Cuộc Chiến Tâm Linh – Cuộc Chiến Tranh Trong Tôi
Đời sống tín đồ là một cuộc chiến tâm linh. 1) Đây không phải là một cuộc chiến với thịt và huyết nhưng với quyền thống trị [chủ quyền], các thế lực [thẩm quyền, quyền lực], các kẻ nắm quyền bá chủ thế giới mờ tối nầy, và các thần dữ ở các nơi trên trời. (Ê-phê-sô 6:12); 2) Trong cuộc chiến này, tất cả chúng ta cần phải nương cậy vào sức mạnh, quyền năng của ĐTL, toàn bộ vũ khí ĐCT ban cho theo lời dạy trong KT. Tại sao? Vì ba kẻ thù chính trong cuộc chiến tâm linh: Thế gian, xác thịt, ma quỉ. Ma quỉ là kẻ thù đáng sợ hơn hết vì là một thiên sứ sa ngã, phạm tội nhưng vẫn đầy quyền lực tối tăm. Ma quỉ cám dỗ xác thịt sinh ra tội lỗi. Ma quỉ chi phối, ảnh hưởng đến văn hóa, trào lưu trong thế gian
Chúng ta sẽ tiếp tục bài giảng tuần qua là về kẻ thù xác thịt nguy hiểm nhất: tội lỗi. Tất cả mọi người, dù là người tin Chúa hay không tin Chúa đều đối diện với kẻ thù vô cùng đáng sợ này. Từ khi con người sinh ra cho đến khi qua đời, tất cả đều bị cám dỗ, vấp ngã, vi phạm, bị ảnh hưởng, chi phối, bị sai khiến bởi tội lỗi. Không ngoại lệ. Vì mọi người đều phạm tội (Rô-ma 3:23).
[Đọc Rô-ma 7:14-25 – BHĐ]
Trong đoạn KT tôi vừa đọc, PL viết về cuộc chiến tranh nội tâm với tội lỗi của chính mình. Trên 25 lần từ tôi dùng trong đoạn KT đã đọc và trên 50 lần trong cả đoạn 7! Chúng ta cám ơn Chúa đã dùng Phao-lô để viết lại trong Rô-ma 7 nếu một sứ đồ như ông vẫn bị cám dỗ và có lúc vấp ngã trước tội lỗi thì chắc cũng có hy vọng cho tôi & qv. Chúng ta có thể gọi đoạn KT này là chân dung của người tín đồ đang đấu tranh với tội lỗi chính mình, hay hình ảnh của người tín đồ đang trong cuộc chiến trong tâm linh với tội lỗi trong xác thịt, 1 trong 3 kẻ thù chính.
3 điều trong bài giảng tuần qua: 1) Dù có cùng một thể xác, một tên tuổi, một hình dạng bên ngoài nhưng bên trong mỗi người, dù là người tin Chúa hay không tin Chúa, đều hiện hữu 2 bản thể, 2 phẩm tính, 2 chủ/chúa trong tôi; có thể gọi là 2 con người hoàn toàn khác biệt nhau. Cuộc chiến tranh tâm linh với tội lỗi trong xác thịt là cuộc chiến giữa 2 bản thể, 2 con người này, một thiện, một ác. Con người ác thường dấu kín (Mr. Hyde)
2) Với người tin Chúa cuộc chiến tâm linh trong xác thịt giữa 2 con người hoàn toàn khác nhau
là giữa tôi thuộc về con người cũ trước khi tin Chúa và tôi thuộc về con người mới sau khi tin Chúa.
3) Kết quả khác nhau: trước khi tin Chúa, trong con người cũ là một cuộc chiến chúng ta không thể nào thắng cuộc; sau khi tin Chúa, là một cuộc chiến không thể nào thua được.
Một quyển tiểu thuyết kinh dị rất nổi tiếng trong văn học Tây Phương là Bác Sĩ Jekyll và Ông Hyde (A Strange Case of Dr. Jekyll and Mr. Hyde). Sách viết hơn 100 năm trước đây vào năm 1886 của tác giả người Scott tên Robert Louis Stevenson. Năm 2014 sách đã được tác giả Phạm Văn dịch sang tiếng Việt với tựa đề là Bác sĩ Jekyll và Ông Hyde.
Bác sĩ Jekyll là một người có đời sống lương thiện, đạo đức gương mẫu, được mọi người kính trọng. Có thể nói ông là một công dân hoàn toàn gương mẫu trong xã hội dưới mắt nhìn của mọi người. Ông còn là một người tài giỏi, thông minh, thành công, giàu có, thừa hưởng lại một gia tài kết sù. Bác sĩ Jekyll khám phá ra một điều mà trước đó ông không hề nhận biết, không hề để tâm: dù bên ngoài là một bác sĩ, nhưng bên trong lòng lại có 2 con người, 2 đạo đức, 2 bản chất. Qua khám phá chưa hoàn chỉnh, tôi thấy mình bị đọa đày trong nỗi khốn khổ kinh khiếp: con người thật ra không là một, mà đúng ra là hai… Tác giả gọi hai con người khác biệt này là bản chất hai mặt của con người. Hai con người này không phải chỉ đến từ những khiếm khuyết cụ thể nào mà chính là những khát vọng tột cùng của tôi
Bác sĩ bị dày vò, dằn vặt vì hai con người, hai bản chất, hai bộ mặt này. Nên đã quyết định sẽ tách rời 2 người này để Tôi tự nhủ rằng nếu mỗi yếu tố có thể trú ngụ trong một nhân dạng riêng thì cuộc sống sẽ nhẹ đi được hết mọi nỗi khôn kham; kẻ bất chính có thể đường mình mà đi, không bị cản trở vì những khao khát và ăn năn của kẻ sinh đôi chính trực của hắn; kẻ công chính có thể đi vững vàng và an toàn trên con đường cao cả của mình, làm những việc thiện nơi hắn tìm thấy niềm vui, và không còn bị phơi bày trước nỗi ô nhục và hối tiếc vì bàn tay của kẻ ác xa lạ kia.
Rồi ông chế tạo ra được một loại thuốc (huyết thanh!) khi uống vào sẽ tách rời hoàn toàn 2 con người trong ông, trở nên một trong 2 người trong ông mà ông gọi là kẻ công chính và kẻ ác gian. Khi đang là bác sĩ, thuốc sẽ biến ông thành Edward Hyde, một người hoàn toàn ích kỷ, chỉ nghĩ đến mình. Đây là con người đầu tiên và duy nhất trên cả thế giới không còn có 2 người, 2 bản chất, 2 bộ mặt, nhưng hoàn toàn là một kẻ gian ác.
Ngay lần đầu tiên khi biến thành ông Hyde, bác sĩ Jekyll đã nhận xét: Ngay từ hơi thở đầu tiên của cuộc đời mới này, tôi tự biết rằng mình độc ác hơn, mười lần độc ác hơn, bán thân làm nô lệ cho con quỷ vốn có của mình, và ý nghĩ ấy lúc đó đã khích lệ và gây khoái cảm cho tôi như rượu vang. Chú ý câu bán thân làm nô lệ là câu mượn từ Rô-ma 7:14. Hyde độc ác trở lại thành bác sĩ Jekyll lương thiện, đạo đức đáng kính khi uống thuốc thanh vào.
Dần dà theo thời gian, bác sĩ Jekyll không còn kiểm soát được ông Hyde. Một ngày Hyde nổi giận giết chết một người lớn tuổi vô cùng tàn nhẫn, không hề thương xót. Sau đó hắn hoàn toàn không hề hối hận, ăn năn. Lương tâm của ông Hyde hoàn toàn nghe theo, làm theo tội lỗi.
Bác sĩ Jekyll quyết định sẽ nhốt giam ông Hyde lại nên không dùng huyết thanh để biến dạng nữa. Trong 3 tháng, bác sĩ như hoàn toàn chiến thắng. Nhưng rồi một điều kinh khủng xảy ra, hoàn toàn bất ngờ: Vào một ngày tháng Giêng, trời trong và đẹp, băng giá tan chảy ướt át dưới chân, nhưng bầu trời không mây, Công viên Regent đầy những tiếng líu lo mùa đông và thơm ngát hương xuân. Tôi ngồi dưới nắng trên băng ghế; con thú trong tôi đang thèm thuồng nhớ lại những chuyện cũ… Rồi tôi mỉm cười, so sánh mình với kẻ khác, so sánh thiện ý tích cực của mình với sự hờ hững lười biếng một cách tàn nhẫn của họ. Và trong đúng khoảnh khắc suy nghĩ tự đắc ấy, một mối day dứt chế ngự tôi, một cơn buồn nôn khủng khiếp, và cái rùng mình chết chóc.
Điều gì kinh khiếp đã xảy ra? Một lần nữa tôi lại là Edward Hyde.
Đến lúc đó bác sĩ Jekyll ý thức rõ rằng ông hoàn toàn mất đi sự tự chủ, Hyde trở nên con người thật của ông; ông không còn trở lại bác sĩ Jekyll nữa nên đã tự nhốt mình vào phòng kính rồi sau cùng tự kết liễu đời mình. Một câu chuyện thật đen tối, bi thương nhưng nói lên một sự thật viết trong Rô-ma 7.
Tác giả Stevenson là một tín đồ lớn lên trong một gia đình tin kính Chúa. Trong tiểu thuyết ông có những lời như trích trực tiếp từ Rô-ma 7:14 tôi là tánh xác thịt đã bị bán cho tội lỗi. Có thể nào ý tưởng về hai bản tính thiện ác trong một người đến với tác giả Stevenson cho câu chuyện Bác Sĩ Jekyll và Ông Hyde bắt nguồn từ lời dạy của Phao-lô trong Rô-ma 7:14-25?
Mấy ý từ tiểu thuyết có thể tìm thấy trong lời KT dạy trong Rô-ma 7:14-25. Những ý này cũng là thực tế có thể nhận xét từ đời sống, con người. Thứ nhất, tiềm ẩn trong mỗi chúng ta là gồm 2 chân dung, 2 con người gồm 2 bản thể, 2 phẩm tính và thờ lạy 2 chúa hoàn toàn khác nhau: 1) một con người còn nghĩ đến luật pháp ĐCT đặt trong lòng và còn có lương tâm lên án, buộc tội khi vi phạm luật pháp đó (Rô-ma 2:14-16). Đây là chân dung của bác sĩ Jekyll; 2) một bản ngã hoàn toàn xấu xa, độc ác, không còn lương tâm để nhắc nhở, cáo trách. Là chân dung của ông Hyde.
Mọi người thường nghĩ với sự dạy dỗ, luật pháp, đạo đức xã hội, con người đầu tiên sẽ ngày càng tốt hơn và sẽ hoàn toàn mất đi ông Hyde. Nhưng thật ra như tên Hyde, con người đó dấu kín, chỉ chờ một cơ hội, môi trường sẽ thức dậy và chiếm hữu cả bác sĩ Jekyll.
Chúng ta thường nghe: nhân chi sơ tính bổn thiên; con người sinh ra vốn là thiện. Nhưng nếu đó là sự thật thì cần gì cha mẹ phải dạy con cái mình, cần gì đến luật pháp, chính quyền, cần đến quân đội, cảnh sát trog đời. Nếu mọi người bổn tính là thiện thì tại sao trong xã hội vẫn còn đầy tội ác, thế gian vẫn tràn đầy chiến tranh, quan hệ giữa người vẫn còn đầy hiềm khích, thù oán?
Không. Con người sinh ra đã mang mầm móng tội lỗi. Và chính bản ngã xấu xa, con người tội lỗi luôn tìm ẩn đó khiến cho việc sống đạo, sống thiện trở nên một cuộc chiến. Và thực tế là trong cuộc chiến đó, bản ngã xấu xa, tội lỗi đó thường thắng. Theo PL: Vì mọi người đều phạm tội. Theo Đa-vít: tôi sanh ra trong sự gian ác, mẹ tôi đã hoài thai tôi trong tội lỗi.
Chính thánh đồ Phao-lô, một người hoàn toàn vị kỷ, sống đời thánh khiết, trong sạch, hy sinh cả đời cho ĐCT và loài người lại viết rằng nhưng tôi là người xác thịt đã bị bán cho tội lỗi. 15Tôi không hiểu điều mình làm. Vì tôi không làm điều mình muốn mà lại làm điều mình ghét... 17Bấy giờ không phải tôi làm điều đó nữa, nhưng chính tội lỗi ở trong tôi. [có nghĩa là tội lỗi đã hoàn toàn chế ngự, làm chủ] 18Vì tôi biết rằng điều thiện không ở trong tôi, nghĩa là trong xác thịt tôi. Tôi có ý muốn làm điều thiện, nhưng tôi không có khả năng để làm. 19Vì tôi không làm điều thiện mình muốn, mà lại làm điều ác mình không muốn. 20Nếu tôi làm điều mình không muốn thì không phải là tôi, mà chính tội lỗi trong tôi làm điều đó. 21Bởi vậy, tôi khám phá ra luật [nguyên tắc] nầy: Khi tôi muốn làm điều thiện thì điều ác bám theo tôi (Rô-ma 7:14-17). PL lập lại 2 lần chính tội lỗi trong tôi, không phải để đổ lỗi, chạy tội, nhưng để xác nhận rằng tội lỗi hoàn toàn chế ngự, làm chủ, hoàn toàn thống trị.
Chú ý ông không nói tổng quát về mọi người, nhưng về chính ông. Và mãi gần đến cuối đời, khi vì rao giảng TL mà PL bị tù đày, PL vẫn xác nhận lại ý này: Đây là lời đáng tin nhận hoàn toàn: Chúa Cứu Thế Giê-su đã đến trần gian để cứu người tội lỗi, mà ta là người nặng tội nhất. (1 Ti-mô-thê 1:15 – BDM) Tại sao PL có thể nói thế này? Bởi vì hễ càng gần Chúa bao nhiêu, PL càng ý thức về tội lỗi mình rõ hơn bấy nhiêu. Trong bóng tối chúng ta không thấy những vết nhơ trên mặt; nhưng sẽ rất rõ trước ánh sáng!
Chúng ta nhận thấy một điều quan trọng về sống đạo. Người tốt thường thấy rõ khuyết điểm, tội lỗi của mình, nhưng người xấu không hề nhận thấy điều xấu họ phạm. CS Lewis giải thích thế này: Hỏi Hitler ông có phải là người xấu hay không. Hắn sẽ trả lời không. Hỏi Abraham Lincoln ông có phải là người xấu hay không. Ông sẽ trả lời: trong một chừng mực nào đó! Đây là dấu hiệu của một người trưởng thành về tâm linh. Sự thật là, bạn càng hiểu trái tim mình và bạn càng nhìn thấy nhiều sự việc như Đức Chúa Trời nhìn thấy chúng, bạn càng thấy rõ về tội lỗi trong tấm lòng, con tim mình.
Thứ nhất, tiềm ẩn trong mỗi chúng ta là một bản ngã xấu xa. Điều thứ hai tiểu thuyết có cùng ý với lời KT dạy trong Rô-ma 7:14-25 là bản tính tội lỗi này, con người xấu xa này thường bị dấu kín, được che đậy. Lắm khi ngay cả người bạn gần gũi cũng không hề biết, cũng ngạc nhiên khi khám phá ra! Tên Hyde là cách chơi chữ của tác giả để nói lên sự che đậy, ẩn giấu gớm ghiếc, đáng sợ (hide có cùng một gốc từ với hideous and hidden) của bản tính tội lỗi, độc ác trong bác sĩ Jekyll. Hideous and hidden.
Văn hào Mark Twain nói một cách châm biếm nhưng rất ý nghĩa và chính xác về con người: “Everyone is a moon and has a dark side which he never shows to anybody.” "Mọi người đều là một mặt trăng, đều có một mặt tối không bao giờ muốn cho ai biết hay lộ ra với ai."
Trở lại lời của PL: Đây là lời đáng tin nhận hoàn toàn: Chúa Cứu Thế Giê-su đã đến trần gian để cứu người tội lỗi, mà ta là người nặng tội nhất. (1 Ti-mô-thê 1:15 – BDM) Tại sao? Trước khi được Chúa cứu PL là người thế nào? Là Pha-ri-si, dưới mắt người đời là đạo đức hơn mọi đạo đức, gìn giữ lề luật từng chấm, từng nét. Nhưng trong lòng đầy thù ghét người Cơ-đốc, tìm mọi cách để bắt, giam thậm chí giết hại. Trong danh nghĩa của đạo đức, của luật pháp, PL đồng lõa trong cái chết của Ê-tiên; xin lệnh để tìm bắt, giam và giết tín đồ. Chỉ sau khi được Chúa cứu, sau khi được ĐTL mở con mắt tâm linh, PL mới nhận ra rõ phần tối trong con người ông.
Đầu tiên, tội ác trong con người là sự thật. Điều thứ hai tội ác thường được dấu kín, che đậy bằng đủ mọi cách. Điều thứ ba trong câu chuyện này hoàn toàn đúng và hoàn toàn theo Kinh thánh là chúng ta sẽ không bao giờ có thể đối phó với tội lỗi bằng chính quyết tâm, ý chí, cố gắng của bản thân. Qv sẽ không bao giờ, không bao giờ chiến thắng trong trận chiến nội tâm giữa con người cũ và mới bằng cách tự mình cố gắng.
Tội ác luôn luôn theo đuổi, bám lấy chặc nhưng con bạch tuộc khổng lồ. Qv sẽ không bao giờ, không bao giờ chiến thắng trong trận chiến nội tâm giữa con người cũ và mới bằng cách tự mình cố gắng. Chỉ nhờ quyền năng, sự vùa giúp, vũ khí ĐTL ban cho, qv mới được giải cứu.
Vậy chúng ta cần làm gì để có thể nhờ ĐTL mà thắng cuộc chiến này?
Trước hết tôi xin giải thích rõ điều này: Không có nghĩa là hoàn toàn thụ động, không làm gì, không cố gắng gì. Nghĩ rằng cứ giao phó tất cả cho Chúa, cho ĐTL.
Điều đầu tiên và quan trọng nhất là chúng ta cần cậy nhờ ĐTL vùa giúp để thay đổi con người cũ mà chúng ta thường nghĩ là đạo đức, công chính. Nhiều tín đồ rất hãnh diện về đời/nếp sống đạo và việc tuân thủ các điều răn, lời dạy trong KT vì nghĩ rằng tôi là tín đồ gương mẫu, người tin Chúa thật sự. Còn anh kia, chị nọ vẫn còn ngụp lặn trong tội lỗi. So sánh mình với họ và cảm thấy tự hào, hãnh diện.
Rất nhiều tín đồ nghĩ rằng đời sống đạo là sự cố gắng, nổ lực với sự trợ giúp của ĐTL để tuân thủ mọi luật pháp ĐCT. Nghĩ rằng sự khác biệt giữa người tin Chúa và không tin Chúa là mức độ tuân giữ luật pháp. Hễ càng giữ nhiều luật pháp, thì càng thánh khiết, công chính. Có thật vậy không? Hoàn toàn 0!
Trong Rô-ma 7, PL xác nhận một sự thật vô cùng quan trọng nhưng ít người trong vòng tín đồ tin và hiểu: mục đích của luật pháp là để phơi bày tội lỗi trong xác thịt. 7Vậy chúng ta sẽ nói làm sao? Luật pháp là tội lỗi sao? Chẳng hề như vậy! Nhưng nếu không nhờ luật pháp thì tôi không biết đến tội lỗi. Nếu luật pháp không nói: “Ngươi chớ tham lam” thì tôi đã không biết tham lam là gì. 8Nhưng tội lỗi đã nắm lấy cơ hội trong điều răn, khơi dậy trong tôi đủ mọi thứ tham dục, vì không có luật pháp thì tội lỗi chết. 9Trước kia, không có luật pháp thì tôi sống; nhưng khi có điều răn thì tội lỗi lại sống, 10còn tôi thì chết; lẽ ra điều răn đem sự sống đến cho tôi lại đưa tôi đến sự chết. (Rô-ma 7:7-1 – BHĐ)
Hơn thế nữa, PL viết: 11Vì tội lỗi nắm lấy cơ hội, dùng điều răn lừa dối tôi và nhân đó giết chết tôi… Nhưng đó là tội lỗi đã dùng điều tốt đẹp làm cho tôi chết, để bản chất thật của tội lỗi được phơi bày, và qua điều răn, tội lỗi trở nên vô cùng tệ hại (7:13).
Không phải sau khi được cứu, người tin Chúa sẽ có thể tuân thủ tất cả luật pháp ĐCT. Không thể! Tuân thủ luật pháp cũng không phải là mục đích của sự cứu rỗi. Dĩ nhiên chúng ta cần vâng giữ luật pháp ĐCT, nhưng Chúa cứu chúng ta không phải để vâng giữ toàn bộ luật pháp, nhưng để ngày càng hiểu rõ hơn, càng biết ơn Chúa hơn về tình yêu thương và sự hy sinh của ĐCJC. Bởi sự hiểu biết và kinh nghiệm tình yêu đó, ĐTL sẽ dùng lời KT để thay đổi chúng ta, ngày càng giống ĐCJC hơn.
Qv có nhớ câu chuyện ĐCJC dạy về người Pha-ri-si và người thu thuế: Ngài lại phán thí dụ nầy về kẻ cậy mình là người công bình và khinh dể kẻ khác: 10 Có hai người lên đền thờ cầu nguyện: một người Pha-ri-si và một người thâu thuế. 11 Người Pha-ri-si đứng cầu nguyện thầm như vầy: Lạy Đức Chúa Trời, tôi tạ ơn Ngài, vì tôi không phải như người khác, tham lam, bất nghĩa, gian dâm, cũng không phải như người thâu thuế nầy. 12 Tôi kiêng ăn một tuần lễ hai lần, và nộp một phần mười về mọi món lợi của tôi. 13 Người thâu thuế đứng xa xa, không dám ngước mắt lên trời, đấm ngực mà rằng: Lạy Đức Chúa Trời, xin thương xót lấy tôi, vì tôi là kẻ có tội! 14 Ta nói cùng các ngươi, người nầy trở về nhà mình, được xưng công bình hơn người kia; vì ai tự nhắc mình lên sẽ phải hạ xuống, ai tự hạ mình xuống sẽ được nhắc lên. (Lu-ca 18:8-14)
Tôi xin nêu thêm một lý do khác để không ai trong chúng ta có thể tự hào: tôi là tín đồ gương mẫu, so với người này, người nọ tôi tốt hơn họ! KT dạy: Vì người nào giữ trọn luật pháp, mà phạm một điều răn, thì cũng đáng tội như đã phạm hết thảy. (Gia-cơ 2:10). Và KTTU có một số danh sách về tội như sau:
Lời của ĐCJC: Vì từ nơi lòng mà ra những ác tưởng, những tội giết người, tà dâm, dâm dục, trộm cướp, làm chứng dối, và lộng ngôn [vu khống, phỉ báng, bêu xấu người]. (Ma-thi- 15:19) Mác 7:21-23
Ngài lại phán: “Điều gì ra từ con người mới làm ô uế con người. 21Vì từ bên trong, từ lòng người mà sinh ra những ác ý như: tà dâm, trộm cướp, giết người, 22ngoại tình, tham lam, độc ác, dối trá, phóng túng, ganh tị, vu khống, kiêu ngạo, ngông cuồng. 23Tất cả những điều xấu ấy đều xuất phát từ bên trong và làm cho con người ô uế.” (Mác 7:20-23)
Công việc của xác thịt thật rõ ràng, đó là: Gian dâm, ô uế, buông tuồng, 20thờ hình tượng, phù phép, thù oán, gây gổ, ghen ghét, giận dữ, ích kỷ, bất bình, phe đảng, 21ganh tị, say sưa, chè chén, và những việc tương tự khác. Tôi cảnh cáo anh em, như tôi đã từng cảnh cáo: Những ai làm các việc như thế sẽ không được hưởng vương quốc Đức Chúa Trời. (Ga-la-ti 5:19-21)
5Anh em phải biết rõ rằng kẻ gian dâm, bất khiết, hay tham lam — tham lam là thờ thần tượng — không một ai được thừa hưởng cơ nghiệp trong vương quốc của Đấng Christ và của Đức Chúa Trời. (Ê-phê-sô 5:5)
8Chúng ta biết luật pháp là tốt nếu được sử dụng đúng đắn, 9và biết rằng luật pháp được đặt ra không phải cho người công chính, mà cho những kẻ phạm pháp và phản nghịch, những kẻ vô luân và tội lỗi, những kẻ bất khiết và phàm tục, những kẻ giết cha mẹ và giết người, 10những kẻ tà dâm và đồng tính luyến ái, những kẻ buôn người, nói dối, khai man, và tất cả những gì chống lại với giáo lý chân chính. (1 Ti-mô-thê 1:8-10) 2 Tim 3:1-5 , 1 Cô-rinh-tô 6:9-10, 1 Tim 1:8-11
8Còn những kẻ hèn nhát, kẻ chẳng tin, kẻ đáng ghê tởm, kẻ giết người, kẻ gian dâm, kẻ hành nghề ma thuật, kẻ thờ thần tượng, và tất cả những kẻ nói dối, thì phần của chúng là hồ lửa lưu huỳnh đang bừng cháy. Đó là sự chết thứ hai.” (Khải Huyền 21:8)
Ai có thể giữ tất cả những điều trên? Ai có thể nói rằng tôi có thể giữ trọn những điều này?
Vậy người tin Chúa thật sự, có ĐTL trong đời sống là người ý thức rõ hơn hết về con người đạo đức cũ: giữ luật lệ để hãnh diện, để so sánh. Nếu chúng ta không thay đổi được phần này thì chúng ta vẫn còn sống trong xác thịt.
Khi nói về những người chăm về xác thịt, có lẽ chúng ta tưởng tượng đó là những người thô lỗ, nhạo báng Danh Chúa, tham lam, ích kỷ, gian dâm, giả dối, ác độc, v.v… Tuy nhiên, sự chống nghịch Chúa không chỉ dựa vào hành vi phi đạo đức nhưng quan trọng là sâu thẳm trong tâm hồn tiềm tàng sự kiêu ngạo, tự đắc: tôi có Chúa, tôi sống đạo đức hơn anh chị. Một người có thể có lối sống thật tốt đẹp, hành xử như một người nhân lành, rộng lượng, yêu thương, hay giúp đỡ, v.v… nhưng nếu người đó làm với động cơ để chứng tỏ giá trị và sự công chính của chính mình, hay tự cố sức mình giữ luật pháp, của Chúa, hoặc tích lũy công đức hầu nhận được sự cứu rỗi, thì người ấy là người chống nghịch trong mắt Chúa. (Chăm Về Xác Thịt, SVTK, 09-06-2024)
Dù sống trong Chúa bao lâu, con người cũ, bản ngã tội lỗi cũng sẽ có lúc sống lại và khiến vấp phạm. Chính vì vậy mà không ai có thể làm trọn mọi điều lành để lên thiên đàng. Khi kiểm soát được lời nói, thì lại đến mắt nhìn. Khi được mắt nhìn rồi, lại đến lòng ghen tị! Cũng chính vì lý do này mà PL than thở cách tuyệt vọng Khốn thay cho tôi! Ai sẽ cứu tôi khỏi thân thể sẽ chết nầy? Từ khốn thay trong câu theo tiếng nguyên thủy có ý là kiệt sức vì gánh nặng, nan đề phải mang. Câu thân thể sẽ chết này gợi lên một sự trừng phạt đáng sợ trong thời đó cho những kẻ giết người. Lính sẽ buộc xác chết của người bị giết vào kẻ giết người. Đi đâu, làm gì kẻ giết người cũng phải mang theo xác chết đó. Với thời gian, xác chết mục rữa, hôi thối không tả nhưng kẻ mang xác phải sống với sự mục rữa, với mùi hôi thối đó mỗi ngày, mỗi giờ. Tội lỗi trong mỗi chúng ta cũng như xác chết ta mang: đang mục rữa, hôi thối hết sức với ĐCT nhưng loài người có lẽ đã quen rồi!
Nếu PL đã than thở như vậy thì làm sao chúng ta có thể tránh được gánh nặng của tội và sự kiệt sức khi cố gắng trong sức mình.
Đây là hình ảnh, bức tranh của một người hoàn toàn kiệt sức, tuyệt vọng trước sức mạnh của tội lỗi. Dựa vào chính sức mình, vào ý chí, nghị lực mình họ chắc chắn sẽ ngã. Và luật tội lỗi này ở trong mọi người. Cám ơn Chúa PL không chỉ dừng lại nhưng sẽ cho chúng ta giải pháp. Cảm tạ Ðức Chúa Trời, nhờ Ðức Chúa Jesus Christ, Chúa chúng ta! Nhờ điều gì? Không phải điều gì. Không phải thêm sự hiểu biết, kiến thức. Nhờ ai? ĐCJC, Chúa chúng ta.
Chúng ta không thể thắng được tội lỗi bằng quyết tâm cá nhân, qua sự vâng giữ luật pháp là vì một điều PL dạy trong Rô-ma 7 này. Một điều khi mới đọc qua tưởng nghịch lý nhưng mọi người, đặc biệt khi còn trẻ, đều kinh nghiệm qua. Nhưng nếu không nhờ luật pháp thì tôi không biết đến tội lỗi. Nếu luật pháp không nói: “Ngươi chớ tham lam” thì tôi đã không biết tham lam là gì. 8 Nhưng tội lỗi đã nắm lấy cơ hội trong điều răn, khơi dậy trong tôi đủ mọi thứ tham dục, vì không có luật pháp thì tội lỗi chết. (Rô-ma 7:7-8 – BHĐ)
Qv có chú ý rằng khi cha mẹ căn dặn con trẻ đừng làm thì thường các con sẽ làm gì? Sẽ làm chính ngay điều được dặn không nên làm! Từ 1920-1933 QH HK ra một đạo luật cấm uống rượu toàn quốc (prohibition). Quốc hội và đa số tiểu bang đồng ý thay đổi cả hiến chương HK, tạo nên nghị quyết thứ 18. Ai, đoàn thể, tổ chức nào thúc đẩy việc cấm rượu toàn quốc này? Người tin Chúa, các HT, tổ chức tôn giáo. Với mục đích nhằm để cải thiện đạo đức trong đời sống cá nhân.
Trong 13 năm khi đạo luật này được thi hành trong toàn quốc, dù việc uống rượu giảm đi trên mặt, nhưng hậu quả thật hoàn toàn phản lại chủ ý của đạo luật này: số người nghiện rượu gia tăng hơn nhiều; vì chợ đen nên băng đảng tìm mọi cách để tranh dành thị trường sinh ra tội ác trầm trọng tại các thành phố lớn. Đây cũng là ví dụ của lời PL dạy trong Rô-ma 7:7-8
Khốn nạn (khốn thay) cho tôi! Ai sẽ cứu tôi thoát khỏi thân thể hay chết nầy? 25 Cảm tạ Đức Chúa Trời, nhờ Đức Chúa Jêsus Christ, là Chúa chúng ta! (Rô-ma 7:24-25)
Khốn thay cho tôi – tôi là PL. Lời than vãn nói lên sự đau khổ vì biết, muốn làm điều thiện nhưng lại làm điều ác, tôi là tánh xác thịt đã bị bán cho tội lỗi; bắt mình phải làm phu tù cho luật của tội lỗi.
Ai sẽ cứu tôi thoát khỏi thân thể hay chết nầy? Xác nhận tôi không thể tự cứu tôi. Phải cần đến một động lực ngoài tôi, một người nào đó hoàn toàn khác tôi.
Cảm tạ Đức Chúa Trời, nhờ Đức Chúa Jêsus Christ, là Chúa chúng ta! Chỉ có ĐCJC qua Thánh Linh Ngài mới có thể cứu chúng ta ra khỏi thân thể hay chết này.
