Được Đủ Mọi Phước Thiêng Liêng – Giao Ước Lạ Thường
Tựa đề của loạt bài giảng này dựa theo Eph 1:3 Ngợi khen Đức Chúa Trời, Cha Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, Ngài đã xuống phước cho chúng ta trong Đấng Christ đủ mọi thứ phước thiêng liêng ở các nơi trên trời.
Qv nhớ lời dạy quan trọng của ĐCJC trong Giăng 15:4 Hãy cứ ở trong ta, thì ta sẽ ở trong các ngươi. Như nhánh nho, nếu không dính vào gốc nho, thì không tự mình kết quả được, cũng một lẽ ấy, nếu các ngươi chẳng cứ ở trong ta, thì cũng không kết quả được. Chúa dạy các môn đồ nếu muốn kết quả, họ phải ở trong Ngài. ĐCJC lập lại 2 lần trong câu KT này.
Trong Eph 1, sứ đồ PL lập đi lập lại lời dạy này của ĐCJC: ở trong Ngài, trong Ngài, trong Đấng Christ, trong Con Yêu Dấu, từ nơi ĐCJC, bởi ĐCJC. Cả 2 bản dịch cũ và mới đều có ít nhất 12 lần ý dạy này. Rõ ràng đây là một lời dạy vô cùng quan trọng.
PL cho biết khi chúng ta ở trong Đấng Christ thì sẽ được nhận đủ mọi thứ phước thiêng liêng trên trời trong Eph 1:3. PL giải thích về các phước thiêng liêng trên trời trong đoạn 1 này từ câu 3-14 như được chọn để được thánh hóa (v4), được trở nên con nuôi của Ngài (v5), được cứu chuộc, được tha tội (v7), được ban cho ân điển (v7-8), được mọi thứ khôn ngoan thông sáng (v8), được biết sự huyền nhiệm của ý chỉ ĐCT (v9), được dự phần kế nghiệp [thừa hưởng cơ nghiệp] (v11), được nhận [niêm ấn bằng] ĐCT (v13-14).
Các phước thiêng liêng trên trời này chỉ cho những người ở trong Đấng Christ. ĐCT ban cho các phước thiêng trên trời này không phải cho những người tuân giữ mọi luật pháp cách trọn vẹn hay làm được điều to lớn gì cho Ngài. Mà chỉ vì những người đó đã được chọn lựa từ trước vô cùng để được tiếng ĐTL gọi khi nghe TL mà tin nhận ĐCJC, cho những người được ở trong Chúa. Trong bài giảng này tôi muốn trở lại sách đầu tiên STK 15 qua câu chuyện của Abraham và ngọn lửa cháy phừng để hiểu rõ hơn về sự ban cho vô điều kiện này và về giá đắt ĐCJC phải trả để chúng ta được ở trong Ngài.
Một học giả KT B.B. Warfield nói rằng CU có thể được ví như một căn phòng trang trí đầy đủ bàn ghế lịch sự nhưng không sáng đủ để có thể thấy được tất cả những bàn ghế đắt tiền đó cho đến khi nào qv mở cửa sổ để ánh sáng từ TU rọi vào. Câu chuyện của Ạ trong STK 15 mang một ý nghĩa quan trọng và đặc biệt dưới ánh sáng của TU.
15:1 Sau các việc đó, trong sự hiện thấy có lời Đức Giê-hô-va phán cùng Áp-ram rằng: Hỡi Áp-ram! ngươi chớ sợ chi; ta đây là một cái thuẫn đỡ cho ngươi; phần thưởng của ngươi sẽ rất lớn." Chú ý lúc này Ạ còn được gọi là Áp-ram. Áp-ram có nghĩa là người cha đáng trọn, Ạ là cha của nhiều người. Tại sao Ạ lại sợ?
Chúng ta phải trở lại STK 12 khi ĐCT gọi Ạ ra khỏi quê hương, vòng bà con và nhà cha ông để đi đến một nơi mà ĐCT sẽ chỉ cho ông. Sách Hê-bơ-rơ 11:8 viết: Bởi đức tin, Áp-ra-ham vâng lời Chúa gọi, đi đến xứ mình sẽ nhận làm cơ nghiệp: người đi mà không biết mình đi đâu
ĐCT cũng hứa sẽ làm cho người trở nên một dân lớn đông như sao trên trời, như cát dưới biển. Để có dân trước hết Ạ phải có con. Khi ra khỏi xứ Cha-ran Ạ 75 tuổi, mãi đến khi ông 99, Sa-ra 90 thì 2 người vẫn chưa có con. Có nghĩa là Ạ chờ lời hứa của ĐCT gần 25 năm vẫn chưa được trả lời. Vì vậy Ạ hỏi ĐCT: Lạy Chúa Giê-hô-va, Chúa sẽ cho tôi chi? Tôi sẽ chết không con, kẻ nối nghiệp nhà tôi là Ê-li-ê-se, người Đa-mách. 3 Áp-ram lại nói rằng: Nầy, Chúa làm cho tôi tuyệt-tự; một kẻ tôi tớ sanh đẻ tại nhà tôi sẽ làm người kế nghiệp tôi.
Chúa cũng hứa sẽ ban cho hậu tự ông đất đai (không phải cho ông; cả đời Ạ không hề làm chủ một miếng đất nào ngoại trừ miếng đất ông mua để chôn vợ và sau đó được chôn tại đó) Ta là Đức Giê-hô-va, Đấng đã dẫn ngươi ra khỏi U-rơ, thuộc về xứ Canh-đê, để ban cho ngươi xứ nầy làm sản nghiệp. Mãi đến 400 năm sau con cháu hậu tự của Ạ mới nhận được xứ này làm sản nghiệp. Vì vậy A mới hỏi ĐCT: Lạy Chúa Giê-hô-va, bởi cớ chi tôi biết rằng tôi sẽ được xứ nầy làm sản nghiệp? (15:8)
Chúng ta có thể tóm lại về sự kêu gọi và lời hứa của ĐCT cùng Ạ như sau: Chúa nói với A hãy ra khỏi quê hương ngươi; A hỏi Chúa: Thưa Chúa đi đâu; Chúa trả lời: Nơi mà Ta sẽ chỉ cho ngươi. Chúa nói với A Ta sẽ ban cho ngươi hậu tự đông như sao trên trời, như cát dưới biển; A hỏi Chúa: Tôi chưa có con sao có thể có hậu tự; Chúa nói Con chờ. Chúa nói với A Ta sẽ ban cho ngươi xứ này làm sản nghiệp. Ạ hỏi Chúa Thưa Chúa đất đâu? Chúa nói: Chờ cho đến 400 năm sau.
Đây là lý do mà tác giả Hebrews gọi A là anh hùng đức tin. Không có nghĩa là A không phạm lỗi, phạm tội. Ông nói dối với vua Ai-cập vợ mình là em gái vì sợ bị giết. Ông nghe lời vợ mà lấy người hầu A-ga để có con, thay vì chờ như ĐCT đã căn dặn. Đến nay dòng dõi của Ê-sau (con A-ga) và dòng dõi Gia-cốp (con Chúa hứa qua bà Sa-ra) vân còn xung đột chiến tranh triền miên không dứt. Nhưng trước những quyết định mấu chốt, trọng yếu thì A vẫn là người sống với đức tin vào lời hứa của ĐCT. Cũng như những người ở trong ĐCJC sống với đức tin vào sự ban cho đủ mọi phước thiêng liêng trên trời. Như ph ước thiêng Ngài đã chọn chúng ta trong Đấng Christ, đặng làm nên thánh không chỗ trách được trước mặt Đức Chúa Trời, 5 bởi sự thương yêu của Ngài đã định trước cho chúng ta được trở nên con nuôi của Ngài bởi Đức Chúa Jêsus Christ (Ê-phê-sô 1:4-5) hay được là kẻ dự phần kế nghiệp với Đấng Christ.
STK 15:6 dạy chúng ta về lý do ĐCT đẹp lòng với A: Áp-ram tin Đức Giê-hô-va, thì Ngài kể sự đó là công bình cho người. KT dạy như sau: Vả, không có đức tin, thì chẳng hề có thế nào ở cho đẹp ý Ngài; vì kẻ đến gần Đức Chúa Trời phải tin rằng có Đức Chúa Trời, và Ngài là Đấng hay thưởng cho kẻ tìm kiếm Ngài. (Hê-bơ-rơ 11:6)
Người ở trong Chúa phải là người sống với đức tin và hy vọng.
GIAO ƯỚC LẠ THƯỜNG
Sau khi nghe A hỏi về lời Chúa hứa về con cái, hậu tự, hỏi về đất đai làm sản nghiệp, ĐCT nói với A: Ngươi hãy bắt đem cho ta một con bò cái ba tuổi, một con dê cái ba tuổi, một con chiên đực ba tuổi, một con [chim] cu rừng và một con bò câu con. (15:9). Dù tôi và qv không hiểu ĐCT sẽ làm gì với những con vật này nhưng A hiểu rõ. Dưới ánh sáng TU trong Heb 6:13-17 chúng ta hiểu ĐCT làm gì với những con vật này: Khi Đức Chúa Trời hứa cùng Áp-ra-ham, và vì không thể chỉ Đấng nào lớn hơn, nên Ngài chỉ chính mình Ngài mà thề với người rằng: 14 Chắc ta sẽ ban phước cho ngươi nhiều, và khiến hậu tự ngươi sanh sản đông thêm. 15 Ấy, Áp-ra-ham đã nhịn nhục đợi chờ như vậy, rồi mới được điều đã hứa. 16 Người ta thường mượn danh một Đấng lớn hơn mình mà thề, phàm có cãi lẫy điều gì, thì lấy lời thề mà định. 17 Đức Chúa Trời cũng vậy, muốn càng tỏ ra cho những kẻ hưởng lời hứa biết ý định Ngài là chắc chắn không thay đổi, thì dùng lời thề. Chính lời hứa với lời thề là cái neo của linh hồn vững vàng bền chặt.
Những con vật này sẽ làm dùng cho lời thề của ĐCT cùng A. Đoạn KT theo STK 15 là đoạn KT duy nhất trong suốt CU ĐCT dùng của lễ sinh vật cho lời thề của Ngài. Qv sẽ hiểu tại sao đây là một điều hết sức đặc biệt và quan trọng. STK 15:10 Áp-ram bắt đủ các loài vật đó, mổ làm hai, để mỗi nửa con mỗi bên đối với nhau, nhưng không mổ các loài chim ra làm hai.
Ngày hôm nay khi có giao ước hay kế ước thì hai bên cùng ký giấy tờ trước sự chứng giám của người công chứng. Nhưng trong thời A khi có giao ước hay kế ước với nhau, người ta không ký giấy tờ mà làm theo cách A mổ làm hai, để mỗi nửa con mỗi bên đối với nhau.
Sách Giê-rê-mi 34:18-20 giải thích như sau: Những người vi phạm giao ước Ta, không thi hành các điều kiện trong giao ước chúng đã lập trước mặt Ta, Ta sẽ làm cho chúng giống như con bê bị chúng xẻ đôi để đi ngang qua giữa hai phần. 19 Các quan chức Giu-đa và Giê-ru-sa-lem, các quan thái giám, các thầy tế lễ, và toàn dân trong nước, hết thảy những người nào đi ngang qua giữa hai phần của con bê 20 đều sẽ bị nộp vào tay quân thù chúng, vào tay những kẻ tìm hại mạng sống chúng. Thây chúng sẽ làm thức ăn cho chim trời và thú rừng. (BDM)
Lời hứa không phải chỉ dê dàng bằng chữ ký, nhưng qua hình ảnh của một sinh vật bị cắt làm đôi nếu không giữ lời hứa. Người thề hứa là người sẽ đi ngang qua giữa hai phần của con vật. Có nghĩa là nếu tôi không giữ giao ước cũng sẽ bị cắt làm hai như các con vật bị cắt làm hai để mỗi bên đối với nhau. Thì chính thân thể tôi sẽ nằm trên đất như một xác chết vì đã không giữ lời giao ước. Xác tôi sẽ làm thức ăn cho chim trên trời, cho sâu bọ dưới đất, cho thú dữ ngoài đồng. Không một cách thề hứa nào tượng hình, rõ ràng và đáng sợ như cách thức này.
Trong thời đó khi một vị vua chinh phục các quốc gia và bắt họ sẽ làm nước chư hầu, như ngày xưa xứ VN chúng ta là nước chư hầu cho TQ, thì vị vua chiến thắng sẽ bắt các vua của những nước bại trận là người đi giữa các thú vật bị cắt làm hai. Để nói rằng nếu các ngươi không giữ lời thề làm nước chư hầu, nếu các ngươi nổi loạn thì chính thân thể của các ngươi cũng sẽ như những xác thú vật bị cắt làm hai này. Vậy người thua trận, người vai vế thấp kém hơn, hèn mọn hơn sẽ là người đi giữa các xác chết thú vật bị cắt làm đôi.
Nhưng đoạn STK 15:12-17 viết thế này: Vả, khi mặt trời vừa lặn, thì Áp-ram ngủ mê; nầy một cơn kinh hãi, tối tăm nhập vào mình người. 13 Đức Giê-hô-va phán cùng Áp-ram rằng: Phải biết rằng, dòng dõi ngươi sẽ ngụ trong một xứ chẳng thuộc về chúng nó, làm tôi mọi cho dân xứ đó và bị họ hà hiếp bốn trăm năm. 14 Nhưng, ta sẽ đoán phạt dân mà dòng dõi ngươi sẽ làm tôi mọi đó; rồi khi ra khỏi xứ, thì sẽ được của cải rất nhiều. 15 Còn ngươi sẽ bình yên về nơi tổ phụ, hưởng lộc già sung sướng, rồi qua đời. 16 Đến đời thứ tư, dòng dõi ngươi sẽ trở lại đây, vì tội lỗi của dân A-mô-rít chưa được đầy dẫy. 17 Khi mặt trời đã lặn, thình lình sự tối mịt giáng xuống; kìa có một lò lớn khói lên, và một ngọn lửa lòe ngang qua các xác thịt đã mổ. Ngày đó, Đức Giê-hô-va lập giao ước cùng Áp-ram
Giấc ngủ mê của A thật như một ác mộng với cơn kinh hãi, tối tăm nhập vào mình ông. Đây là bóng tối của sự kinh sợ, hãi hùng. Và trong bóng tối kinh khiếp đó, ĐCT phán cùng A về lời hứa về hậu tự và đất đai: họ làm nô lệ và sau 400 năm trời mới được hưởng đất. Rồi ĐCT hiện ra qua trong hình của một lò lớn có khói lên và một ngọn lửa lòe (cháy phừng). Làm sao chúng ta biết đây là ĐCT? Bởi vì đây cũng là hai hình ảnh khi ĐCT ngự xuống trên núi Si-nai: Vả, bấy giờ, khắp núi Si-na-i đều ra khói, vì Đức Giê-hô-va ở trong lửa giáng lâm nơi đó; khói ra khác nào khói của lò lửa lớn kia, và cả hòn núi đều rung động cách kịch liệt. (Xuất 19:18)
Và một điều hết sức kinh ngạc, lạ lùng là chính ĐCT qua hình ảnh của lò lớn khói và ngọn lửa cháy phừng đi ngang qua các xác thịt đã mổ. BDM viết như sau: Khi mặt trời đã lặn hẳn và bóng tối phủ xuống, bỗng có một lò lửa bốc khói và một ngọn lửa cháy phừng đi qua giữa các sinh tế bị phân đôi. (15:17)
Chúa hứa với A về hậu tự và về đất đai rồi chính Ngài lại đi ngang qua những sinh tế bị cắt làm hai. Lẽ ra chính A phải là người đi ngang qua các vật chết bị cắt đôi đó như các nước chư hầu đi qua trước sự chứng kiến của vua chiến thắng. Hình ảnh ĐCT đi ngang qua các sinh tế cắt làm hai có nghĩa thế nào. Chính ĐCT hứa với A rằng chính Ta sẽ ban cho ngươi hậu tự, đất đai làm sản nghiệp nhưng nếu Ta không làm trọn lời hứa này thì chính Ta sẽ bị phân thây, sẽ bị chết, sẽ bị diệt.
Quả thật là một điều vô cùng lạ thường, không tưởng tượng được có thể xảy ra: Một ĐCT toàn năng, Đấng Sáng Tạo muôn loài hứa cùng A rằng: A, nếu Ta không ban phước cho ngươi, cho con cháu ngươi thì nguyện sự bất tử của Ta sẽ trở nên tử vong, sự bất biến của Ta sẽ trở nên biến đổi, sự toàn năng của Ta sẽ trở nên giới hạn. Ta sẽ chết. Ta sẽ bị dứt bỏ.
Khi ĐCT qua hình lò lửa bốc khói và ngọn lửa cháy phừng đi qua các sinh tế bị cắt làm hai thì không những Chúa nói Ta sẽ chịu chết nếu không giữ những lời này, nhưng quan trọng hơn là Ta sẽ chịu chết nếu ngươi, A và hậu tự ngươi không giữ tròn phần các ngươi. Nếu Ta không giữ lời hứa, Ta sẽ bị dứt bỏ. Nhưng nếu A và hậu tự, con cháu A không giữ tròn lời hứa, thì chính Ta cũng vì các ngươi mà bị dứt bỏ.
Nói cách khác đây là một lời hứa hoàn toàn vô điều kiện. Theo ngôn ngữ của PL trong E: bởi sự thương yêu của Ngài đã định trước cho chúng ta được trở nên con nuôi của Ngài bởi Đức Chúa Jêsus Christ, theo ý tốt của Ngài (1:5) Nhưng Đức Chúa Trời, là Đấng giàu lòng thương xót, vì cớ lòng yêu thương lớn Ngài đem mà yêu chúng ta, 5 nên đang khi chúng ta chết vì tội mình, thì Ngài làm cho chúng ta sống với Đấng Christ, ấy là nhờ ân điển mà anh em được cứu (2:4-5) ĐCT đã tiền định từ trước khi sáng thế để chọn cứu chúng ta, khiến cho chúng ta được ở trong Đấng Christ để được nhận đủ mọi phước thiêng liêng trên trời, hoàn toàn không phải bởi bất cứ một lý do nào ngoài tình yêu thương của Ngài hầu cho không ai có thể khoe mình.
Nhưng ai sẽ không thể giữ trọng lời hứa này? Chắc chắn không phải ĐCT. Điều này cũng dê hiểu bởi vì ĐCT không thể bất hứa, không giữ tròn những điều Chúa đã hứa. Bởi vì ĐCT không thể làm trái lại với phẩm tính của Ngài như viết trong Hê-bơ-rơ 6:17-18 Đức Chúa Trời cũng vậy, muốn càng tỏ ra cho những kẻ hưởng lời hứa biết ý định Ngài là chắc chắn không thay đổi, thì dùng lời thề; 18 hầu cho nhờ hai điều chẳng thay đổi đó, và về hai điều ấy [lời hứa và lời thề] Đức Chúa Trời chẳng có thể nói dối, mà chúng ta tìm được sự yên ủi lớn mạnh, là kẻ đã trốn đến nơi ẩn náu, mà cầm lấy sự trông cậy đã đặt trước mặt chúng ta.
ỨNG NGHIỆM CỦA GIAO ƯỚC LẠ THƯỜNG
Nếu ĐCT không thể không giữ lời hứa và lời thề, thì ai là người bội bạc lời hứa và lời thề? Hậu tự của A, tôi và qv. Vài ngàn năm sau lời giao ước lạ thường này được ứng nghiệm: Ngôi Hai ĐCT là ĐCJC phải chịu chết vì hậu tự A không giữ tròn lời giao ước. Tiên tri Ê-sai đã nói trước về điều này: Người đã bị ức hiếp, xử đoán và giết đi. Những người đồng thời với người có ai suy xét rằng Người bị cắt đứt khỏi đất người sống Là vì tội lỗi dân Ta đáng bị đánh phạt. (53:8 - BDM)
Khi ĐCJC chết trên thập giá, bóng tối dầy đặc cũng bao phủ cả xứ như bóng tối dầy đặc, kinh khiếp bao phủ khi ĐCT qua lò khói và ngọn lửa cháy phừng đi giữa các sinh tế cắt đôi mấy ngàn năm trước đó khi chính ĐCT lập một giao ước lạ thường, không điều kiện, một chiều cùng A và hậu tự. Phúc Âm Mác viết về giờ phút cuối cùng của ĐCJC trên thập tự giá: Từ giữa trưa đến ba giờ chiều, tối tăm bao trùm khắp đất. 34 Vào ba giờ chiều, Đức Giê-su kêu lớn tiếng: "Ê-lô-i, Ê-lô-i, la-ma sa-bách-tha-ni?" nghĩa là: "Đức Chúa Trời tôi ôi, Đức Chúa Trời tôi ôi, sao Ngài lìa bỏ tôi?" (Mác 15:33-34 – BDM)
Chính bởi Đấng đã làm trọn lời giao ước cùng A nếu hậu tự ngươi không giữ tròn lời giao ước thì chính Ta sẽ chịu chết, bị dứt bỏ, bị cắt đứt khỏi đất của người sống, nên những ai ở trong Ngài mới có thể nhận được đủ mọi phước thiêng liêng trên trời. A làm gì để ông và bà Sa-ra có được con trai khi ông 100, bà 90? Chỉ bởi đức tin. A làm gì để hậu tự ông đông như sao trên trời, như cát dưới biển? Chỉ bởi đức tin. A làm gì để hậu tự ông được đất làm cơ nghiệp? Chỉ bởi đức tin. Chúng ta làm gì để được ĐCT chọn lựa được cứu, được ở trong ĐCJC để được nhận đủ mọi phước thiêng liêng trên trời, để được nhận làm con nuôi, làm kẻ kế tự với Đấng Christ? Có phải vì việc làm, vì công đức, vì khả năng, vì điều gì đáng yêu đáng quí trong chúng ta? Không, chỉ bởi đức tin như A.
