Trái Thánh Linh – Yêu Như Chúa Yêu Ta
Nhưng trái của Thánh Linh, ấy là lòng yêu thương, sự vui mừng, bình an, nhịn nhục, nhân từ, hiền lành, trung tín, mềm mại, tiết độ: không có luật pháp nào cấm các sự đó. (Ga-la-ti 5:22-23)
Hôm nay mọi người đều nghe, biết và dùng sản phẩm của công ty Google. Từ google hôm nay trở nên một động từ có nghĩa là tìm trên mạng tuyến internet. Theo Google thì năm 2012 số tìm (search) cao nhất là câu hỏi “what is love?” Tôi tìm thấy rất nhiều định nghĩa, giải thích, dẫn chứng khác nhau. Một mạng tuyến VN bắt đầu trang với dòng chữ: Trái tim loạn nhịp trước bộ ảnh tình yêu là gì. Tình yêu là mù quáng nhưng không ai có thể sống thiếu nó! Tình yêu là lắng nghe con tim! (nghe tim tôi trước khi có pacemaker thì rất nguy hiểm); Tình yêu là chấp nhận sự mạo hiểm! Tình yêu là yêu người ấy dù người ấy có thay đổi ra sao! Tình yêu là thức khuya online để chờ người ấy, sung sướng khi thấy “nick sáng” và buồn tiu nghỉu khi “nick offline”. Tình yêu là chia sẻ khó khăn cùng người ấy! Tình yêu là giống như kem ngọt ngào và ngon tuyệt hảo, trân trọng từng phút giấy trước khi nó biến mất (đúng ra là trước khi người mình yêu ăn hết!)
MỘT TRÁI THÁNH LINH
Làm thế nào để có thể yêu như Chúa yêu ta? Ba điều tôi muốn chia sẻ từ đoạn KT trong Giăng 13:1-15: 1) Một trái TL, nhiều tính hạnh, dáng vẻ, màu sắc; 2) Yêu thương đòi hỏi sự cúi thấp, rửa chân; 3) Yêu thương là ghi nhớ điều Chúa đã thực hiện cho mình, nhớ việc rửa chân. Trước hết một trái TL nhiều phẩm hạnh.
Một tác giả chia tình yêu làm ba loại: tình yêu nếu, tình yêu vì, và tình yêu mặc dù. “Nếu anh thành công và đạt được bằng này bằng nọi thì tôi sẽ lấy anh”. “Nếu anh tốt, tôi sẽ tốt lại” Đây là tình yêu thông thường, bánh ích đi bánh qui lại. Trong tình yêu vì đối tượng được yêu vì một lý do nào đó. Người được yêu phải có giá trị hay điều kiện hợp với tiêu chuẩn người kia đặt ra. “Anh yêu em vì em đẹp nhất hội thánh”. “Còn em yêu anh vì anh giàu nhất tiểu bang!” Một từ các sách TU dùng để nói về một loại tình yêu hết sức đặc biệt là agape. Đây là tình yêu mặc dù. Agape là tình yêu thương từ ĐCT, là tình yêu thương không điều kiện cho dù đối tượng có khó yêu, như ĐCT yêu thương chúng ta. Như Rô-ma 5:8.
Tình yêu mặc dù, agape không phải là sản phẩm của những xúc cảm nhất thời, rung động của con tim nhưng là quyết định của ý chí, của lý trí và quyết tâm. Có thể dù không có cảm giác nhưng vẫn tiếp tục yêu thương. Như Chúa vẫn yêu chúng ta khi chúng ta phạm tội. Agape không chỉ yêu với quyết định của ý chí, nhưng còn thể hiện qua hành động cụ thể, chứ không phải chỉ lời nói đầu môi chót lưỡi. Yêu như Chúa yêu mình là yêu với tình yêu agape này.
[Đọc Giăng 13:1-15] Đoạn KT này ghi lại buổi ăn trong đêm cuối cùng trong đời ĐCJC cùng 12 sứ đồ. Chỉ trong vòng vài giờ tới, Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, một trong 12 sứ đồ sẽ dẫn một đoàn lính La-mã đến vườn Ghết-sê-ma-nê, nơi Ngài cầu nguyện, bắt giải đến thầy tế lễ cả để buộc tội. Đến trưa hôm sau Chúa sẽ bị đóng đinh đến chết trên thập giá giữa hai tên trộm cướp. Thời gian còn lại không còn bao nhiêu. Trong đêm cuối đời này Chúa để lại điều gì, dạy họ điều quan trọng gì? Điều gì để khi Ngài rời khỏi thế gian, họ vẫn còn nhớ mãi bài học này? Chúa dạy họ bài học về tình yêu thương và truyền cho họ một điều răn mới, cũng về tình yêu thương. Đây là một đoạn KT hết sức ý nghĩa và cảm động về tình yêu Chúa dành cho các môn đồ, và cho chúng ta.
3 năm qua các sứ đồ bỏ mọi điều để theo Ngài bởi vì họ tin Jesus là Đấng Mê-si (Cứu Tinh), là hiện thân của ĐCT. Trong 3 năm theo Chúa, họ nghe, thấy, nhận xét, học làm theo Ngài. Không một trường KT nào, trường thần học nào hơn lớp học trực tiếp với Chúa trong 3 năm đó. Dù vậy các môn đồ vẫn còn rất nhiều điều để học. Và chắc chắn đời sống họ cần thay đổi rất nhiều. Học mà không thực hành, học mà không thay đổi suy nghĩ, tính tình, đời sống thì sự học đó có ích lợi gì?
Tuần lễ rồi chúng ta đã cùng nhau suy nghĩ về một khía cạnh của tình yêu ĐCJC dành cho những người thuộc về Ngài. Ngài đã yêu kẻ thuộc về mình trong thế gian, thì cứ yêu cho đến cuối cùng. Để có thể yêu cho đến cuối cùng, khó hay dễ? Phải cần tính hạnh gì? Phải cần sự vui mừng, bình an, nhịn nhục, nhân từ, hiền lành, trung tín, mềm mại, tiết độ. Cần có lòng thương xót, khiêm nhường, mềm mại, cần có sự tha thứ. Tình yêu này cần trái TL.
Chúa dạy họ về bài học của tình yêu thương thế nào? Chúa rửa chân cho các môn đồ. Rửa chân cho cả Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, tên bán Chúa. Cho Phi-e-rơ, người chối Chúa. Cho 10 môn đồ, những người sẽ bỏ Ngài. Dù biết trước những điều họ sẽ làm nhưng Ngài vẫn bày tỏ tình yêu thương cho đến cuối. Hãy suy nghĩ với tôi về hình ảnh của ĐCT trong hình thể con người cuối xuống thật thấp để rửa chân cho các môn đồ, để dạy họ về ý nghĩa thật sự của tình yêu thương agape. Có thần nào, chúa nào bày tỏ tình yêu thương với qv như ĐCJC đã bày tỏ.
Việc rửa chân cho các môn đồ đòi hỏi tính hạnh gì? Khiêm nhường, kiên nhẫn, tha thứ, chấp nhận, nhân từ, tin tưởng, hy vọng. Tức trái TL. Từ trái trong Ga-la-ti 5:22-23 là từ số ít. Một trái chứ không phải 9 trái riêng biệt, khác nhau.
Trong 1 Cô-rinh-tô 13, khi giải thích về tình yêu thương PL viết: Tình yêu thương hay nhịn nhục; tình yêu thương hay nhơn từ; tình yêu thương chẳng ghen tị, chẳng khoe mình, chẳng lên mình kiêu ngạo, chẳng làm điều trái phép, chẳng kiếm tư lợi, chẳng nóng giận, chẳng nghi ngờ sự dữ, 6 chẳng vui về điều không công bình, nhưng vui trong lẽ thật. 7 Tình yêu thương hay dung thứ mọi sự, tin mọi sự, trông cậy mọi sự, nín chịu mọi sự. Qv có thấy các hương vị, màu sắc, dáng vẽ, phẩm tính khác nhau của tình yêu thương hay không? Ngay khi PL kết luận: Nên bây giờ còn có ba điều nầy: đức tin, sự trông cậy, tình yêu thương; nhưng điều trọng hơn trong ba điều đó là tình yêu thương. (1 Cor 13:12-13) thì không có nghĩa là tình yêu thương không cần hy vọng, không cần đức tin bởi vì phần trên ông viết tình yêu tin mọi sự, tức đức tin; tình yêu trông cậy mọi sự, tức hy vọng.
Đây là một điều hết sức quan trọng bởi vì tình yêu thương thật sự phải có tất cả những tính hạnh của trái TL. Một trái TL: yêu thương gắn liền với hy vọng, với bình an, với nhịn nhục, với nhân từ, hiền hòa, trung tín, mềm mại, tiết độ. Ai nói yêu thương nhưng không có những tính hạnh khác của trái TL thì có thật yêu thương không?
Ai muốn có một người yêu nói năng nhỏ nhẹ, hiền lành, chậm nóng giận nhưng không biết tiết độ, tự chủ? Hiền lắm nhưng có bao nhiêu tiền sài hết, có thì giờ thì vào sòng bạc, bỏ mặc vợ con. Thương hết sức, khi thua hết tiền thì về nhà hôn vợ, ẳm con. Hiền nhưng không tiết độ, tự chủ, có tiền thì đi nhậu với bè bạn, khi về say rồi hát cho vợ con nghe bài Thuyền và Biển: Nếu từ giả thuyền rồi, biển chỉ còn sống gió. Nếu phải cách xa em, anh chỉ còn bảo tố; hay ngâm thơ tình Nguyên Sa: Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc; áo nàng xanh anh mến lá sân trường. Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu thương, anh pha mực cho vừa màu luyến thương. Vợ chắc nói với người chồng đó: sóng gió, bảo tố trong đời không phải vì anh xa tôi, nhưng bởi sự thiếu tự chủ, không tiết độ, vì tật hư cờ bạc, rượu chè.
Qv có muốn một người yêu tự chủ, không rượu chè,cờ bạc, dè giữ trong việc tiêu sài, nhưng lại quá khắc nghiệt, muốn kiểm soát, làm chủ đời sống qv trong mọi phương diện? Nói cách khác ghen tị, ích kỷ, lo sợ. Đi phải thưa, về phải trình! Hay một người mềm mại, nhân từ nhưng luôn sợ mất lòng người, thiếu can đảm nên sao cũng được, không bao giờ dám nói sự thật vì sự mất lòng. Người như vậy có thật yêu thương không? Chẳng phải KT dạy: Nói thật trong tình yêu thương hay sao? Hay một người tiết độ, mềm mại, can đảm nhưng giận dài, giận dai, không bỏ qua, không tha thứ.
Qv có hiểu được tầm quan trọng và cần thiết của sự hiệp một của trái TL không? Vậy khi đọc Ga-la-ti 5, đọc 1 Cô-rinh-tô 13, qv cần nhớ đến trái TL, một trái TL, nhiều hương vị, màu sắc, tính hạnh. Các hương vị này hòa hợp lại để trái thật tuyệt vời. Cũng chính vì lý do này mà tình yêu thương thật sự như lời Chúa dạy khó, khó vô cùng. Đòi hỏi qv thay đổi mọi mặt của đời sống, chứ không phải chỉ một tính tình nào đó.
Khi tự xét mình, khi nhìn sâu vào đời sống mình và so sánh với các tính hạnh của tình yêu thương trong Ga-la-ti 5, 1 Cô-rinh-tô 13, qv thiếu gì, cần thay đổi điều gì? Tính hạnh gì qv yếu ớt nhất? Một sợi dây loài tói có nhiều mắt móc nối nhau. Dây chỉ mạnh bằng phần móc yếu nhất. Tình yêu thương chỉ có thể mạnh như phần yếu ớt nhất, phần thiếu sót nhất của qv. Nếu tôi là một người dễ hờn giận thì tình yêu của tôi sẽ bị giới hạn bởi tính nết xấu đó. Vì vậy chúng ta phải bắt đầu thay đổi các tính hạnh yếu nhất, xấu nhất, hay vi phạm nhất, thay vì chỉ chúc mừng mình về những tính hạnh tốt đang có.
Đừng nhìn người khác và nghĩ: ồ tôi tốt hơn anh đó, chị đó, tôi trưởng thành hơn vì tôi không bao giờ nóng giận. Không nóng giận nhưng có nhơn từ không? Một điều chắc chắn là mọi người đều có thiếu sót trong các phẩm tính của tình yêu thương: Tình yêu thương hay nhịn nhục; tình yêu thương hay nhơn từ; tình yêu thương chẳng ghen tị, chẳng khoe mình, chẳng lên mình kiêu ngạo, chẳng làm điều trái phép, chẳng kiếm tư lợi, chẳng nóng giận, chẳng nghi ngờ sự dữ, 6 chẳng vui về điều không công bình, nhưng vui trong lẽ thật. 7 Tình yêu thương hay dung thứ mọi sự, tin mọi sự, trông cậy mọi sự, nín chịu mọi sự. Ai có thể tự bảo tôi có đủ cả những điều này trong tình yêu thương? Ai bảo yêu như Chúa yêu ta dễ? Tuy nhiên qv và tôi có thể thay đổi, có thể yêu như Chúa yêu chúng ta nếu chúng ta vâng phục ĐTL trong đời sống. ĐTL sẽ dạy chúng ta qua lời KT những điều cần phải thay đổi.
Điều thứ nhất: yêu thương như Chúa yêu ta đòi hỏi đủ các tính hạnh trong một trái TL, rất khó, khó vô cùng nhưng cần thiết. Điều thứ hai: yêu thương đòi hỏi sự cúi thấp, rửa chân.
YÊU THƯƠNG ĐÒI HỎI SỰ CÚI THẤP
Thời đó Chúa và các môn đồ mang dép. Đường đi cũng không tráng nhựa, hay xi-măng, nhưng đầy bụi bậm. Mùa mưa có thể trở nên lầy lội. Nên bàn chân đầy bụi đất, bùn xình. Khi vào nhà cần phải rửa chân. Dù thời nào thì bàn chân vẫn là phần thân thể không được để ý đến, không thơm tho cho lắm. Khi còn đi học đại học, ở nội trú trong trường, tôi sợ nhất là ở chung với người bỏ những đôi vớ hôi thối đầy phòng. Một số qv đây, vì công việc, nên hiểu rất rõ về bàn chân. Không dễ thương phải không qv? Trái lại rất khó thương!
Chúa rửa chân cho các môn đồ cũng dạy tôi và qv, như bàn chân dơ bẩn, hôi hám cần được rửa sạch, thì chính tôi và đối tượng của tình yêu thương tôi cũng không bao giờ hoàn thiện, xinh đẹp tuyệt đối cả. Cả chân tôi và chân người mình thương đều có vết dơ, vết bẩn, có mùi, thậm chí có ghẻ lở, hay ung thư như chân tôi! Đừng nghĩ chỉ anh đó, chị đó, chỉ có vợ tôi, chồng tôi mới phải cần được rửa chân, còn tôi thì sạch rồi. Mọi người đều cần được rửa chân. Mọi người đều cần Chúa giúp mình thay đổi. Yêu thương thật sự là chấp nhận bụi đất, hôi hám, thậm chí ghẻ lỡ nơi người mình thương, là cúi thấp. Nói cách khác: đừng đi tìm cái dầm mắt người mình thương mà quên đi cây cột chìa ngay ngang mắt mình! Qv chắc hiểu tôi nói gì.
Không một hôn nhân nào, một tình bạn nào, một quan hệ nào lại không có bụi đất, hôi hám cả. Dù có muốn đến mấy để giữ cho chân sạch, cuộc sống hằng ngày cũng sẽ làm cho nó dơ bẩn. Dù có muốn đến mấy quan hệ cũng có lúc căng thẳng, gây cấn, có lúc lục đục, bất hòa, cải lẫy, hờn giận. Ở với nhau lâu, chơi với nhau lâu càng biết rõ hơn chân dơ đến chừng nào!
Tình yêu thương thật sự, yêu như Chúa yêu mình, ý thức rằng chân tôi, chân người mình thương đều dơ bẩn cả, đều cần được rửa. Vì vậy phải chấp nhận vợ mình, chồng mình, anh chị em trong gia đình, trong Chúa. Không phải chấp nhận để chân họ dơ. Không ai thương thật sự mà muốn để cho chân người mình thương dơ bẩn, thương tích cả. Khi thật sự yêu thương ai cũng mong chân người mình thương sạch sẽ, đẹp đẻ, không tì vết, không thương tích hay cuộc đời nên tốt đẹp hơn, dễ thương hơn. Và chúng ta phải cố gắng hết lòng, hết sức, cố làm mọi sự trong khả năng, trong hiểu biết, để giúp người mình thương thay đổi.
Chấp nhận người mình thương là có sự khoan dung, tha thứ, có kiên nhẫn, nhịn nhục để người đó có thời gian để Chúa rửa sạch không chỉ bàn chân nhưng cả người như ĐCJC đã nói cùng Phi-e-rơ: Nếu ta không rửa cho ngươi, ngươi chẳng có phần chi với ta hết (13:8). Nếu chân càng nhiều thương tích thì càng cần thời gian hơn để hồi phục. Quá khứ một người có khi là những bẩn dơ họ phải mang.
Chúng ta nương cậy vào sự nhơn từ của ĐCT cho những lầm lỗi trong quá khứ, vào tình yêu thương cho những nhu cầu hiện tại, và quyền tối cao của Ngài cho tương lai (Augustin)
ĐCJC rửa chân để bày tỏ tình yêu thương nhưng cũng nhắc các môn đồ rằng chân họ dơ bẩn cần phải được rửa sạch, đời sống của họ cần thay đổi. Đây là ý nghĩa của lời Chúa cùng Phi-e-rơ: Nếu ta không rửa cho ngươi, ngươi chẳng có phần chi với ta hết (13:8). Dù mọi người đều muốn chọn cho mình người vợ, người chồng, người bạn tốt nhất, người tốt nhất đó vẫn không hoàn thiện, chân họ vẫn bẩn dơ, cần được rửa. Một thực tế tất nhiên là mọi người đều phạm tội, phạm lỗi. Mọi người đều có tì vết, có tính xấu cần thay đổi, chân mọi người đều hôi hám, dơ bẩn cả. Khi đã quyết định lập gia đình, khi đã quyết định làm bạn với một người, chúng ta phải ý thức rất rõ điều này.
Bao nhiêu nam nữ vỡ mộng thiên đường sau khi lập gia đình vì người nằm cạnh mình mỗi sáng sao không giống như lúc mới quen: không còn hòa hoa, phong nhã, không còn lịch sự mở cửa xe, mở cửa tiệm như ngày nào; không còn ngọt ngào, kiên nhẫn như lúc mới quen. Họ khóc lóc, than vãn: ôi tôi đã lấy lầm người rồi! Qv có biết rằng người kia cũng than khóc: ôi tôi cũng đã lấy lầm người rồi! Wrong expectation, false hope lead to disater in relationship, in love. Chân mọi người đều không sạch, đều cần Chúa rửa cả. Qv có hiểu tôi nói gì không?
Chồng vợ sau khi đã trải qua những ngày tháng sóng gió trong hôn nhân, anh chị em sau khi đã trải qua những bất đồng, căng thẳng mới biết quí trọng tình yêu. Chân càng dơ bẩn, người được rửa càng quí công lớn của người giúp mình rửa sạch. Sau khi chối Chúa lần thứ ba thì gà gáy đúng như lời ĐCJC phán cùng Phierơ. KT viết Phi-e-rơ bật khóc nức nỡ. Lúc đó ông ý thức rõ hơn bao giờ hết về bàn chân nhơ bẩn của mình, biết rõ rằng mình là người yếu đuối, tội lỗi đến chừng nào. Nhưng rồi ĐCJC giao phó cho Phi-e-rơ trọng trách giảng Tin Lành cho người Do Thái, và là cột trụ của hội thánh đầu tiên. Có lẽ mỗi khi tự hào về thành quả, phẩm hạnh mình, P. sẽ nghĩ lại về đêm cuối cùng cùng Chúa Jesus và bàn chân mình và các anh em khác được Chúa rửa sạch.
Tin Lành là tin ĐCT đã nhận rửa bàn chân bẩn thiểu, dơ bẩn, hôi hám của tôi và qv rồi. Vậy nên chúng ta không có gì để tự hào, để hãnh diện về công sức của mình. Nên thông cảm hơn, kiên nhẫn hơn, tha thứ hơn.
Một trái TL nhiều tính hạnh. Yêu thương đòi hỏi sự cúi thấp, nhận biết sự dơ bẩn của chân mình, chấp nhận chân người mình thương. Cuối cùng yêu thương là ghi nhớ điều Chúa đã làm cho mình.
YÊU THƯƠNG LÀ GHI NHỚ ĐIỀU CHÚA ĐÃ LÀM CHO MÌNH
Trong đời người có những kỷ niệm không thể nào quên được. Khi nhớ lại một kỷ niệm mà cha mẹ hay bè bạn đã để lại cho mình, qv nhớ gì? Tôi không bao giờ quên được buổi sáng cuối cùng khi tôi và chị tôi rời nhà để đi từ Sài Gòn xuống Rạch Giá để vượt biên. Mẹ tôi ngoản đầu đi nơi khác và khóc, nói với chúng tôi: Đi đi, đi đi. Đừng có khóc, đi cho lẹ đi. Tôi không thể khóc hay ra vẽ buồn rầu khi ra khỏi nhà vì sợ bị bắt lai. Nhưng tôi và chị tôi biết chắc rằng một phần con tim của mẹ tôi cũng đã mất khi nhìn các con ra đi. Tình yêu thương đó, sự hy sinh đó suốt đời tôi không bao giờ quên được.
Khi nghĩ về 28 năm trời chung sống với nhà tôi. Nghĩ đến những tháng ngày lúc các con còn nhỏ bắt đầu công việc Chúa. Đây là người đã đồng cam, cộng khổ, chia sẻ ngọt bùi cùng tôi; đã hy sinh rất nhiều cho tôi. Làm sao tôi có thể quên tình nghĩa đó?
Chắc chắn rằng các môn đồ trong suốt đời còn lại của họ không thể nào quên được hình ảnh của buổi ăn cuối cùng với ĐCJC. Thầy mình, Chúa mình, Đấng sẽ phán xét mọi người trong ngày cuối cùng đã cuối thật thấp như một nô lệ, một người ở đợ để rửa chân cho họ. Trong đêm cuối đời, ĐCJC đã dạy cho các môn đồ và cho chúng ta về tình yêu thương qua hành động cụ thể, qua sự hy sinh của Ngài. Không lý thuyết trừu tượng, mơ hồ. Nhưng qua việc làm, qua hành động rất cụ thể. Yêu thương và hành động phải đi đôi với nhau.
Trong câu 34 Chúa phán cùng họ: Ta ban cho các ngươi một điều răn mới, nghĩa là các ngươi phải yêu nhau; như ta đã yêu các ngươi thể nào, thì các ngươi cũng hãy yêu nhau thể ấy. 35 Nếu các ngươi yêu nhau, thì ấy là tại điều đó mà thiên hạ sẽ nhận biết các ngươi là môn đồ ta.
Tín đồ nghe, biết câu KT này nhưng làm sao có thể thực hành? Phải chăng lề luật hội thánh, hay danh dự cá nhân giữ cho tín đồ yêu nhau? Luật pháp, lời hứa có thể làm cho con người vâng phục; danh dự gia đình có thể làm cho người ta cố gắng. Nhưng sự vâng phục bởi luật pháp hay lời hứa, sự cố gắng, chịu đựng vì thể diện gia đình làm hao mòn sức lực, khiến cho người ta, dù bên ngoài ngọt ngào, kiên nhẫn, nhưng trong lòng cay đắng, chán ghét. Luật pháp dạy: Đừng nói dối, nhưng đằng sau luật đó cần có một trái tim, tấm lòng chân thật. Luật pháp dạy: phải tử tế, nhưng đằng sau luật đó cần một tấm lòng nhân hậu. Luật pháp dạy: đừng lo lắng, đừng ganh tị, nhưng đằng sau luật đó cần một niềm tin thật sự, một tấm lòng bình an, thỏa lòng với điều mình có. Cũng vậy tình yêu thật sự chỉ có thể phát xuất từ tận con tim, tận tấm lòng chân thành. Đây cũng là ý nghĩa của câu Không có luật pháp nào cấm các sự đó.
Khi suy nghĩ về tình yêu thương của ĐCT qua ĐCJC cho mình, sứ đồ PL, và chắc cả mọi sứ đồ, đều cảm động nên ông viết: Vì tình yêu thương của Đấng Christ cảm động chúng tôi, và chúng tôi tưởng rằng nếu có một người chết vì mọi người, thì mọi người đều chết, 15 lại Ngài đã chết vì mọi người, hầu cho những kẻ còn sống không vì chính mình mà sống nữa, nhưng sống vì Đấng đã chết và sống lại cho mình. (2 Cô-rinh-tô 5:14) Đấng chịu chết cho tội cũng là Đấng đã rửa chân. Điều gì thật sự thay đổi cuộc đời PL? Tình yêu thương của Đấng Christ. Luật pháp có thể ràng buộc con người; sự trừng phạt có thể làm cho sợ hãi. Nhưng chỉ có tình yêu thương thật sự mới có thể cảm động và thay đổi con người.
Chuyện Les Miserables của văn hòa Victor Hugo, một trong vài tác phẩm hay nhất trong thế kỷ 19, viết về sự mâu thuẫn giữa luật pháp và ân điển, giữa thù hận và tha thứ. Chuyện bắt đầu với một nhân vật tên Jean Valijean. Jean Valijean, tù nhân 19 năm vừa được thả, 5 năm vì tội ăn cắp ổ bánh mì để cứu chị và các cháu và 14 năm vì tội vượt ngục. Không nhà, ông phải ngủ ngoài đường, lòng oán hận, cay đắng. Một tu sĩ tên Myriel thấy tình cảnh của Valijean nên cho ông ở trong tu viện một đêm. Trong đêm Valijean ăn cắp bộ muỗng nĩa bạc của tu viện. Khi bị bắt lại giải về tu viện để xác nhận, tu sĩ Myriel bảo với cảnh sát rằng chính ông đã tặng bộ muỗng nĩa bạc đó và ép Valijean lấy thêm 2 chân đèn bạc. Myriel nói với Valijean rằng cuộc đời của ông đã được ĐCT cứu và hãy dùng số tiền bán được từ các món đồ để làm lại cuộc đời. Nhưng ngựa quen đường cũ sau khi ra khỏi tu viện, ông lại cướp 40 đồng bạc của một cậu bé 12 tuổi. Chính hành động tồi bại này khiến ông hết sức xấu hổ và có ý hướng thiện.
6 năm trôi qua, Valijean, đổi tên khác, trở nên giàu có, chủ một công xưởng và là thị trưởng thành phố. Cuộc đời, suy nghĩ, tính tình của ông cũng thay đổi. Ông trở nên một người nhân hậu, tha thứ, hy sinh. Một ngày đang đi trên đường, ông thấy một người bị đè dưới bánh xe. Khi không ai giúp, ông quyết định cứu người đó. Ông bò dưới xe và dùng sức mạnh lạ thường đã có từ khi còn trong tù để dỡ xe lên. Chính vì lý do này mà thám tử Javert bắt đầu nghi ngờ ông thị trưởng có thể là kẻ tù phạm ăn cắp 40 đồng bạc ngày xưa. Và như một con chó săn Javert theo đuổi để bắt và bỏ tù Valijean cho kỳ được.
Theo nghĩa bóng, chân Valijean là một bàn chân vô cùng dơ bẩn bởi vì xã hội. Chúa dùng người tu sĩ trong một đêm để thay đổi đời sống ông. Có thể nói Chúa đã rửa chân cho Valijean bở ân điển Ngài. Nhưng thám tử Javert vẫn không chấp nhận. Hắn chỉ nghĩ đến luật pháp mà không hề nghĩ đến ân điển.
Ai trong qv đây sáng nay vẫn còn chú ý để tìm sự dơ bẩn, nhơ nhớp bụi đất, bùn xình, vẫn còn đánh hơi mùi hôi thối của chân anh chị em mình, của chồng vợ mình, của bè bạn mình, hãy nhớ câu chuyện này. Để nhớ rằng chính ĐCT qua ĐCJC đã bởi ân điển mà rửa chân cho những người thuộc về Ngài, và Ngài sẽ yêu thương họ cho đến cuối cùng. Rô-ma 8:38-39
