Được Chọn
Tựa đề của loạt bài giảng này dựa theo Eph 1:3 Ngợi khen Đức Chúa Trời, Cha Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, Ngài đã xuống phước cho chúng ta trong Đấng Christ đủ mọi thứ phước thiêng liêng ở các nơi trên trời.
Qv nhớ lời dạy quan trọng của ĐCJC trong Giăng 15:4 Hãy cứ ở trong ta, thì ta sẽ ở trong các ngươi. Như nhánh nho, nếu không dính vào gốc nho, thì không tự mình kết quả được, cũng một lẽ ấy, nếu các ngươi chẳng cứ ở trong ta, thì cũng không kết quả được. Chúa dạy các môn đồ nếu muốn kết quả, họ phải ở trong Ngài. ĐCJC lập lại 2 lần trong câu KT này.
Trong Eph 1, sứ đồ PL lập đi lập lại lời dạy này của ĐCJC: ở trong Ngài, trong Ngài, trong Đấng Christ, trong Con Yêu Dấu, từ nơi ĐCJC, bởi ĐCJC. Cả 2 bản dịch cũ và mới đều có ít nhất 12 lần ý dạy này. Rõ ràng đây là một lời dạy vô cùng quan trọng.
PL cho biết khi chúng ta ở trong Đấng Christ thì sẽ được nhận đủ mọi thứ phước thiêng liêng trên trời trong Eph 1:3. PL giải thích về các phước thiêng liêng trên trời trong đoạn 1 này từ câu 3-14 như được chọn để được thánh hóa (v4), được trở nên con nuôi của Ngài (v5), được cứu chuộc, được tha tội (v7), được ban cho ân điển (v7-8), được mọi thứ khôn ngoan thông sáng (v8), được biết sự huyền nhiệm của ý chỉ ĐCT (v9), được dự phần kế nghiệp [thừa hưởng cơ nghiệp] (v11), được nhận [niêm ấn bằng] ĐCT (v13-14).
Trong bài giảng này & tới tôi muốn tập trung vào một phước thiêng liêng trên trời vô cùng quí báu, đó là được Chúa chọn: Chính trong Chúa Cứu Thế, trước khi sáng tạo, Đức Chúa Trời đã chọn chúng ta để được thánh hóa không có gì đáng trách trước mặt Ngài. 5 Vì yêu thương, Đức Chúa Trời đã ấn định trước cho chúng ta đúng theo mục đích tốt đẹp của ý định Ngài, được nhờ Chúa Cứu Thế Giê-xu làm con nuôi của Ngài 6 để ca ngợi ân sủng vinh quang mà Đức Chúa Trời đã ban dư dật cho chúng ta trong Con yêu dấu của Ngài. (4-6-BDM)
Ấy cũng trong Chúa Cứu Thế, chúng ta được chọn thừa hưởng cơ nghiệp mà Đức Chúa Trời đã chỉ định trước theo chương trình của Ngài, là Đấng toàn quyền thực hiện mọi sự theo ý muốn mình (1:11-BDM). Trong 3 câu KT này có 2 động từ vô cùng quan trọng PL dùng để nói về việc Chúa làm: chọn và ấn định, chỉ định (tiền định, định trước). Dù BDM dùng từ chọn trong câu 4 & 11 nhưng 2 từ này khác nhau như BTT dịch: Ấy cũng là trong Ngài mà chúng ta đã nên kẻ dự phần kế nghiệp, như đã định trước cho chúng ta được điều đó, theo mạng của Đấng làm mọi sự hiệp với ý quyết đoán.
Sự định trước (tiền điện) và sự lựa chọn là hai giáo lý cho những tín đồ đã thôi sữa, đã ăn thức ăn đặc một thời gian. Lý do là vì đây là giáo lý phức tạp, khó giải thích và dễ hiểu lầm, hơn hết áp dụng sai lầm. Khi Na-tha-na-ên nghe ĐCJC từ Na-xa-rét, ông châm biếm: Narazeth, có gì tốt từ đó mà ra? Cũng vậy một số đông tín đồ khi nghe về giáo lý, giáo lý thì trợn mặt: Giáo lý! Ai cần đến giáo lý viễn vông. Mấy ông mục sư rãnh quá nên nghĩ ra giáo lý này nọ… Có gì tốt, có gì ích lợi từ giáo lý.
Sách Ê-phê-sô trả lời câu hỏi này. Ê-phê-sô là một trong 4 thư PL viết khi bị giam tại thành La-mã trong khoảng thời gian 58-59, tức khoảng 10 năm trước khi bị xử tử. Nên 4 thư này thường được gọi là thư trong tù: Ê-phê-sô, Phi-líp, Cô-lô-se và Phi-lê-môn.
Thư gồm 6 đoạn, có thể được chia là 2 phần chính: 1-3 giáo lý; 4-6 áp dụng. 4-6 dạy rất chi tiết, cụ thể về đời sống của người tin Chúa, đặc biệt về quan hệ trong đời sống giữa chồng vợ, cha mẹ - con cái, chủ tớ. 4-6 thực tế, dễ hiểu, gồm rất nhiều lời dạy để sống đạo. 1-3 hoàn toàn khác, chủ yếu là về giáo lý, lý thuyết. Đoạn 1 là đoạn khó hiểu nhưng quan trọng hơn hết.
Tôi dùng ví dụ này: khi học toán hay vật lý hay hóa học, phần khó nhất là lý thuyết, như định lý, công thức… Khi những lý thuyết này là nền tảng, căn bản, là đúc kết của những khám phá, nghiên cứu và không thay đổi với thời gian, đúng trong mọi trường hợp, hoàn cảnh. Định lý về hai đường thẳng trong hình học là hai đường thẳng song song không bao giờ có giao điểm (cắt nhau), đúng dù là hai đường thẳng ở HK, VN hay ở trái đất hay mặt trăng, dù là 1000 năm trước hay 1000 năm tới.
Cũng vậy giáo lý là nền tảng, căn bản của đức tin, của sự hiểu biết về KT, về 3 ngôi ĐCT, về sự cứu rỗi, tha tội, về sự trở lại lần 2 của ĐCJC, về giao ước mới và cũ, về lễ Báp-tem, Tiệc Thánh… Giáo lý là đúc kết của những nghiên cứu, tìm tòi, khám phá từ KT của các nhà thần học, giáo sư, mục sư qua nhiều thời đại. Tại sao giáo lý quan trọng? Bởi vì giáo lý quyết định điều chúng ta tin.
Niềm tin chính yếu của HTĐCT dù là hệ phái nào có thể tóm lại trong bài tín điều các sứ đồ đã được viết từ hội nghị Nicene vào năm 325. Bài tín điều các HTVN thường đọc đơn giản hơn Nicene creed: Tôi tin Đức Chúa Trời Toàn Năng là Cha, là Đấng dựng nên trời đất. Tôi tin Giê-xu Christ là Con Độc Sinh của Đức Chúa Trời và Chúa chúng ta. Ngài được thai dựng bởi Thánh Linh, sinh bởi nữ đồng trinh Ma-ri, chịu thương khó dưới tay Bôn-xơ Phi-lát, bị đóng đinh trên thập tự giá, chịu chết và chôn. Ngài xuống âm phủ, đến ngày thứ ba, Ngài từ kẻ chết sống lại. Ngài thăng thiên, ngồi bên hữu Đức Chúa Trời Toàn Năng là Cha. Từ đó Ngài sẽ trở lại để đoán xét kẻ sống và kẻ chết. Tôi tin Thánh Linh. Tôi tin hội thánh phổ thông, sự cảm thông của thánh đồ, sự tha tội, sự sống lại của thân thể và sự sống đời đời.
Đạo Mạc-môn không tin là KT là khải thị trọn vẹn và duy nhất của ĐCT, nhưng còn có sách Mạc-môn được ĐCT khải thị cho tiên tri Joseph Smith. Qv nghĩ giáo lý này có ảnh hưởng đến điều họ tin không? Dĩ nhiên.
Trong xã hội ngày nay, người ta thường nói: tin gì cũng được, không quan trọng bằng hành động. Đây là một ý nghĩ sai lầm, thậm chí nguy hiểm. Chiến tranh lạnh trong suốt thể kỷ 20 là bởi vì sự xung đột giữa 2 niềm tin, ý thức hệ khác nhau: giữa cộng sản và dân chủ. Chiến tranh với bọn hồi giáo cực đoạn là xung đột giữa 2 niềm tin, ý thức hệ khác nhau: sống tuyệt đối dưới quyền cai trị của luật Sharia do chính họ đặt ra hay sẽ bị giết (chặt đầu, ném đá, xô từ lầu cao…)
Điều gì tôi và qv tin sẽ quyết định hành động, thái độ, lời nói, suy nghĩ. Thế nào là tốt, là thiện, là quan trọng, là chính yếu hay phụ thuộc đều dựa trên nền tảng của điều gì chúng ta tin, hay giáo lý. Nếu tin rằng nhân chi sơ tính bổn thiện thì lý do con người làm điều sai, điều ác là bởi vì hoàn cảnh, giáo dục, xã hội. Thay đổi hoàn cảnh, giáo dục, xã hội tính bổn thiện sẽ được phục hồi. Nhưng nếu tin rằng mọi người đều có tội, không còn phản ánh vinh hiển ĐCT thì sẽ cần sự cứu chuộc tội của ĐCJC. Qv sẽ dễ tha thứ hơn khi tin rằng mình đã được Chúa tha thứ quá nhiều.
Vậy những lời dạy về giáo lý của PL từ đoạn 1-3 vô cùng quan trọng vì là nền tảng, cơ bản cho những bài học và áp dụng thực tế trong đoạn 4-6. Ví dụ PL dạy trong 4:1 Vậy, tôi là kẻ tù trong Chúa, khuyên anh em phải ăn ở một cách xứng đáng với chức phận mà Chúa đã gọi anh em, 2 phải khiêm nhường đến điều, mềm mại đến điều, phải nhịn nhục, lấy lòng thương yêu mà chìu nhau, 3 dùng dây hòa bình mà giữ gìn sự hiệp một của Thánh Linh. Kẻ tù trong Chúa là gì? Tại sao PL gọi ông là kẻ tù trong Chúa? tại sao phải ăn ở xứng đáng với chức phận Chúa gọi? Chức phận đó là gì? Tại sao phải khiêm nhường, nhịn nhục…
Cụ thể, thực tế hơn hết là sự hiểu biết, niềm tin và giáo lý về sự tiền định và chọn lựa của ĐCT sẽ làm cho tín đồ suy nghĩ: được ĐCT chọn là một ơn phước hay một gánh nặng. Hy vọng trong bài giảng này và tới, tôi sẽ giúp qv hiểu và tin rằng được Chúa chọn là phước thiêng vô cùng to lớn. Và giáo lý này sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến suy nghĩ, niềm tin, thái độ người tin Chúa.
KT DẠY GÌ VỀ SỰ CỨU RỖI
KT dạy rõ: 1) ĐCT muốn mọi người được cứu; 2) Con người có sự tự do lựa chọn; 3) ĐCT đã định trước và chọn một số người để họ được cứu, được ở trong Chúa.
Tôi sẽ nêu lên một số KT dẫn chứng 3 điều này và sau đó sẽ giải thích 3 điều này không hề mâu thuẫn với nhau.
ĐCT Muốn Mọi Người Được Cứu
KT dạy rõ rằng ĐCT muốn cho mọi người đều được cứu, không muốn một người nào hư mất hay phải chịu hình phạt đời đời nơi địa ngục. Hãy nói cùng chúng nó rằng: Chúa Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, ta chẳng lấy sự kẻ dữ chết làm vui, nhưng vui về nó xây bỏ đường lối mình và được sống. Các ngươi khá xây bỏ, xây bỏ đường lối xấu của mình. Sao các ngươi muốn chết, hỡi nhà Y-sơ-ra-ên? (Ê-xê-chi-ên 33:11)
Chúa không chậm trễ về lời hứa của Ngài như mấy người kia tưởng đâu, nhưng Ngài lấy lòng nhịn nhục đối với anh em, không muốn cho một người nào chết mất, song muốn cho mọi người đều ăn năn. (2 Pet 3:9); Ngài muốn cho mọi người được cứu rỗi và hiểu biết lẽ thật. (1 Tim 2:4)
Con Người Có Sự Tự Do Lựa Chọn
KT cũng dạy rằng con người có sự tự do lựa chọn.
Ngày nay, ta bắt trời và đất làm chứng cho các ngươi rằng ta đã đặt trước mặt ngươi sự sống và sự chết, sự phước lành và sự rủa sả. Vậy, hãy chọn sự sống, hầu cho ngươi và dòng dõi ngươi được sống (PT 30:19)
Nếu chẳng thích cho các ngươi phục sự Đức Giê-hô-va, thì ngày nay hãy chọn ai mà mình muốn phục sự, hoặc các thần mà tổ phụ các ngươi đã hầu việc bên kia sông, hoặc các thần dân A-mô-rít trong xứ mà các ngươi ở; nhưng ta và nhà ta sẽ phục sự Đức Giê-hô-va. (Josh 24:15)
Phàm những kẻ Cha cho ta sẽ đến cùng ta, kẻ đến cùng ta thì ta không bỏ ra ngoài đâu. (Giăng 6:37) Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng ta, ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ. (Matt 11:28)
ĐCT Đã Định Trước Và Chọn Một Số Người Để Họ Được Cứu
Nhưng KT cũng dạy trong rất nhiều nơi về sự tiền định và chọn lựa của ĐCT với một số người để họ được cứu, được ở trong Chúa. Vì thời gian nên tôi chỉ nêu lên vài câu: Ấy chẳng phải các ngươi đã chọn ta, bèn là ta đã chọn và lập các ngươi, để các ngươi đi và kết quả, hầu cho trái các ngươi thường đậu luôn: lại cũng cho mọi điều các ngươi sẽ nhân danh ta cầu xin Cha, thì Ngài ban cho các ngươi. (Giăng 15:16)
Phi-e-rơ, sứ đồ của Đức Chúa Jêsus Christ, gởi cho những người kiều ngụ rải rác trong xứ Bông, Ga-la-ti, Cáp-ba-đốc, A-si và Bi-thi-ni, là những người được chọn, 2 theo sự biết trước của Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Cha, và được nên thánh bởi Đức Thánh Linh (1 Pet 1:1-2)
Nghe lời này, người ngoại quốc hân hoan và tôn vinh Đạo Chúa; những người đã được định để hưởng sự sống vĩnh phúc đều tin nhận Chúa. (CV 13:48)
Và đoạn KT trong Ê-phê-sô 1:4-6.
ĐƯỢC CHỌN – ƠN PHƯỚC HAY GÁNH NẶNG?
Tôi có câu đố cho qv. Qv có biết hai người trong hình này là ai không? Hoàng tử Charles & Diana. Hoàng tử William & Harry. Hoàng tử William và vợ Kate Middleton trong ngày cưới tháng 4, 2011 (7 năm trước). Hoàng tử Harry và vợ Meghan Markle trong ngày cưới 3 tuần trước (06/19/2018). Câu hỏi này hơi khó hơn một chút: qv có biết hai người vợ của 2 hoàng tử này là người thuộc về gia đình thế nào không? Cả hai bà Kate Middleton và Meghan Markle đều từ gia đình thường dân, có nghĩa là không phải dòng dõi vương tộc như mẹ 2 hoàng tử là công chúa Diana ngày xưa khi lập gia đình với hoàng tử Charles 37 năm trước đây (07/1981).
Báo chí cho biết món quà cưới của nữ hoàng Elizabeth cho hoàng tử Harry và vợ mới cưới là một lâu đài thuộc về hoàng gia Anh Quốc từ 1862 nằm trong một khu đất rộng 19,800 mẫu! Tôi hỏi qv hai phụ nữ thường dân này trở nên công chúa trong hoàng gia Anh Quốc bằng cách nào? Vì lập gia đình với hoàng tử. Trong trường hợp này thiết nghĩ được hoàng tử chọn không thể gọi là một gánh nặng hay điều đáng buồn! Bao nhiêu triệu thiếu nữ trên thế giới mơ ước được làm công chúa như Kate & Meghan!
Qv có tin rằng khi chúng ta được ĐCT chọn để được tha thứ trong ĐCJC, để được cứu, để được làm con cái của Ngài trong ĐCJC, để được đủ mọi phước thiêng liêng trên trời là một ơn phước vô cùng to lớn, lớn hơn được hoàng tử chọn từ thường dân nên công chúa, hay không? Nhiều tín đồ nghe được Chúa chọn thì rầu lắm như mang một gánh nặng vì sợ Chúa buộc đi truyền giáo xứ xa!
Trong bản gốc tiếng Hy-lạp (Greek) thì từ câu 3-14 chỉ là một câu! Có phải sứ đồ PL không biết văn phạm hay vì bị giam nên hơi lẫn? Dĩ nhiên là không. Chắc chắn PL có chủ ý khi viết một câu văn dài đến như vậy. Một học giả KT nghĩ rằng PL muốn nhấn mạnh cho người đọc về đủ mọi phước thiêng liêng cho người được ĐCT chọn để được ở trong ĐCJC. 12 lần PL lập lại cụm từ ở trong Ngài, trong Ngài, trong Đấng Christ, trong Con Yêu Dấu, từ nơi ĐCJC, bởi ĐCJC. PL muốn người đọc biết rõ, không mơ hồ, không hiểu nhầm, rằng được ở trong Đấng Christ là lý do, nguyên nhân, động cơ cho đời sống đạo dạy trong đoạn 4-6.
CHÚA CHỌN TÔI HAY TÔI CHỌN CHÚA?
Chúng ta đọc lại câu 4-6: Chính trong Chúa Cứu Thế, trước khi sáng tạo, Đức Chúa Trời đã chọn chúng ta để được thánh hóa không có gì đáng trách trước mặt Ngài. 5 Vì yêu thương, Đức Chúa Trời đã ấn định trước cho chúng ta đúng theo mục đích tốt đẹp của ý định Ngài, được nhờ Chúa Cứu Thế Giê-xu làm con nuôi của Ngài 6 để ca ngợi ân sủng vinh quang mà Đức Chúa Trời đã ban dư dật cho chúng ta trong Con yêu dấu của Ngài. (4-6-BDM)
Câu 4-5 dạy ĐCT từ trước khi sáng thế đã chọn chúng ta trong ĐCJC với mục đích để được thánh hóa, được làm con nuôi. Làm thế nào để được làm được thánh hóa? Trước hết phải được chọn để được tha thứ, sau đó được cứu chuộc. Được thánh hóa là một quá trình cần thời gian và cần ĐTL. Nguyên nhân gì, lý do gì ĐCT chọn chúng ta làm con nuôi Ngài? Có phải bởi vì chúng ta dễ thương, giỏi, ngoan, hiền? Không. Chỉ vì yêu thương. Chỉ vì ân điển, sự ban cho không xứng đáng nhận lãnh. Tôi muốn qv hiểu thật rõ và nhớ kỹ điều này: Trong Đấng Christ, ĐCT tha thứ, cứu tội, nhận làm con nuôi, ban mọi phước thiêng trên trời, làm cho thánh hóa, ban cho ĐTL vì một lý do duy nhất: tình yêu thương. Hoàn toàn không phải bởi tôi hay, tôi giỏi, tôi hiền, tôi tốt, tôi phục vụ, dấng thân, hy sinh.
Hai hoàng tử William & Harry chọn vợ không chỉ vì tình yêu thương nhưng còn vì nhan sắc, sự quyến rũ, thu hút, khôn khoan, thông minh, khôn khéo trong lời nói, cách cư xử, vì kiến thức, tài năng. Dù vậy điều đó cũng đã là một ơn phước. Nhưng ĐCT chọn qv và tôi không vì bất cứ một lý do nào khác ngoài tình yêu thương, ân điển. Tại sao điều này quan trọng? Bởi vì như PL giải thích trong câu KT quen thuộc 2:8-9: để không ai có thể khoe mình, để làm việc Chúa định cách tự nguyện, vui lòng từ lòng biết ơn chân thành, sâu sa nhất.
PL viết: Vì tôi vốn thấp kém nhất trong vòng các sứ đồ; không xứng đáng được gọi là sứ đồ vì tôi đã bắt bớ hội thánh của Đức Chúa Trời. 10 Nhưng nhờ ân sủng Đức Chúa Trời tôi được như ngày nay (1 Cor 15:9-10) Lý do gì PL trở nên sứ đồ Đấng Christ? Nhờ ân sủng. Lý do gì tôi được chọn làm mục sư? Nhờ ân sủng.
Để không ai có thể khoe khoang vì bất cứ lý do gì PL giải thích cho các tín đồ HT Cô-rinh-tô như sau: Anh chị em hãy xem xét lúc Chúa kêu gọi anh chị em. Giữa vòng anh chị em không có mấy người khôn ngoan theo trần tục, không mấy người có quyền thế, cũng không có nhiều người quý phái. 27 Nhưng Đức Chúa Trời đã chọn những điều dại dột trong thế gian để làm hổ thẹn những người khôn. Đức Chúa Trời đã chọn những điều yếu đuối trong thế gian để làm hổ thẹn những kẻ mạnh. 28 Đức Chúa Trời đã chọn những gì hèn hạ, bị khinh khi trong thế gian và những điều không ra gì để hủy bỏ những điều trọng đại. 29 Cho nên loài người không ai có thể khoe khoang trước mặt Đức Chúa Trời. 30 Nhờ Đức Chúa Trời mà anh chị em ở trong Chúa Cứu Thế Giê-su, là Đấng Đức Chúa Trời đã làm thành sự khôn ngoan, công chính, thánh khiết và cứu chuộc cho chúng ta. 31 Như Thánh Kinh đã chép: "Ai tự hào, hãy tự hào trong Chúa." (1:26-31-BDM). Không mấy người khôn ngoan là nói khéo cho ý anh em đều ngu cả!
Có thể một vài qv đây tự hỏi: không phải tôi nghe lời kêu gọi tin Chúa sau khi nghe về sự cứu rỗi, rồi cầu nguyện tin Chúa hay sao? Không phải khi đáp ứng lời kêu gọi tin Chúa, khi cầu nguyện nhận ĐCJC vào lòng là tôi đã chọn Chúa hay sao?
Nếu tôi hỏi qv tại sao qv cầu nguyện tin nhận Chúa, qv trả lời thế nào? Vì tôi hiểu sau khi được giải thích? Biết bao nhiêu người hiểu về sự cứu rỗi nhưng tại sao họ không tin? Chẳng phải người Pha-ri-si biết nơi nào Đấng Mê-si sẽ sinh ra hay sao nhưng lại không tin. Tôi tin vì biết mình có tội. Qv nghĩ có người nào không biết mình có tội hay không? Tôi tin vì tôi khiêm nhường hơn anh chị!
Tôi dùng một ví dụ để giải thích điều này: Giả sử qv đem hai dĩa thức ăn đến cho một con chó, một dĩa rau và một dĩa thịt. Qv nghĩ con chó sẽ chọn dĩa thức ăn nào? Dĩ nhiên là thịt. Không phải bởi vì nó không thể chọn dĩa rau, nhưng vì nó không hề muốn chọn dĩa rau. Chọn dĩa thịt là chọn theo bản tính tự nhiên, bản tính bẩm sinh của chó.
[Chuyện Trạng Quỳnh ăn cắp mèo của vua] Qv có thể đem chuyện Trạng Quỳnh ăn cắp mèo của vua rồi bắt mèo phải ăn cơm với tương mà làm ví dụ tương phản. Nhưng ngay trong chuyện đó, bản tính tự nhiên của mèo không phải là ăn cơm với rau, mà là với thịt, với cá.
KT dạy rất rõ rằng từ sau khi A-đam & E-va ăn trái cấm phạm tội cùng ĐCT thì cả dòng dõi loài người đều mang bản tính tội lỗi, có nghĩa là nếu để tự nhiên chúng ta sẽ không bao giờ “chọn” ĐCT, chọn sống theo lời dạy KT, chọn làm theo sự nhắc nhở của ĐTL. Câu chuyện Ca-in giết em A-bên giải thích rất rõ về bản tính tội lỗi, bất chất tình thân máu mủ.
Đa-vít viết: Thật vậy, tôi vốn gian ác từ khi sinh ra, Tôi vốn tội lỗi từ khi được hoài thai trong bụng mẹ. (TT 51:5-BDM) Theo bản tính tự nhiên, con người không thể không phạm tội. Ai dạy trẻ thơ nói dối? Ai dạy trẻ thơ dành đồ chơi, dấu đồ chơi? Không cần ai dạy cả. Có dạy chăng là dạy phải nói thật, phải chia sẻ đồ chơi với bạn, phải nice với bạn. Trái với Khổng Lão con người không nhân chi sơ tính bổn thiện nhưng nhân chi sơ tính bổn tội, bổn ác.
PL giải thích rất rõ điều này trong đoạn 2:1-3: Còn anh em đã chết vì lầm lỗi và tội ác mình, 2 đều là những sự anh em xưa đã học đòi, theo thói quen đời nầy, vâng phục vua cầm quyền chốn không trung tức là thần hiện đang hành động trong các con bạn nghịch [những người không vâng lời]. 3 Chúng ta hết thảy cũng đều ở trong số ấy, trước kia sống theo tư dục xác thịt mình, làm trọn các sự ham mê của xác thịt và ý tưởng chúng ta, tự nhiên làm con của sự thạnh nộ, cũng như mọi người khác.
Vậy khi một người sau khi nghe Tin Lành, cầu nguyện tin Chúa là bởi vì ĐTL đã làm cho lòng họ muốn đến với Chúa. Như con chó trước thấy dĩa thịt thì chọn ngay lập tức, bây giờ lại muốn ăn rau, trái với bản tính tự nhiên. Người muốn đến để tin nhận Chúa là người đi ngược lại với bản tính tự nhiên của loài người vì đã được Chúa gọi, cũng là người đã được Chúa định và chọn từ trước sáng thế để được ở trong ĐCJC. PL giải thích: Vả, chúng ta biết rằng mọi sự hiệp lại làm ích cho kẻ yêu mến Đức Chúa Trời, tức là cho kẻ được gọi theo ý muốn Ngài đã định. 29 Vì những kẻ Ngài đã biết trước, thì Ngài cũng đã định sẵn để nên giống như hình bóng Con Ngài, hầu cho Con nầy được làm Con cả ở giữa nhiều anh em; 30 còn những kẻ Ngài đã định sẵn, thì Ngài cũng đã gọi, những kẻ Ngài đã gọi, thì Ngài cũng đã xưng là công bình, và những kẻ Ngài đã xưng là công bình, thì Ngài cũng đã làm cho vinh hiển. (Rô-ma 8:28-30)
