Ví Bằng Chúa Muốn – Gia-cơ 4:13-17
Hỡi anh em, là kẻ nói rằng: Hôm nay hoặc ngày mai, ta sẽ đi đến thành kia, ở đó một năm, buôn bán và phát tài, song ngày mai sẽ ra thế nao, anh em chẳng biết! Vì sự sống của anh em là chi? Chẳng qua như hơi nước, hiện ra một lát rồi lại tan ngay. Anh em phải nói trái lại: Ví bằng Chúa muốn, và ta còn sống, thì ta sẽ làm việc nọ việc kia. (Gia-cơ 4:13-15)
AI LÀ CHỦ ĐỜI SỐNG?
Sự khác biệt rõ rệt nhất giữa cuộc đời và đức tin của người tin Chúa và người không tin Chúa nằm trong câu hỏi: ai là chủ của đời sống này. Tôi? Người hay vật? Chúa đời này? Hay ĐCT?
Với người tin Chúa, ĐCT là chủ, là Đấng có toàn quyền trong mọi phương diện của đời sống mỗi chúng ta. Với người không tin Chúa, hoặc họ là chủ của chính đời sống, hoặc một ai đó hay một khác vọng nào đó làm chủ họ; nhưng nói đúng hơn chúa của đời Satan này là chủ của họ.
Gia-cơ nhắc tín đồ trong đoạn KT này chớ sống như thể người không biết Chúa, không coi Chúa là chủ của đời mình. Tựu chung trong đời sống mọi người đều chọn cho mình ba thái độ sau đây với Chúa: 1) Làm ngơ trước quyền làm chủ của Chúa, 2) Chống cự quyền làm chủ của Chúa, 3) Vâng phục quyền làm chủ của Chúa.
Khi nói về quyền làm chủ của Chúa trong đời sống, Gia-cơ chủ yếu nói về ý chỉ Chúa và sự tuân phục làm theo ý chỉ của ĐCT. Nhiều người nghe đến ý chỉ Chúa cho đời sống mình thì sợ lắm! Sợ rằng Chúa sẽ bắt mình phải làm truyền giáo ở xứ xa này đó, phải sống một đời sống cực khổ, phải bỏ hết mọi điều vui sướng trong đời sống này! Thậm chí khi có người nói: tôi muốn tin Chúa nhưng sợ Chúa bắt tôi phải chịu khổ!
Nếu thật như vậy thì ĐCT là một người chủ thật ác nghiệt! Nhưng hiểu như vậy là hiểu hoàn toàn sai lầm. KT viết trong Giê-rê-mi 29:11 Đức Giê-hô-va phán: Vì ta biết ý tưởng ta nghĩ đối cùng các ngươi, là ý tưởng bình an, không phải tai họa, để cho các ngươi được sự trông cậy trong lúc cuối cùng của mình. ĐCJC nói cùng các môn đồ Vậy nếu các ngươi vốn là xấu, còn biết cho con cái mình các vật tốt thay, huống chi Cha các ngươi ở trên trời lại chẳng ban các vật tốt cho những người xin Ngài sao?(Matt 7:11)
Biết bao nhiêu cuộc đời trước khi tin Chúa đau khổ, lầm lạc trong tội lỗi, tuyệt vọng, nhưng sau khi được cứu hy vọng hồi phục, niềm vui trở lại và sống trong sự thỏa vui. Ý Chúa cho những ai tin Ngài là ý tốt lành, ý tưởng và dự định đem lại một đời sống phước hạnh chớ không phải lấy đi niềm vui như ma quỉ thường khiến người ta (thậm chí tín đồ) hiểu lầm.
LÀM NGƠ VỚI QUYỀN LÀM CHỦ CỦA CHÚA
Làm ngơ có nghĩa là không để ý, không màng đến, tảng lờ, hay “coi như pha”. Làm ngơ là khi dù tai có nghe nhưng lòng dạ, tâm trí ở đâu đó. Hay nghe bên tai này thì ra tai kia.
Lý do gì? Có thể vì trong trí, trong tâm nghĩ đến những điều khác tưởng như giá trị hơn, quan trọng hơn. Hay cũng có thể họ xem ĐCT không quan trọng lắm trong đời sống.
Cha mẹ có con trong tuổi 15, 17 thấy chúng nó hay làm ngơ hay tảng lờ, xem như việc cha mẹ nói là không quan trọng vì trong trí có những việc khác “quan trọng hơn” như việc chơi games, việc chat với bè bạn hay việc giải trí khác.
Gia-cơ nói đến những tín đồ làm ngơ trước quyền làm chủ của Chúa trong đời sống vì họ quá để tâm vào công việc của chính mình trong đời này: Đi đến nơi này nơi khác để làm ăn sinh sống. Không chỉ làm ăn sinh sống nhưng còn để làm giàu, để tạo sản nghiệp, để có chức phần, bằng cấp. Điều quan trọng với những người này là thành công với những dự tính của chính mình, phát đạt, giàu có với những công việc mình đề xướng. Dù công việc đó, dự tính kia có phù hợp với ý chỉ của Chúa hay không thì đó hoặc chỉ là điều phụ thuộc hay không quan trọng!
Cũng có thể họ cầu nguyện cho việc di chuyển đến thành này, thành nọ, cho công việc làm ăn buôn bán, cho việc làm giàu. Nhưng cầu nguyện để Chúa ban phước cho chương trình và dự tính của họ. Chứ không phải để trước hết xem việc đi đến đó, việc làm đó có thuận ý Chúa không. Nếu Chúa là chủ, là cha thì chúng ta cần xin phép Ngài trước. Chứ không phải làm rồi mới hỏi ý!
Gia-cơ nêu ra một lý do nhắc chúng ta chớ nên làm ngơ trước ý chỉ và quyền làm chủ của Chúa: đời sống chúng ta ngắn ngủi, tạm bợ, mong manh, phù du lắm! Vì sự sống của anh em là chi? Chẳng qua như hơi nước, hiện ra một lát rồi lại tan ngay. Có thể Gia-cơ có ý này dựa theo CN 27:1 Chớ khoe khoang về ngày mai; Vì con chẳng biết ngày mai sẽ sanh ra điều gì.
Bao nhiêu lần trong sách Gióp KT nhắc chúng ta về sự ngắn ngủi và nhọc nhằn của đời sống này. Chúng ta đọc những câu KT này không phải để phủ nhận giá trị, niềm vui trong cuộc đời hay để khích lệ một quan niệm sống tiêu cực, buồn rầu, bi quan nhưng để có một sự hiểu biết đúng đắn. Các ngày tôi qua mau hơn thoi dệt cửi, Tiêu đi, chẳng có trông cậy gì. Ôi! Xin hăy nhớ mạng sống tôi chỉ bằng hơi thở (7:7) Loài người bởi người nữ sanh ra, sống tạm ít ngày, Bị đầy dẫy sự khốn khổ. Người sanh ra như cỏ hoa, rồi bị phát; Người chạy qua như bóng, không ở lâu dài. (14:1-2) Loài người giống như hơi thở, Đời người như bóng bay qua. (TT 144:4)
Mô-se cũng nhắc chúng ta đời người 70 hay dài hơn thì đến 80 nhưng đây những lau khổ và buồn thảm: Tuổi tác của chúng tôi đến được bảy mươi, C òn nếu mạnh khỏe thì đến tám mươi; Song sự kiêu căng của nó bất quá là lao khổ và buồn thảm, Vì đời sống chóng qua, rồi chúng tôi bay mất đi… Và thay vì đếm tuổi bằng năm, hãy đến đời sống bằng từng ngày một: Cầu xin Chúa dạy chúng tôi biết đếm các ngày chúng tôi, Hầu cho chúng tôi được ḷng khôn ngoan. (TT 90:10, 12)
ĐCJC kể câu chuyện ngụ ngôn về một nông dân trong Lu-ca 12:16-21. Ruộng sinh ra nhiều huê lợi đến nỗi không đủ chổ chứa. Đến nỗi ông tự nhủ sẽ phá kho cũ để xây kho mới to lớn hơn. Rồi lại nói với chính linh hồn mình: Linh hồn ơi, mầy đă được nhiều của để dành dùng lâu năm; thôi, hăy nghỉ, ăn uống, và vui vẻ. Nhưng Chúa nhắc người nghe câu chuyện ngụ ngôn này: Song Đức Chúa Trời phán cùng người rằng: Hỡi kẻ dại! Chính đêm nay linh hồn ngươi sẽ bị đ̣i lại; vậy những của cải ngươi đă sắm sẵn sẽ thuộc về ai? Hễ ai thâu trử của cho mình mà không giàu có nơi Đức Chúa Trời thì cũng như vậy. (12:20)
Tôi muốn giải thích rõ rằng KT qua lời dạy của ĐCJC, của Gia-cơ không nói với chúng ta rằng đừng dự tính, cứ để mặc kệ, tới đâu hay tới đó. Hay không cần dự tính, cứ cầu nguyện. Những lời dạy nói nhằm nói một điều: thái độ sống, ý thức rằng chính ĐCT là chủ chứ không phải chúng ta là chủ.
Nhưng giả sử rằng nếu những người Gia-cơ nhắc nhở có thể đi đến thành này, thành nọ, ở đó một năm, hai năm, mười năm làm ăn giàu có rồi thì sao? Sự thành công, giàu có đem lại gì cho họ đến lúc cuối đời, khi những cơn đau bệnh ngặt nghèo xãy đến, khi tai họa đổ xuống bất ngờ trong đời? Lúc đó có gì để họ nắm giữ, để lấy làm nguồn hy vọng, nơi yên ủi? ĐCJC nhắc tất cả chúng ta: vì sự sống của người ta không phải cốt tại của cải mình dư dật đâu (Lu-ca 12:14)
CHỐNG CỰ QUYỀN LÀM CHỦ CỦA CHÚA
Có người không chỉ làm ngơ trước ý chỉ ĐCT và quyền làm chủ của Ngài mà họ còn khăng khăng chống cự Chúa và phủ nhận quyền làm chủ của Ngài. Người làm ngơ trước ý chỉ Chúa có thể là người tin Chúa: Nghe, biết, thậm chí hiểu nhưng lại không làm theo vì hiểu sai lầm, sợ làm theo ý Chúa thì khổ. Vâng đây là những người bất tuân phục Chúa, nhưng không phải vì sự chống đối. Thậm chí người chưa tin Chúa cũng có thể làm ngơ vì chưa biết Chúa. Nhưng người chống cự quyền làm chủ là người chủ ý bất vâng phục vì phủ nhận hoàn toàn quyền làm chủ đó. ĐCT, ông Trời là ai? Không có trời nào, chúa nào, thần nào cả, chỉ có sức tôi và khả năng của tôi tạo nên mọi sự. Hoặc giả họ có nghe về Chúa, về ý chỉ của ĐCT về sự cứu rỗi nhưng vẫn tiếp tục bất tuân phục.
Phierơ nói về những người này như sau: Vả, chúng nó bởi sự nhận biết Chúa và Cứu Chúa chúng ta là Đức Chúa Jêsus Christ, mà đă thoát khỏi sự ô uế của thế gian, rồi lại mắc phải và suy phục những sự đó, thì số phận sau cùng của chúng nó trở xấu hơn lúc đầu. Chúng nó đă biết đường công bình, rồi lại lui đi về lời răn thánh đă truyền cho mình, thế thì thà rằng không biết là hơn. (2 Pet 2:20-21)
Thứ năm tuần rồi (06/06) theo tờ báo Gainsville Sun có đăng một tin tức. Sắp tới tại một tòa án thuộc quận Starke, FL sẽ có một bản đá để đối nghịch lại cùng 10 điều răn. Bản đá này gồm các câu trích chủ trương vô thần (atheist) và liệt ra các sự trừng phạt cho những ai phạt 10 điều răn. Đây là kết quả của một vụ thưa kiện từ tổ chức vô thần HK (American Atheists) và quận Starke. Người cung cấp tài chánh và ủng hộ vụ kiện này là một triệu phú tên Todd Stiefel. Ông Stiefel trước đó là người công giáo nhưng nay là người tìm cách để lấy tôn giáo, đặc biệt đạo Chúa ra khỏi xã hội. Ông đã bỏ $3.5 triệu vào các tổ chức chủ trương vô thần, cả tổ chức giúp cho các mục sư nghi ngờ đạo bỏ đạo.
Tôi muốn nói rõ một điều. Những người vô thần không phải là những người không có đạo đức, hay liêm chính. Thậm chí có rất nhiều người vô thần lại có đạo đức và liêm chính hơn cả người tự nhận tin Chúa. Tuy nhiên đây là những người chối bỏ, phủ nhận sự hiện hữu và quyền làm chủ của ĐCT trên đời sống họ. Đối với họ ĐCT không phải là chúa, không phải là đấng sáng tạo, cũng không phải là chủ của đời họ. Ý chỉ của Chúa, lời dạy trong KT hoàn toàn không có ý nghĩa và giá trị gì cả.
Tuy nhiên Chúa vẫn có thể bắt phục những người đang chống đối Ngài để đầu phục và làm việc:
Russell Moore recounts a conversation with the evangelical theologian Carl Henry. As Moore and some of his friends were lamenting the miserable shape of the church, they asked Dr. Henry if he saw any hope in the coming generation of evangelicals. Dr. Henry replied: "Of course, there is hope for the next generation of evangelicals. But the leaders of the next generation might not be coming from the current evangelical establishment. They are probably still pagans. Who knew that Saul of Tarsus was to be the great apostle to the Gentiles? Who knew that God would raise up a C. S. Lewis or a Charles Colson? They were unbelievers who, once saved by the grace of God, were mighty warriors for the faith."
Với các tín đồ tôi xin có lời khuyên này: lằn răng giới giữa sự làm ngơ và chống đối, phủ nhận quyền làm chủ của Chúa nhiều lúc mong manh lắm và dễ cho người làm ngơ dần dà trở nên người chống đối. Khi lòng chúng ta nguội lạnh ngày này sang ngày khác thì cũng dễ trở nên băng giá rồi làm tắt mất ngọn lửa đức tin. Không ai trở nên người bỏ Chúa mà không bắt đầu từ sự bất tuân phục cả.
VÂNG PHỤC QUYỀN LÀM CHỦ CỦA CHÚA
Anh em phải nói trái lại: Ví bằng Chúa muốn, và ta c̣n sống, thì ta sẽ làm việc nọ việc kia. Kìa anh em lấy những lời kiêu ngạo mà khoe mình! Phàm khoe khoang như vậy là xấu. Cho nên, kẻ biết làm điều lành mà chẳng làm, thì phạm tội.
Ví bằng Chúa muốn không phải chỉ là lời nói theo thói quen nhưng là thái độ thường xuyên trong tâm hồn, suy nghĩ, ước nguyện người tin Chúa. Ý chỉ của ĐCT, quyền làm chủ của Ngài không phải như xiềng xích trói buộc chúng ta như kẻ nô lệ. Không Chúa đem lại hy vọng, sự tự do. Chúa muốn chúng ta có đời sống sung mãn Kẻ trộm chỉ đến để cướp giết và hủy diệt; còn ta đă đến, hầu cho chiên được sự sống và được sự sống dư dật. (Giăng 10:10)
Chúng ta hỏi làm sao biết được ý Chúa cho đời sống. KT cho biết rõ ý ĐCT trong rất nhiều khía cạnh của đời sống. Như trong 10 điều răn chúng biết được ý Chúa cho quan hệ với Ngài và với người chung quanh. Với Chúa: chớ thờ thần khác, chớ lấy danh Chúa làm chơi, chớ thờ các tượng tạc. Với người: chớ phạm tội tà dâm, chớ tham lấy của người, chớ giết người, chớ làm chứng dối. KT TU dạy theo ý Chúa chúng ta phải biết tạ ơn và dâng lời cảm tạ trong mọi sự. Phải yêu thương, tha thứ, ai không tha thứ sẽ không được nhận tha thứ. Khi cầu nguyện hay dâng của lễ vật mà nhớ có gì nghịch cùng anh em mình thì trước hết hãy đến giảng hòa. Đây là những điều mà có lần tôi bị trách vì nói rằng trong những điều này chúng ta hãy làm thay vì phải cầu nguyện. Cầu nguyện gì khi KT đã dạy rất rõ rằng đây là ý Chúa?
Tuy nhiên cũng có nhiều điều trong đời sống KT không cho biết rõ ý chỉ của ĐCT trong việc đó. Nếu phạm lỗi thì phải xin lỗi, không có gì cần cầu nguyện về điều này vì lời Chúa rõ. Nhưng làm sao để biết ý Chúa rằng mình phải đến đâu để sinh sống làm việc, phải lấy ai làm chồng làm vợ? Câu trả lời không đơn giản nhưng cũng không phức tạp. Hễ khi quan hệ chúng ta càng gần gũi Chúa thì ý Ngài rõ hơn. MS Warren Wìersbe định nghĩa ý ĐCT như sau: Ý Chúa là quan hệ sống giữa Chúa và người tin Ngài. Làm sao để biết ý chủ? Ý chồng, vợ, con cái? Làm sao để biết ý của một tác giả? Trong quan hệ với người đó. Hễ càng gần gũi, càng thấu hiểu lời nói, cử chỉ, hành động, ước muốn của người đó bao nhiêu thì càng dễ cho chúng ta biết ý bấy nhiêu.
Chính vì vậy một trong những cách thức giúp biết ý Chúa là tham khảo với những người có quan hệ mật thiết, gần gũi và trung tín với Chúa.
A photographer for a national magazine was assigned to get photos of a great forest fire. Smoke at the scene hampered him and he asked his home office to hire a plane. Arrangements were made and he was told to go at once to a nearby airport, where the plane would be waiting. When he arrived at the airport, a plane was warming up near the runway. He jumped in with his equipment and yelled, "Let’s go! Let’s go!" The pilot swung the plane into the wind and they soon were in the air. "Fly over the north side of the fire," yelled the photographer, "and make three or four low level passes." "Why?" asked the pilot. "Because I’m going to take pictures," cried the photographer. "I’m a photographer and photographers take pictures!" After a pause the pilot said, "You mean you’re not the instructor?"
Ý chỉ của ĐCT có lúc cần thời gian để nhận biết và thấu hiểu. Chương trình cứu rỗi nằm trong ý chỉ của ĐCT sau khi phạm tội không được tỏ bày mãi cho đến khi ĐCJC giáng thế làm người, chịu chết trên thập tự giá. Nhiều lúc tín đồ muốn biết ý Chúa và muốn biết ngay lúc này. Đây là một lầm lẫn.
Để có thể vâng phục Chúa và làm theo ý chỉ Ngài, chúng ta cần biết và hiểu về Ngài và về ý Ngài cho đời sống chúng ta. Một số lớn ý Chúa chung cho mọi tín đồ như quan hệ với Ngài, thái độ với người chung quanh. Nhưng một số cụ thể cho đời sống mỗi tín đồ. Làm sao biết ý Chúa trong những việc này? Bắt đầu từ KT. Tham hỏi ý kiến cha mẹ, mục sư, người trưởng thành trong Chúa. Qua kinh nghiệm sống của người đã trải qua trong sách viết, bài giảng, lời làm chứng. Qua sự cầu nguyện. Qua sự suy nghĩ, cẩn nhắc cẩn thận, khôn ngoan.
Chúng ta bắt đầu mọi sự với quan hệ qua lời cầu nguyện. Nhưng quá trình tìm hiểu rõ ý Chúa trong một vấn đề không bắt đầu và kết thúc với cầu nguyện. Đây là một nhầm lẫn lới cho các tín đồ non trẻ trong Chúa. Họ nghĩ ĐCT sẽ khải thị ý Ngài đặc biệt và cá nhân qua sự cầu nguyện và chỉ qua cầu nguyện. Jessica Hawn, former church secretary who committed immoral acts with Jim Bakker (former host of the PTL Club), and later brought down the PTL empire, said today (9-28-87) that God gave her "real peace" about granting an interview to Playboy magazine and posing for topless pictures. On 9-29-87 the news reports that she still considers herself a Christian, but goes to God "one-on-one," not through any church or organization.
Tôi không thể nhấn mạnh đủ về sự quan trọng của việc cầu nguyện nhưng như Gia-cơ dạy: đức tin không hành động là đức tin chết, thì sự cầu nguyện không tham khảo lời Chúa và lời khuyên của những người Chúa dùng trong đời sống chúng ta là sự cầu nguyện cần xem xét lại.
