gian và những điều không ra gì để hủy bỏ những điều trọng đại.
Đây là những người thế gian này xa lánh, ruồng bỏ, xem thường, khinh dễ. Kẻ giàu có đời nay mấy ai muốn sống trong vòng những kẻ hèn hạ, bị khinh khi này? Qv có biết hôm nay, ngay trong thời điểm này ước tính có trên 350K tín đồ các dân thiểu số miền thượng du, tức khoảng 25% tổng số tín đồ tại VN dù tổng số dân của họ là khoảng 1.5 triệu tức ít hơn 2%. 2% dân số, nhưng 25% của tổng số tín đồ tại VN. Đây là số dân nghèo khó, bị khinh dễ (người Kinh gọi họ là mọi!). Có công bình hay không khi ĐCT chọn những người nghèo khó, bị khinh dễ, ít học, chất phát để ban cho ân điển thiêng liêng, để họ tin nhận Chúa?
Thật sự mà nói trong xã hội VN, HK, các nước Tây phương, người tin Chúa có lợi gì? Tin Chúa phải sống theo lời Chúa dạy trong KT, đi nhóm học KT, thờ phượng, cầu nguyện, phải dâng hiến thời gian, tiền của, sức lực. Bao nhiêu người muốn làm điều trong một xã hội giàu có, thịnh vượng về vật chất? Nhưng chính những người triết gia, học giả, người ngoại sống trong những nơi thịnh vượng, trù phú, đầy đủ này lại là những người đặt lên câu hỏi: ĐCT có không công bình khi chỉ chọn một số để cứu!
Chính trong thư 1P. P xác nhận về lò lửa thử thách cho người tin Chúa. Vì tin Chúa họ chịu hoạn nạn, mất việc làm, tài sản, thậm chí mất người thân yêu và cả tính mạng. Ai muốn được cứu để qua lò lửa thử thách? Không ai cả, ngoại trừ ĐTL mở con mắt của lòng để thấy được giá trị của nước Trời và ơn phước trong Chúa.
Sách Hê-bơ-rơ viết về những anh hùng đức tin như sau: Có kẻ khác chịu nhạo cười, roi vọt, lại cũng chịu xiềng xích, lao tù nữa. 37 Họ đã bị ném đá, tra tấn, cưa xẻ; bị giết bằng lưỡi gươm; lưu lạc rày đây mai đó, mặc những da chiên da dê, bị thiếu thốn mọi đường, bị hà hiếp, ngược đãi, 38 thế gian không xứng đáng cho họ ở, phải lưu lạc trong đồng vắng, trên núi trong hang, trong những hầm dưới đất. (Hê-bơ-rơ 11:36-38 – BDM) Điều gì khiến cho họ xem thế gian này không xứng đáng cho họ ở mà tìm kiếm một quê hương trên trời. Bao nhiêu người được đầy đủ ân điển chung, sắc đẹp, tài giỏi, thông minh, sinh ra trong gia đình giàu có, muốn nhận ân điển thiêng liêng để bị xiềng xích, lao tù, bị ném đá, tra tấn…
Nếu ĐCT Đã Chọn Thì Sự Tự Do Lựa Chọn Của Con Người Ở Đâu
Khi ĐCT sáng tạo A-đam & E-va và đặt họ trong vườn Ê-đen, Chúa không tạo họ như rô-bô, hoàn toàn dưới sự điều khiển của Chúa, nhưng với sự tự do chọn lựa. Giê-hô-va Đức Chúa Trời đem người ở vào cảnh vườn Ê-đen để trồng và giữ vườn. 16 Rồi, Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán dạy rằng: Ngươi được tự do ăn hoa quả các thứ cây trong vườn; 17 nhưng về cây biết điều thiện và điều ác thì chớ hề ăn đến; vì một mai ngươi ăn chắc sẽ chết. (STK 2:15-17)
Chính vì được tự do lựa chọn nên A-đam & E-va mới quyết định và chọn để nghe theo cám dỗ của ma quỉ và phạm tội cùng ĐCT. Dù sau khi đã phạm tội, ĐCT không lấy đi sự tự do quyết định, chọn lựa của loài người. Có khác chăng là sau khi phạm tội, mọi tự do chọn lựa của con người bị giới hạn bởi bản ngã tội lỗi, bởi xu hướng làm theo xác thịt, theo dục vọng cá nhân thay vì theo lời dạy của ĐCT.
Đây chính là lời dạy của sứ đồ PL trong đoạn KT rất quen thuộc trong Ga-la-ti khi tương phản giữa việc làm của xác thịt và trái TL. Tội lỗi khiến con người sống theo xác thịt: Vả, các việc làm của xác thịt là rõ ràng lắm: Ấy là gian dâm, ô uế, luông tuồng, 20 thờ hình tượng, phù phép, thù oán, tranh đấu, ghen ghét, buồn giận, cãi lẫy, bất bình, bè đảng, 21 ganh gổ, say sưa, mê ăn uống, cùng các sự khác giống như vậy. (Ga-la-ti 5:19-20).
Nếu con người không có sự tự do lựa chọn, nếu mọi quyết định của con người đều đã được định trước bởi ĐCT, thì lý do gì họ lại bị xử phạt vì sống trong và làm theo tội lỗi. ĐCT là Đấng Công Bình, Ngài không buộc tội nếu mọi hành động, mọi suy nghĩ, mọi ý tưởng, mọi mơ ước của con người đã được định trước.
Nhưng không chỉ tội lỗi làm mù mắt tâm linh con người, nhưng KT còn cho biết ma quỉ dùng tội lỗi để làm mù mắt tâm linh của người thế gian để họ không muốn tin nhận Chúa: Nếu Tin lành của chúng tôi còn che khuất, là chỉ che khuất cho những kẻ hư mất, 4 cho những kẻ chẳng tin mà chúa đời nầy đã làm mù lòng họ, hầu cho họ không trông thấy sự vinh hiển chói lói của Tin lành Đấng Christ, là ảnh tượng của Đức Chúa Trời (2 Cô-rinh-tô 4:4)
Tôi lấy một ví dụ thế này: Trước khi tin Chúa dù mắt xác thịt vẫn mở, nhưng mắt tâm linh, mắt tấm lòng bị chúa đời này làm cho mù lòa, nên con người dùng tự do ĐCT ban cho để sống, làm theo ý riêng mình. Họ dùng ân điển chung, tài năng, kiến thức, khả năng lý luận, phân tích để có khoa học, kỹ thuật, tiến bộ về vật chất. Tuy nhiên vì mắt tâm linh mù lòa, khi nghe TL họ không muốn nhận. Và chỉ khi TL của ĐCT mở mắt tâm linh thì con người mở có thể thấy thật sự họ đang đi vào địa ngục. Đây là lý do PL cầu nguyện cho người tin Chúa được TL soi sáng con mắt của lòng: Tôi cầu Đức Chúa Trời của Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, là Cha vinh hiển, ban thần trí của sự khôn sáng và của sự tỏ ra cho anh em, để nhận biết Ngài, 18 lại soi sáng con mắt của lòng anh em, hầu cho biết điều trông cậy về sự kêu gọi của Ngài là thể nào, sự giàu có của cơ nghiệp vinh hiển Ngài cho các thánh đồ là làm sao (Ê-phê-sô 1:17-18)
Cũng bởi vì dân sự Chúa có sự tự do lựa chọn nên Giô-suê mới răn dạy họ phải quyết định để phục vụ ai: Nếu chẳng thích cho các ngươi phục sự Đức Giê-hô-va, thì ngày nay hãy chọn ai mà mình muốn phục sự, hoặc các thần mà tổ phụ các ngươi đã hầu việc bên kia sông, hoặc các thần dân A-mô-rít trong xứ mà các ngươi ở; nhưng ta và nhà ta sẽ phục sự Đức Giê-hô-va. (Giô-suê 24:15)
Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng ta, ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ. (Ma-thi-ơ 11:28)
Nhưng theo tính tự nhiên thì qv sẽ chọn gì? Chọn nhận ân điển chung hay chọn nhận ân điển thiêng liêng. Chọn để sống theo hàng ngang hay theo hàng dọc của thập giá? Trong cuộc sống trên đất này, trong quan hệ với người, ai bảo tôi không có sự tự do lựa chọn vì ĐCT cấm tôi? Không con người có toàn quyền tự do để chọn cho mình cách sống, cách cư xử, nói năng…
Về quan hệ với ĐCT như theo hàng dọc của thập giá thì không phải con người không có tự do để chọn nhưng nếu có, thì vì bản tính tội lỗi, sẽ không chọn ĐCT. Đúng hơn là vì bản tính tội lỗi, con người không hề muốn chọn ĐCT.
Không phải chỉ không thể nhưng là không muốn. Bản tính tự nhiên của con người là muốn làm theo xác thịt, chọn làm theo xác thit. Bản tính tự nhiên không hề nghĩ đến ĐCT (như trong suốt 24 năm đầu của đời tôi). Sứ đồ Phao-lô giải thích về bản tính tự nhiên con người luôn nghịch cùng ĐCT: Vì tâm trí theo xác thịt là sự chết, còn tâm trí theo Thánh Linh là sự sống và bình an. 7 Do đó tâm trí theo xác thịt là thù nghịch với Đức Chúa Trời; vì nó không thuận phục kinh luật của Đức Chúa Trời, và thật sự nó cũng không có khả năng thuận phục được. (Rô-ma 8:6-7 - BDM)
Vậy con người vẫn có sự tự do để chọn lựa, quyết định nhưng trong giới hạn của bản tính xác thịt tội lỗi. Có người chọn kỷ luật chính mình để tốt hơn mà không cần đến ĐCT (nhiều người vô thần sống hữu ích, mẫu mực hơn người tin Chúa). Có người chọn hãy ăn uống rồi ngày mai sẽ chết hay kẻ nào chết với nhiều đồ chơi là người thắng cuộc. Không được chọn, được gọi con người thấy KT là vô lý lẽ, là huyền thoại, nhưng khoa học, giáo dục là cứu cánh cho thế giới. Thậm chí có người cố hết sức để hoàn toàn loại bỏ ĐCT ra khỏi đời sống.
Sau khi một người tin nhận Chúa, ĐTL thay đổi tấm lòng họ nên từ đó họ mới có sự tự do để quyết định và chọn lựa để hoặc làm theo bản tính xác thịt hoặc theo bản tính của người mới. PL viết: Vì xác thịt anh em yếu đuối nên tôi nói theo cách loài người. Anh em đã từng hiến chi thể mình làm nô lệ cho sự ô uế và sự gian ác chất chồng thể nào, thì bây giờ, hãy hiến chi thể mình làm nô lệ cho sự công chính để được thánh hóa thể ấy. 20Khi còn là nô lệ cho tội lỗi thì anh em được tự do đối với sự công chính. (Rom 6:19-20 - BHĐ)
Vậy thưa anh em, bởi sự thương xót của Đức Chúa Trời, tôi nài xin anh em dâng thân thể mình làm sinh tế sống, thánh khiết và đẹp lòng Đức Chúa Trời, đó là sự thờ phượng phải lẽ của anh em. 2Đừng khuôn rập theo đời nầy, nhưng phải được biến hóa bởi sự đổi mới của tâm trí mình, để phân biệt đâu là ý muốn tốt đẹp, vừa lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời. (Rô-ma 12:1-2). Từ nài xin hàm ý rõ rằng PL động viên, khích lệ, kêu gọi với trọn lòng thành để tín đồ dâng thân thể mình cho Chúa và để Chúa đổi mới tâm trí.
Người được Chúa chọn là người sẽ nói Ý Cha được nên. Người không được chọn là người đến ngày phán xét Chúa sẽ nói với họ Ý ngươi được nên.
Nếu ĐCT Đã Chọn Thì Cần Gì Phải Chia sẻ Tin Lành
Năm lý do chính
Vì không ai biết ai được chọn, ai không được chọn.
Trong bài giảng trước tôi có dùng một ví dụ của một mục sư mà tôi và Lan cùng học KT với ông bà 30 năm trước giải thích thế này: Giả sử có một cổng thiên đàng. Trên cổng đó có bản chào mừng. Khi người tin Chúa từ thế gian bước vào cổng sẽ nhìn thấy bản có dòng chữ tôi chọn Chúa. Nhưng sau khi đi qua cổng và nhìn lại sẽ thấy bản có dòng chữ Chúa chọn tôi.
Ví dụ nói rằng chỉ sau khi một người qua bên cổng nước Trời họ mới biết họ được chọn nhưng hễ khi nào còn ở bên của cổng, tức còn sống dưới trời này, thì không một ai, không một ai có thể tự hào mà nói rằng người này được Chúa chọn hay không chọn. Tại sao? Bởi vì chỉ có ĐCT mới biết ai là người Ngài chọn.
Vậy hễ khi nào một người còn sống, người đó vẫn còn có cơ hội để nghe TL và đón nhận sự cứu rỗi. Thì chúng ta vẫn có trách nhiệm chia sẻ TL, làm chứng về tình yêu thương, sự tha thứ, cứu tội của ĐCJC. Chúng ta thấy rõ điều này qua gương của ĐCJC đối với Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, với các môn đồ, với PL, với bao nhiêu người như tôi & qv.
Đến buổi ăn cuối trên phòng cao, ĐCJC vẫn rửa chân cho Giu-đa Ít. Khi hắn đem lính đến bắt Chúa trong vườn Ghết-sê-ma-nê, Chúa gọi hắn là bạn. Ai có thể nói một người như PL lại có thể tin nhận Chúa và hầu việc Ngài. Tầm nhìn của chúng ta rất giới hạn, hẹp hòi, và đầy định kiến nên phải hết sức cẩn thận chớ thay vị trí của ĐCT mà kết luận ai được chọn, ai không.
2. Vì ĐCJC ra mạng lệnh cho các môn đồ, cho hội thánh Chúa. Chia sẻ TL là một bổn phận, trách nhiệm của người tin Chúa.
Vậy, hãy đi dạy dỗ muôn dân, hãy nhân danh Đức Cha, Đức Con, và Đức Thánh Linh mà làm phép báp tem cho họ, 20 và dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi. Và nầy, ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế (Ma-thi-ơ 12:19-20)
Nhưng khi Đức Thánh Linh giáng trên các ngươi, thì các ngươi sẽ nhận lấy quyền phép, và làm chứng về ta tại thành Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri, cho đến cùng trái đất. (CV 1:8)
3. Tình yêu thương Đấng Christ cảm động. Chia sẻ TL bày tỏ lòng biết ơn về sự cứu rỗi, là một ơn phước đến cách vui lòng, tự nguyện chứ không phải bị bắt buộc.
Vì tình yêu thương của Đấng Christ cảm động chúng tôi, và chúng tôi tưởng rằng nếu có một người chết vì mọi người, thì mọi người đều chết, 15 lại Ngài đã chết vì mọi người, hầu cho những kẻ còn sống không vì chính mình mà sống nữa, nhưng sống vì Đấng đã chết và sống lại cho mình. (2 Cor 5:14-15)
Cho nên hiện nay chẳng còn có sự đoán phạt nào cho những kẻ ở trong Đức Chúa Jêsus Christ; 2 vì luật pháp của Thánh Linh sự sống đã nhờ Đức Chúa Jêsus Christ buông tha tôi khỏi luật pháp của sự tội và sự chết. 3 Vì điều chi luật pháp không làm nổi, tại xác thịt làm cho luật pháp ra yếu đuối, thì Đức Chúa Trời đã làm rồi: Ngài đã vì cớ tội lỗi sai chính Con mình lấy xác thịt giống như xác thịt tội lỗi chúng ta, và đã đoán phạt tội lỗi trong xác thịt, 4 hầu cho sự công bình mà luật pháp buộc phải làm được trọn trong chúng ta, là kẻ chẳng noi theo xác thịt, nhưng noi theo Thánh Linh. (Rô-ma 8:1-4)
2 Các vua 7:3-11
Anh-rê dẫn anh mình là Si-môn Phierơ đến gặp ĐCJC. Phi-líp gặp Na-tha-na-ên nói với ông đến gặp Chúa (có gì tốt từ Na-xa-rét)
Người phụ nữ Sa-ma-ri vui mừng trở lại vào làng mà nói về Đấng Mê-si mà bà vừa gặp tại giếng nước
Lu-ca 17:11-19 ghi lại câu chuyện của 5 người cùi được Chúa chửa lành nhưng chỉ có một người trở lại cảm tạ Chúa. Đây là một thái độ của số đông trong chúng ta.
4. Vì được ĐCT dùng cho việc truyền giảng TL là một vinh dự, chứ không phải một gánh nặng. Chúa có thể dùng thiên sứ hay bất cứ một phương tiện nào khác toàn thiện hơn. Nhưng lại chọn dùng những con người tội lỗi, bất toàn (lúc nóng, lúc lạnh, lúc hâm hẩm) để thực hiện Đại Mạng Lệnh.
Vì ai kêu cầu danh Chúa thì sẽ được cứu. 14 Nhưng họ chưa tin Ngài thì kêu cầu sao được? Chưa nghe nói về Ngài thì làm thể nào mà tin? Nếu chẳng ai rao giảng, thì nghe làm sao? 15 Lại nếu chẳng ai được sai đi, thì rao giảng thể nào? như có chép rằng: Những bàn chân kẻ rao truyền tin Lành là tốt đẹp biết bao! (Rô-ma 10:13-15)
PL dùng đoạn KT trong Ê-sai 52:7-8: Chân của người đem tin mừng Trên các núi xinh đẹp biết bao! Tức là người công bố bình an, Loan báo tin lành, Công bố sự cứu rỗi; Là người nói với Si-ôn rằng: "Đức Chúa Trời ngươi cai trị." 8 Tiếng những người canh gác, Họ cùng nhau cất tiếng ca hát vui mừng Vì chính mắt họ sẽ thấy Khi CHÚA trở lại Si-ôn. (Ê-sai 52:7-8 - BDM)
5. Vì chia sẻ TL sẽ giúp tăng trưởng đức tin và thay đổi đời sống
Thật vậy, tôi không hổ thẹn về Tin Lành đâu, vì là quyền phép của Đức Chúa Trời để cứu mọi kẻ tin, trước là người Giu-đa, sau là người Gờ-réc (Rô-ma 1:16)
Cũng xin cầu thay cho tôi để khi tôi lên tiếng, Chúa ban cho lời phải nói, và cho tôi được bạo dạn công bố huyền nhiệm Phúc Âm. (Ê-phê-sô 6:19 – BDM)
Tôi cầu xin Chúa giúp anh chia sẻ đức tin cho người khác cách có hiệu năng đến nỗi anh hiểu hết mọi điều tốt lành dành cho chúng ta trong Chúa Cứu Thế. (Phi-lê-môn 1:6 – BDM)
