Góp Phần Truyền Giảng Tin Lành
[Ôn lại bài giảng Truyền Giảng Tin Lành tuần rồi] 1) ĐML, không phải đại gợi ý; 2) ĐML là mạng lệnh của ĐCJC cho mọi người tin; 3) ĐML không giới hạn đối tượng và nơi chốn mà cho muôn dân và đến cùng trái đất: ĐML không chỉ gồm việc chia sẻ TL nhưng còn cả môn đồ hóa. Câu hỏi quan trọng nhất trong các bài giảng về việc TGTL, không chỉ là HT cần làm gì, nhưng là tôi là người tin Chúa, là tín đồ trong HT cần làm gì? Tại sao tôi cần tham gia, đóng góp vào công cuộc TGTL? Và làm thế nào để tôi có thể góp phần vào việc thực hiện ĐML của Chúa, vào việc TGTL Chúa giao phó?
Việc tín đồ chia sẻ TL không phải là điều bắt buộc, ép uổng; làm là vì phải làm chớ không vì muốn làm. Nếu ai suy nghĩ như vậy thì nên nhớ câu KT này: Xin anh chị em nhớ rằng ai gieo ít sẽ gặt ít, ai gieo nhiều sẽ gặt nhiều. 7 Mỗi người hãy theo lòng mình đã định mà dâng hiến, không dâng một cách miễn cưỡng hoặc bị cưỡng ép, vì Ðức Chúa Trời yêu người dâng hiến cách vui lòng. 8 Ðức Chúa Trời có khả năng ban cho anh chị em mọi ân phước cách dư dật, để anh chị em luôn được đầy đủ mọi mặt, hầu có thể chia sẻ rời rộng trong mọi việc phúc thiện (2 Cô-rinh-tô 9:6-8 – BD2011)
Chúa muốn chúng ta - dù đến thờ phượng, học KT, dạy trường Chúa nhật, nấu ăn cho thông công, sửa chửa hay làm sạch cơ sở, chia sẻ TL, hay dâng hiến cho HT, tiếp trợ tài chánh cho việc truyền giáo – làm tất cả những việc này với lòng tự nguyện, vui vẻ, không phải miễn cưỡng hay bị ép buộc. Và cũng theo lời dạy này thì ĐCT sẽ ban cho mọi ân phước cách dư dật để chúng ta không chỉ có đủ mọi mặt, nhưng còn để chia sẻ rời rộng.
Qv nói tôi muốn chia sẻ TL, muốn góp phần vào việc TGTL, vào ĐML nhưng tôi không biết phải làm gì vì tôi không có khả năng, điều kiện, thời gian. Tuy nhiên qua câu chuyện ngụ ngôn về ta-lâng ĐCJC kể trong Ma-thi-ơ 25:14-30, Chúa dạy rõ rằng ĐCT ban cho mỗi người tin Ngài khả năng, điều kiện, thời gian để có thể dự phần vào việc TGTL, việc truyền giáo hay những công việc khác Chúa giao phó.
BÀI HỌC, NGUYÊN TẮC TỪ LỜI DẠY
[Đọc Ma-thi-ơ 25:14-30]
6 bài học từ câu chuyện ngụ ngôn này: 1) ĐCT là chủ đời sống; 2) ĐCT ban ta-lâng cho mỗi người con Ngài; 3) Chúa ba ta-lâng để đầu tư; 4) Chúa sẽ tính sổ; 5) Chúa sẽ ban thêm cho người đầu tư và lấy lại từ người chôn ta-lâng; 6) Chúa sẽ ban thưởng người đầu tư ta-lâng
1. ĐCT là chủ của đời sống tôi
Vả, nước thiên đàng sẽ giống như một người kia, khi đi đường xa, gọi các đầy tớ mà giao của cải mình. (Ma-thi-ơ 25:14)
Chủ gọi các đầy tớ mà giao. Chúng ta không là chủ của đời mình và cũng không là chủ của những điều mình có trong đời này. Từ giao có nghĩa là uỷ thác để trông giữ, hay giao phó quyền được dùng, hay quản lý. Tôi và quí vị chỉ là người quản lý cho ĐCT.
Giê-hô-va Đức Chúa Trời đem người ở vào cảnh vườn Ê-đen để trồng và giữ vườn. (STK 2:15)
Đất và muôn vật trên đất, Thế gian và những kẻ ở trong đó, đều thuộc về Đức Giê-hô-va. (TT 24:1)
Các ngươi không được bán vĩnh viễn đất mình, vì đất là của Ta; đối với Ta các ngươi chỉ là những kiều dân và những kẻ tạm trú. (Lê-vi-ký 25:23 –BDM)
Hãy nhớ lại Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, vì ấy là Ngài ban cho ngươi sức lực đoạt được những sản nghiệp (khả năng làm giàu) (Phục Truyền 8:18)
Bạc là của ta, vàng là của ta, Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy. (A-ghê 2:8)
Từ ta-lâng theo Anh ngữ hôm nay có nghĩa là khả năng tự nhiên có nguồn gốc từ ta-lâng trong câu chuyện ngụ ngôn này. Chúng ta có thể định nghĩa ta-lâng là tất cả mọi điều ĐCT ủy thác, ban cho trong đời, gồm 4 điều chính yếu sau đây:
Vật chất - mọi điều cần thiết cho cuộc sống như công việc, thức ăn, nhà ở, xe cộ đi lại, tiền bạc, của cải. Ngày nay có rất nhiều thứ mà người ta cho là cần thiết mà trước đó xem là đồ xa xí.
Khả năng – có thể gọi là ân tứ nếu là những khả năng dùng cho lợi ích hội thánh, công việc Chúa. Kiến thức, khôn ngoan, khéo tay (skill) để làm việc, cống hiến cho xã hội, gia đình, hội thánh.
Thời gian - thời gian sống trên đời này. Có người sống vài ba mươi năm, có người đến 80, 90. Chúng ta không thể định được ngày mình sinh ra đời, thì cũng không thể định ngày sẽ qua đời, về với Chúa. Thời gian là món quà Chúa ban cho để đầu tư.
Cơ hội – ĐCT đặt để con dân Ngài vào những công việc, nơi chốn khác nhau để có thể tiếp xúc, nói về Chúa cho người chưa biết Tin Lành.
2. ĐCT ban ta-lâng cho mọi người
Chủ đó cho người nầy năm ta-lâng, người kia hai, người khác một, tùy theo tài mỗi người (25:15)
Không một tín đồ nào lại không có ta-lâng cả. ĐCT đều ban cho mỗi tín đồ ta-lâng. Có khác chăng là số lượng tùy theo khả năng quản lý.
Mỗi người trong anh em hãy lấy ơn mình đã được mà giúp lẫn nhau, khác nào người quản lý trung tín giữ các thứ ơn của Đức Chúa Trời. (1 Phi-e-rơ 4:10)
Vì chúng ta có các sự ban cho khác nhau, tùy theo ơn đã ban cho chúng ta (Rô-ma 12:6-8)
Vấn đề là nhiều người trong chúng ta không thích ta-lâng Chúa ban cho mình mà muốn được ta-lâng Chúa ban cho người khác. Chúng ta thường so sánh, phê bình, chê khen ta-lâng Chúa cho. Chúng ta trách Chúa tại sao lại không con ta-lâng mà người này, người nọ có mà lại cho con ta-lâng nhỏ síu, tầm thường mà con không thích.
Cụ thể hơn là Chúa ban cho ta-lâng gì để có thể dự phần vào việc TGTL (hay bất kỳ một công việc nào khác Chúa giao phó)? Ít nhất, tối thiểu nhất là mọi người đều có thể làm 3 điều sau đây: 1) Cầu nguyện. Qv có thể cầu nguyện ngay khi làm tay, làm chân, làm trong nhà hàng hay khi lái xe; 2) Dâng hiến. Trong sách cuối của CU là Ma-la-chi, ĐCT lên án, buộc tội dân sự ăn trộm Chúa: Người ta có thể ăn trộm Đức Chúa Trời sao? mà các ngươi ăn trộm ta. Các ngươi nói rằng: Chúng tôi ăn trộm Chúa ở đâu? Các ngươi đã ăn trộm trong các phần mười và trong các của dâng. 9 Các ngươi bị rủa sả, vì các ngươi, thảy cả nước, đều ăn trộm ta. 10 Các ngươi hãy đem hết thảy phần mười vào kho, hầu cho có lương thực trong nhà ta; và từ nay các ngươi khá lấy điều nầy mà thử ta, Đức Giê-hô-va vạn quân phán, xem ta có mở các cửa sổ trên trời cho các ngươi, đổ phước xuống cho các ngươi đến nỗi không chỗ chứa chăng! (Ma-la-chi 3:8-10) Ai không dâng hiến là ăn trộm ĐCT; 3) Làm chứng về việc Chúa thay đổi đời sống tôi thế nào. Nếu từ làm chứng làm cho qv ngại, thì có thể thay bằng từ chia sẻ hay kể lại.
Lời Chúa trong sách Cô-rinh-tô dạy rõ rằng kẻ trồng, người tưới đều được thưởng tùy theo công sức: Tôi đã trồng, A-bô-lô đã tưới, nhưng Đức Chúa Trời đã làm cho lớn lên. 7 Vậy, người trồng kẻ tưới, đều không ra gì, song Đức Chúa Trời là Đấng làm cho lớn lên. 8 Người trồng, kẻ tưới, đều bằng nhau; ai nấy sẽ nhận phần thưởng tùy theo việc mình đã làm. 9 Vả, chúng tôi là bạn cùng làm việc với Đức Chúa Trời (1 Cô-rinh-tô 3:6-9). Các giáo sĩ, các tổ chức truyền giáo, các điểm nhóm đều cần sự cầu nguyện và tiếp trợ tài chánh, nhân sự. Có người Chúa cho ta-lâng làm ăn buôn bán phát đạt, có tiền của thì dâng hiến rời rộng cho việc TGTL, giúp các giáo sĩ, giúp xây cất cơ sở HT. Nếu tấm lòng thật sự của người dâng trong việc TGTL, ĐCT biết và sẽ ban thưởng xứng hợp.
Chúa dạy chúng ta làm hết sức mình, còn lại kết quả tùy nơi Chúa: PL trồng, Apollo tưới nhưng ĐCT làm cho lớn lên. Sách 1 Sa-mu-ên 30 kể lại câu chuyện khi gia đình của Đa-vít và các thuộc hạ bị giặc A-ma-léc bắt và đốt thành nơi họ ở. Đa-vít và 600 người đuổi theo giặc để giải cứu gia đình, cấp bách đến nỗi 3 ngày đêm không ăn uống. Trong số 600 người đó, 200 vì quá mệt mỏi nên không thể tiếp tục, phải ở lại bên khi một khe nước là Bê-sô để giữ đồ vật. Khi chiến thắng, lấy lại được vợ con, của cải, súc vật từ giặc, thì một số người trong số 400 theo Đa-vít đuổi giặc phàn nàn: Bởi vì chúng nó không đi cùng chúng ta, chúng ta sẽ không nhường cho chúng nó một phần của cải nào mà chúng ta đã lấy được, chỉ trả lại vợ và con của mỗi người mà thôi. Chúng nó hãy dẫn họ mà đi đi! (1 Sa-mu-ên 30:22). Đa-vít trả lời họ: Hỡi anh em, chớ làm như vậy về vật mà Đức Giê-hô-va đã ban cho chúng ta; Ngài đã gìn giữ ta, phó cho ta đạo binh đã đến đánh chúng ta. 24 Vậy, ai theo lời định ước của các ngươi được? Phần của kẻ ra trận và phần của kẻ giữ đồ vật phải bằng nhau; chúng sẽ chia cho nhau vậy. 25 Kể từ ngày ấy, Đa-vít lập điều đó làm luật và lệ trong Y-sơ-ra-ên, hãy còn đến ngày nay. (30:23-25).
Nếu Đa-vít còn có quyết định và lập ra luật lệ người chiến tuyến, kẻ hậu phương đều có phần như nhau, thì ĐCT là Đấng Công Bình sẽ ban thưởng xứng hợp với người đầu tư ta-lâng Chúa ban cho việc TGTL.
3. ĐCT ban cho ta-lâng để đầu tư, làm lợi ích
Tức thì, người đã nhận năm ta-lâng đi làm lợi ra, và được năm ta-lâng khác. 17 Người đã nhận hai ta-lâng cũng vậy, làm lợi ra được hai ta-lâng nữa. 18 Song người chỉ nhận một thì đi đào lỗ dưới đất mà giấu tiền của chủ. (25:16-18)
Hai người có 5 và 2 ta-lâng đều đầu tư làm ra lợi. Họ mua cổ phần chứng khoán; dùng ta-lâng Chúa cho để sinh ra thêm lợi ích. Muốn quản lý tiệm lớn trước hết phải học quản lý tiệm nhỏ. Việc lớn bắt đầu từ những việc nhỏ.
Vì chúng ta có các sự ban cho khác nhau, tùy theo ơn đã ban cho chúng ta, ai được ban cho nói tiên tri, hãy tập nói theo lượng đức tin; 7 ai được gọi đến làm chức vụ, hãy buộc mình vào chức vụ; ai dạy dỗ, hãy chăm mà dạy dỗ; 8 ai gánh việc khuyên bảo, hãy khuyên bảo; ai bố thí, hãy lấy lòng rộng rãi mà bố thí; ai cai trị, hãy siêng năng mà cai trị; ai làm sự thương xót, hãy lấy lòng vui mà làm. (Rô-ma 12:6-8)
Vả, có các sự ban cho khác nhau, nhưng chỉ có một Đức Thánh Linh. 5 Có các chức vụ khác nhau, nhưng chỉ có một Chúa. 6 Có các việc làm khác nhau, nhưng chỉ có một Đức Chúa Trời, là Đấng làm mọi việc trong mọi người. 7 Đức Thánh Linh tỏ ra trong mỗi một người, cho ai nấy đều được sự ích chung. 8 Vả, người nầy nhờ Đức Thánh Linh, được lời nói khôn ngoan; kẻ kia nhờ một Đức Thánh Linh ấy, cũng được lời nói có tri thức. 9 Bởi một Đức Thánh Linh, cho người nầy được đức tin; cũng bởi một Đức Thánh Linh ấy, cho kẻ kia được ơn chữa tật bịnh; 10 người thì được làm phép lạ; kẻ thì được nói tiên tri; người thì được phân biệt các thần; kẻ thì được nói nhiều thứ tiếng khác nhau, người thì được thông giải các thứ tiếng ấy. 11 Mọi điều đó là công việc của đồng một Đức Thánh Linh mà thôi, theo ý Ngài muốn, phân phát sự ban cho riêng cho mỗi người. (1 Cô-rinh-tô 12:4-11)
4. ĐCT sẽ tính sổ về ta-lâng Chúa ban
Cách lâu ngày, chủ của những đầy tớ ấy trở về khiến họ tính sổ. 20 Người đã nhận năm ta-lâng bèn đến, đem năm ta-lâng khác nữa, và thưa rằng: Lạy chúa, chúa đã cho tôi năm ta-lâng; đây nầy, tôi làm lợi ra được năm ta-lâng nữa… Người đã nhận hai ta-lâng cũng đến mà thưa rằng: Lạy chúa, chúa đã cho tôi hai ta-lâng; đây nầy, tôi đã làm lợi ra được hai ta-lâng nữa. (25:19-20, 22)
Vài tháng trước đây, nhà tôi có nói với Stephen, con trai út của chúng tôi rằng “mẹ muốn con ngồi xuống để lập một ngân sách dự tính cho tổng số chi phí cần thiết cho mỗi tháng” Khi S. đưa ngân sách chi phí ra thì con số đó khác xa với tổng số chi phí thật mỗi tháng. Theo ngân sách chi phí của S. thì chạy xe không cần trả bảo hiểm; đi khám bác sĩ, bệnh viện không cần bảo hiểm; mặc quần áo không cần trả tiền; xe hư đem sửa không cần trả tiền; bếp không cần nồi, niêu, xon, chảo, ngủ cũng không cần nệm, cần giường, xúc miệng không cần đem đánh răng, đi nhà cầu không cần giấy vệ sinh... Nói tóm lại là cách tính sổ của S. cho mọi chi phí hằng tháng còn thiếu sót rất nhiều.
Có lúc chúng ta sống, suy nghĩ, tính toán thiếu sót rất nhiều vì không tính mọi điều ĐCT ban cho trong cuộc đời này. Từ sức khỏe, khả năng làm việc, học hành cho đến cuộc sống trù phú, sung túc, giàu có trên xứ sở này trong khi hằng tỉ người trên thế giới này vẫn còn trong cảnh nghèo khó, và còn bao nhiêu điều khác nữa mà chúng ta không tính những điều đó là do Chúa ban cho. ĐCT biết điều này nên căn dặn dân Ỵ trước khi vào đất hứa, trước khi họ có một cuộc sống ấm no, có nhà vườn, súc vật, đất đai: Vậy, ngươi sẽ ăn no nê, và ngợi khen Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, vì cớ xứ tốt tươi mà Ngài đã ban cho. 11 Ngươi khá cẩn thận, e quên Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, không giữ gìn những điều răn, mạng lịnh và luật lệ của Ngài, mà ngày nay ta truyền cho ngươi chăng; 12 lại e sau khi đã ăn no nê, cất nhà tốt đặng ở, 13 thấy bò chiên của mình thêm nhiều lên, bạc, vàng, và mọi tài sản mình dư dật rồi, 14 thì bấy giờ lòng ngươi tự cao, quên Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, là Đấng đã đem ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, tức khỏi nhà nô lệ chăng... Vậy, khá coi chừng, chớ nói trong lòng rằng: Ấy nhờ quyền năng ta và sức lực của tay ta mà đoạt được những sản nghiệp nầy. 18 Hãy nhớ lại Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, vì ấy là Ngài ban cho ngươi sức lực đoạt được những sản nghiệp, để làm trọn sự giao ước Ngài đã thề cùng tổ phụ ngươi, y như Ngài đã làm ngày nay. (PT 8:10-14, 17-18)
Khi Mô-se đọc các luật pháp ĐCT ban cho dân Ỵ, khi nhắc lại phước lành khi họ trung tín với Chúa, đi theo đường lối Ngài, nhắc lại sự rủa sả khi họ chọn đi theo các tà thần, quên Chúa và mạng lệnh Ngài, thì họ trả lời rất mạnh mẽ: Môi-se bèn đến thuật lại cho dân sự mọi lời phán của Đức Giê-hô-va và các luật lệ, thì chúng đồng thinh đáp rằng: Chúng tôi sẽ làm mọi lời Đức Giê-hô-va phán dạy. (Xuất 24:3). Nhưng Chúa biết họ hứa với miệng nhưng sẽ quên trong lòng nên trước khi dân sự vào đất hứa, Đức Chúa Trời ra lệnh cho Mô-se làm một bài hát và dạy cho họ. Lời của bài hát nhắc họ về hậu quả khi bỏ Chúa mà theo các thần khác. Bài hát này cũng sẽ được truyền lại cho các thế hệ sau để họ biết lời nhắc dạy của Chúa cùng tổ phụ họ. Vậy bây giờ con ghi xuống bài ca này và dạy toàn dân Y-sơ-ra-ên hát, họ phải học thuộc bài ca này, để bài ca này làm chứng cho Ta nghịch với họ. 20 Sau khi Ta đã đem họ vào trong xứ tràn trề sữa và mật ong, là xứ Ta đã thề hứa ban cho các tổ tiên họ và khi họ đã no béo, họ sẽ quay đi phục vụ các thần khác, khinh dể Ta và vi phạm giao ước Ta. 21 Khi họ gặp nhiều tai hoạ khốn khổ, bài ca này sẽ làm chứng buộc tội họ, vì con cháu họ sẽ không quên bài ca này đâu. (PT 31:19-21 – BDM)
HT Chúa ngày nay cũng cần bài hát như vầy để nhắc tín đồ về sự ban cho của ĐCT mà chúng ta thường không tín đến hay nghĩ đó là do công sức, sự tài giỏi, khả năng của mình. Câu hỏi là chúng ta tính toán theo cuốn sổ nào: sổ của mình hay sổ của ĐCT?
KT dạy đến ngày cuối cùng mọi người, dù là người tin Chúa hay không tin Chúa đều sẽ bị phán xét. ĐCJC sẽ là Đấng Phán Xét mọi người, mọi đầu gối phải quì xuống, mọi miệng sẽ xưng Jesus là Chúa. Sự phán xét trong ngày cuối được gọi là sự phán xét từ tòa lớn và trắng (white throne judgment) theo KH 20:11-12: Bấy giờ tôi thấy một tòa lớn và trắng cùng Đấng đang ngồi ở trên; trước mặt Ngài trời đất đều trốn hết, chẳng còn thấy chỗ nào cho nó nữa. 12 Tôi thấy những kẻ chết, cả lớn và nhỏ, đứng trước tòa, và các sách thì mở ra.
Nhưng KT phân biệt hai sự phán xét. Một là cho những người từ chối sự cứu rỗi không có tên trong sổ của sách sự sống. Nơi ở đời đời của họ là địa ngục, là nơi họ toàn quyền sống theo ý riêng của họ vì đã không muốn sống theo làm theo ý của ĐCT.
Cũng có mở một quyển sách khác nữa, là sách sự sống; những kẻ chết bị xử đoán tùy công việc mình làm, cứ như lời đã biên trong những sách ấy. 13 Biển đem trả những người chết mình chứa; Sự chết và Âm phủ cũng đem trả những người chết mình có. Mỗi người trong bọn đó bị xử đoán tùy công việc mình làm. 14 Đoạn, Sự Chết và Âm phủ bị quăng xuống hồ lửa. Hồ lửa là sự chết thứ hai. 15 Kẻ nào không được biên vào sách sự sống đều bị ném xuống hồ lửa (KH 20:12b-15)
Đây không phải là sự phán xét cho những người Chúa giao ta-lâng. Tin mừng cho người được cứu là tên đã được ghi vào sách sự sống và được hứa sẽ không có sự đoán phạt (trừng phạt) cho những người trong ĐCJC (Rô-ma 8:1) Tuy nhiên, mỗi người tin Chúa đều được ĐCT ban cho ta-lâng và mỗi người rồi sẽ đứng hầu trước Chúa để trả lời về việc mình đã làm gì với những ta-lâng Chúa ban cho. Đã đầu tư để sinh ra lợi hay đã đem chôn nó.
* Cho nên chúng ta dầu ở trong thân thể nầy, dầu ra khỏi, cũng làm hết sức để được đẹp lòng Chúa. 10 Bởi vì chúng ta thảy đều phải ứng hầu trước tòa án Đấng Christ, hầu cho mỗi người nhận lãnh tùy theo điều thiện hay điều ác mình đã làm lúc còn trong xác thịt. (2 Cô-rinh-tô 5:10) PL viết cho tín đồ.
* Vì chúng ta hết thảy sẽ ứng hầu trước tòa án Đức Chúa Trời. Bởi có chép rằng: Chúa phán: Thật như ta hằng sống, mọi đầu gối sẽ quì trước mặt ta, Và mọi lưỡi sẽ ngợi khen Đức Chúa Trời. 12 Như vậy, mỗi người trong chúng ta sẽ khai trình việc mình với Đức Chúa Trời. (Rô-ma 14:10-12)
* Nếu có kẻ lấy vàng, bạc, bửu thạch, gỗ, cỏ khô, rơm rạ mà xây trên nền ấy, 13 thì công việc của mỗi người sẽ bày tỏ ra. Ngày đến sẽ tỏ tường công việc đó; nó sẽ trình ra trong lửa, và công việc của mỗi người đáng giá nào, lửa sẽ chỉ ra. 14 Ví bằng công việc của ai xây trên nền được còn lại, thì thợ đó sẽ lãnh phần thưởng mình. 15 Nếu công việc họ bị thiêu hủy, thì mất phần thưởng. Còn về phần người đó, sẽ được cứu, song dường như qua lửa vậy. (1 Cô-rinh-tô 3:12-15). Đây là sự phán xét cho mọi người đã nhận ta-lâng để dùng cho Chúa trong cuộc đời mình.
Không dùng ta-lâng cho công việc Chúa là sai quấy, thậm chí tội lỗi
Người chỉ nhận một ta-lâng cũng đến mà thưa rằng: Lạy chúa, tôi biết chúa là người nghiêm nhặt, gặt trong chỗ mình không gieo, lượm lặt trong chỗ mình không rải ra, 25 nên tôi sợ mà đi giấu ta-lâng của chúa ở dưới đất; đây nầy, vật của chúa xin trả cho chúa. 26 Song chủ đáp rằng: Hỡi đầy tớ dữ và biếng nhác kia (25:24-26)
Chú ý lời biện hộ của người chôn ta-lâng: biết chúa là người thế này, thế nọ. Người ấy có thật biết chủ mình không? Lại còn buộc tội chủ là gặt chỗ không gieo, lượm lặt chỗ không rải ra! Nên tôi sợ!
Ai muốn Chúa gọi mình là tên đầy tớ dữ và biếng nhác? Từ dữ đây có nơi khác được dịch là xấu xa, tội lỗi. Ai muốn được Chúa gọi là người đầy tớ trung tín, ngay lành? ĐCJC tương phản hai hình ảnh của hai người đầy tớ cho Chúa. Cả hai đều được nhận ta-lâng tùy theo ân điển, khả năng nhưng lại dùng cách khác nhau: một bên đầu tư sinh thêm lợi nhuận, một bên lại chôn dưới đất.
Chúng ta chôn gì dưới đất? Điều gì không muốn người khác thấy, biết. Người, vật đã chết. Out of sight, out of mind! Thà dùng ta-lâng Chúa ban cho mà thất bại còn hơn là đem chôn nó. Bao nhiêu tín đồ chỉ an phận “tôi đi nhà thờ, đọc KT, cầu nguyện là đủ rồi” Đi nhà thờ, đọc KT, cầu nguyện để làm gì? Để biết mình có ta-lâng gì Chúa ban cho, để có thể dùng ta-lâng Chúa ban cho mà phục vụ, làm công việc Chúa. Người bảo rằng “chỉ đi nhà thờ, đọc KT, cầu nguyện” nhưng không làm gì cả là người đầy tớ đem chôn của chủ giao phó. Chúa sẽ gọi những người đó là đầy tớ dữ và biếng nhác.
Quí vị hỏi lý do gì tín đồ lại đem chôn ta-lâng Chúa ban? Có ít nhất ba lý do sau đây:
1. Lo sợ, hoài nghi, thiếu tự tin – tôi không biết ta-lâng tôi có so thế nào với anh này, chị nọ. Tôi sợ sẽ thất bại. Tôi sợ sẽ bị mất mát. Sợ sẽ bị người này người nọ đánh giá, chê bai, chỉ trích.
Sợ loài người là một cái bẫy cho mình; Nhưng ai tin cậy CHÚA được an toàn. (CN 29:25)
2. Tự thương hại, tự kỷ (self-pity) – tôi đã thử rồi và đã thất bại rồi. Hay tôi đã thử rồi nhưng người ta không biết quí mà còn lại trách móc, chê bai, nói xấu. So what? Quí vị hầu việc ai? Người ta hay ĐCT? Ai là chủ, là Chúa đời sống qv? Người ta hay ĐCT. Người tự thương hại là người viện cớ quá khứ để biện hộ cho sự thụ động hiện tại. Điều quan trọng không phải là quá khứ hay kết quả trong quá khứ qv thế nào nhưng là hướng của bàn chân qv hiện tại.
Cũng không phải vì qv không làm được việc lớn, việc khó, việc nổi bật nên qv không làm gì cả!
3. Sợ người hơn sợ Chúa, trọng đời này hơn trọng đời sau
Nghĩ xem về PL là kẻ đã phạm tội tày trời, bắt giết người tin Chúa. PL trở nên sứ đồ cho dân ngoại.
Nghĩ xem về Phierơ là người đã chối ĐCJC ba lần. Phierơ trở nên người giảng đầu tiên của hội thánh đầu tiên khiến trăm, ngàn người tin Chúa.
5. ĐCT sẽ ban thêm cho người dùng ta-lâng và lấy đi từ người không dùng, chôn ta-lâng
Vậy, các ngươi hãy lấy ta-lâng của người nầy mà cho kẻ có mười ta-lâng. 29 Vì sẽ cho thêm kẻ nào đã có, thì họ sẽ dư dật; nhưng kẻ nào không có, thì cũng cất luôn điều họ đã có nữa. (25:28-29)
Lời dạy nào cũng là một nguyên tắc chung cho mọi người trong cuộc đời này: càng dùng, càng phát triển, tiến bộ, càng thêm lên; không dùng, càng yếu ớt, rồi sẽ mất đi. Bắp thịt không dùng sẽ teo lại, yếu đi. Trí óc không dùng rồi sẽ chậm lục.
Violin là một nhạc cụ rất độc đáo. Nhưng người mới tập violin khiến mọi người đều muốn bịt tai. Nhưng nếu không tập thì làm sao tiến bộ. Đến khi đã trở nên một nhạc sĩ giỏi thì nhạc cụ đó đem lại bao nhiêu âm điệu du dương thổn thức tấm lòng người nghe.
Nhiều người chỉ muốn là nhạc sĩ giỏi mà không muốn bắt đầu tập luyện (đem chôn ta-lâng). Phải thử, phải dùng mới biết rõ khả năng Chúa ban cho. Và càng dùng, càng tiến bộ, hữu dụng. Bài giảng của tôi 10 năm về trước khác bây giờ. Tại sao? Vì tôi bỏ công sức, thời gian, trí óc vào để trao dồi, học hỏi, thay đổi cho ngày càng tốt hơn.
Một điều chắc chắn là nếu qv không dùng ta-lâng Chúa ban cho, nếu đem chôn nó đi, qv sẽ mất đi luôn ta-lâng đó, cuộc đời qv sẽ mất đi ơn phước Chúa ban thêm cho. Ơn càng thêm ơn là như vậy đó.
6. ĐCT sẽ ban thưởng cho người hầu việc
Dù là người có 5 hay 2 ta-lâng, chủ đều khen và nói với họ như nhau: Chủ đáp rằng: Hỡi đầy tớ ngay lành trung tín kia, được lắm; ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ lập ngươi coi sóc nhiều; hãy đến hưởng sự vui mừng của chúa ngươi. (25:23)
Chúa sẽ khen tặng người dùng ta-lâng Chúa ban cho để làm lợi ích cho công việc Ngài.
Chúa sẽ ban thưởng (ta sẽ lập ngươi coi sóc nhiều)
Chúa sẽ mời đến chung hưởng ơn phước đời đời - hưởng sự vui mừng
Chúng ta sẽ làm gì với đời mình? Chôn đi ta-lâng Chúa ban cho? Sống theo ý thích của mình? Sống để thêm của cải, vật chất, tiện nghi? Hay để dùng ta-lâng Chúa ban cho mà làm lợi ích cho công việc Ngài?
