Tin Đấng Đã Sống Lại
Song thiên sứ nói cùng các người đàn bà đó rằng: Các ngươi đừng sợ chi cả; vì ta biết các ngươi tìm Đức Chúa Jêsus, là Đấng bị đóng đinh trên thập tự giá. 6 Ngài không ở đây đâu; Ngài sống lại rồi, như lời Ngài đã phán. Hãy đến xem chỗ Ngài đã nằm; 7 và hãy đi mau nói cho môn đồ Ngài hay rằng Ngài đã từ kẻ chết sống lại. (Ma-thi-ơ 28:5-7)
Đoạn KT trong Ma-thi-ơ 28:1-15 vừa đọc ghi lại câu chuyện sự ĐCJC sống lại. Cả 4 sách PA đều ghi lại sự chết và sống lại của ĐCJC. Bởi vì đây là 2 sự kiện chính yếu và quan trọng nhất của niềm tin Cơ Đốc. Không có sự chết, không có sự tha thứ tội và sự cứu rỗi. Không có sự sống lại, như lời sứ đồ PL viết, sự giảng dạy của chúng ta là hoàn toàn vô ích, chúng ta vẫn còn ở trong tội lỗi mình, chúng ta làm chứng dối về Chúa, và hơn hết trong tất cả mọi người trên đất này, người tin Chúa là những người đáng thương hại hơn hết!
Một cô giáo dạy các em độ 5-7 tuổi trong trường chúa nhật rằng Joseph Arimate đem xác Chúa vào một ngôi mồ mượn chứ không phải của Ngài. Một em bé gái nhanh miệng: Con biết tại sao rồi. Chúa không cần mồ vì Ngài chỉ mượn xài trong 3 ngày!
Khi nghe câu chuyện phục sinh, rất nhiều người sẽ có hai câu hỏi. Câu hỏi thứ nhất là câu chuyện này có thật đã xảy ra hay không? Làm sao có thể tin vào sự sống lại của ĐCJC? Chẳng phải chúng ta là những người văn minh, tiến bộ, tin vào khoa học, kỷ thuật hay sao? Làm sao người văn minh, hiện đại có thể tin vào một câu chuyện này?
Câu hỏi thứ hai là sự Chúa sống lại có ý nghĩa gì, có liên hệ gì đến đời sống người tin Chúa. Có biết bao nhiêu sự kiện lịch sử, thậm chí phép lạ đã xảy ra nhưng chẳng hề liên hệ, ảnh hưởng gì đến đời tôi. Tôi mong rằng tất cả qv đây đều biết vào năm 1969 lần đầu tiên trong lịch sử loài người, một người Mỹ đã đặt chân lên mặt trăng. Tuy nhiên sự kiện lịch sử quan trọng này không ảnh hưởng gì đến cuộc đời của tôi và qv tại đây cả.
Mục đích bài giảng sáng nay nhằm trả lời hai câu hỏi quan trọng và thực tế này. Một số tín đồ tự hỏi MS thường chỉ có 3 phần trong 1 bài giảng, hôm nay lại xuống cấp chỉ còn 2 phần! Một số khác có thể cám ơn Chúa vì MS giảng 2 phần để còn dư 1 phần cho thông công phục sinh!
Trước hết làm sao có thể tin phục sinh là một sự thật?
CHÚA JESUS CÓ THẬT SỰ SỐNG LẠI?
Khi tôi hỏi nhiều người họ hiểu thế nào về Tin Lành, về ĐCJC, về sự chết và sống lại của ĐCJC thì họ giải thích thế này: “Đạo nào cũng tốt cả. Đạo nào cũng dạy con người ăn hiền ở lành. Giê-xu là một thầy dạy tôn giáo, đạo đức đáng kính trọng. Ngài dạy người ta phải yêu thương, tha thứ, giúp đở nhau; thậm chí phải hy sinh cho nhau. Nhưng rồi theo năm tháng, các môn đồ Giê-xu muốn thần thánh hóa Giê-xu là chúa nên thêu dệt thêm những phép lạ, chuyện này chuyện nọ, gọi Giê-xu là con ĐCT, chết cho tội loài người rồi sống lại vào ngày thứ ba.”
Suy nghĩ và lý lẽ này chỉ đúng theo tiểu thuyết, phim ảnh Hollywood!
Đầu tiên các sách PA Ma-thi-ơ, Mác, Lu-ca, Giăng và các thư của sứ đồ PL, Phi-e-rơ không viết ra sau vài thế kỷ nhưng trong vòng từ 15 đến 40 năm sau khi ĐCJC chết và sống lại khi còn rất nhiều nhân chứng sống. Trong quyển sách The Heart of the Buddha's Teaching (Cốt Lõi của Lời Phật Dạy) thượng tọa Thích Nhất Hạnh viết: Trong vòng 400 năm trước và sau khi Phật mất, lời dạy của Ngài chỉ được truyền khẩu. Sau đó, những tu sĩ trong phái Tamrashatiya (những người mặc áo cà sau màu đồng) tại xứ Sri Lanka, bắt đầu nghĩ đến việc ghi lại những bài thuyết pháp của Phật trên lá, nhưng phải đến 100 năm sau mới bắt đầu. Đến lúc đó, truyền thuyết là chỉ có một tu sĩ thuộc hết cả kinh (lời Phật dạy) nhưng ông có phần hơi kiêu ngạo. Các tu sĩ khác thuyết phục người tu sĩ đó đọc lại để họ có thể viết xuống. Khi chúng ta nghe điều này, chúng ta cảm thấy hơi khó chịu biết rằng một tu sĩ cao ngạo có thể không phải là một công cụ tốt nhất để truyền đạt lại lời Phật dạy.
Có thể một số qv hiện diện tại đây hoài nghi về sự Chúa sống lại. Sự kiện này có thật hay không? Qv không phải là người ngoại lệ vì chính các môn đồ đầu tiên sau khi nghe lời của những phụ nữ từ mồ trở về thì họ cũng không tin: Từ mộ ra về, họ báo tin này cho mười một sứ đồ và tất cả các môn đệ khác. 10 Các phụ nữ gồm có: Ma-ri Ma-đơ-len, Giô-a-na và Ma-ri mẹ của Gia-cơ và các phụ nữ khác. Họ thuật lại mọi việc ấy cho các sứ đồ. 11 Nhưng các sứ đồ cho các lời ấy là vô lý nên không tin. (Lu-ca 24:9-11 - BDM)
Nhiều ngày sau đó, một số môn đồ vẫn không tin vào sự Chúa sống lại: Mười một môn đồ đi qua xứ Ga-li-lê, lên hòn núi mà Đức Chúa Jêsus đã chỉ cho. 17 Khi môn đồ thấy Ngài, thì thờ lạy Ngài; nhưng có một vài người nghi ngờ. (Ma-thi-ơ 28:16-17)
Tôi nêu ra sự hoài nghi của các môn đồ vì có rất nhiều người hôm nay có một lý lẽ khi mới nghe qua bùi tai nhưng thật ra rất thiên vị rằng người ngày xưa dễ tin sự Chúa sống lại hơn người ngày nay. Thật người ngày xưa có thể dễ tin vào phép lạ, nhưng không có nghĩa là người ngày xưa ngây thơ đến nỗi tin vào mọi điều mù quáng. Theo tôi biết không ai có thể chứng minh chỉ số IQ về độ thông minh của con người xưa kém hơn người ngày nay hay chỉ số IQ này tăng thêm theo thời gian. Các môn đồ của ĐCJC cũng hoài nghi về sự Chúa sống lại. Lý do là bởi vì họ là người DT.
Ngay cả người Sa-đu-sê thời đó cũng không tin vào sự sống lại của người chết và họ phản đối PL khi PL đề cập đến sự sống lại (CV 23:8). Người Pha-ri-si thì tin. Tuy nhiên người DT chỉ tin vào sự sống lại trong ngày cuối, chứ không tin vào sự sống lại của một người như ĐCJC. Người DT chống đối mọi lời dạy rằng một người có thể là Con ĐCT, có thể sống lại từ cõi chết như Giê-xu.
Tôi chỉ xin nêu lên ba lý do chính sau đây để giúp qv suy nghĩ về sự Chúa sống lại là thật: 1) Lời làm chứng của các phụ nữ; 2) Vẫn còn rất nhiều nhân chứng về sự Chúa sống lại khi cách sách PA và thư TU được viết; 3) Sự thay đổi kỳ diệu trong cuộc đời các môn đồ và sự truyền bá Tin Lành
Lời chứng của các phụ nữ
Cả 4 sách PA đều ghi lại sự kiện Chúa sống lại hiện ra đầu tiên cùng những người phụ nữ. Song thiên sứ nói cùng các người đàn bà đó rằng: Các ngươi đừng sợ chi cả; vì ta biết các ngươi tìm Đức Chúa Jêsus, là Đấng bị đóng đinh trên thập tự giá. 6 Ngài không ở đây đâu; Ngài sống lại rồi, như lời Ngài đã phán. Hãy đến xem chỗ Ngài đã nằm; 7 và hãy đi mau nói cho môn đồ Ngài hay rằng Ngài đã từ kẻ chết sống lại. (Ma-thi-ơ 28:5-7)
Cả 4 PA đều ghi lại rằng Ma-ri Mác-đơ-len là người đầu tiên thuật lại việc Chúa sống lại cho các sứ đồ. Từ mộ ra về, họ báo tin này cho mười một sứ đồ và tất cả các môn đệ khác. 10 Các phụ nữ gồm có: Ma-ri Ma-đơ-len, Giô-a-na và Ma-ri mẹ của Gia-cơ và các phụ nữ khác. Họ thuật lại mọi việc ấy cho các sứ đồ. 11 Nhưng các sứ đồ cho các lời ấy là vô lý nên không tin. (Lu-ca 24:9-11 – BDM)
Trong thời đó người phụ nữ không được thừa hưởng của cải, không được làm chứng khi ra tòa. Lời chứng của phụ nữ không được chấp nhận, không có giá trị gì khi ra tòa. Đối với người La-mã, phụ nữ hoặc để làm vợ, hoặc làm tình nhân, hoặc làm tôi tớ. Với người Do Thái, các thầy dạy kinh luật khi cầu nguyện họ cám ơn Chúa vì không phải là người phụ nữ! Vậy tại sao KT viết rằng khi sống lại ĐCJC hiện ra đầu tiên cùng các phụ nữ và chính những người đàn bà này làm chứng lại về sự Chúa sống lại?
Hơn nữa người đầu tiên ĐCJC hiện ra sau khi sống lại là bà Ma-ri Mác-đơ-len, một phụ nữ trong quá khứ đã bị nhiều quỉ ám. Nếu hội thánh đầu tiên dựng nên chuyện Chúa sống lại, lý do gì lại dùng phụ nữ như những nhân chứng đầu tiên khi Chúa sống lại, nhất là một phụ nữ đã bị quỉ ám? Chẳng phải 12 sứ đồ đều là nam giới hay sao?
Vẫn còn các nhân chứng về sự Chúa sống lại khi KTTU viết.
Chỉ một thời gian ngắn gần 2 tháng sau khi ĐCJC bị đóng đinh đến chết và sống lại thì Phierơ giảng bài giảng đầu tiên tại thành Jerusalem và 3000 người tin Chúa. Trong bài giảng đó Phierơ đã nêu lên việc Chúa sống lại như một bằng chứng: Đức Chúa Jêsus nầy, Đức Chúa Trời đã khiến sống lại, và chúng ta thảy đều làm chứng về sự đó. (CV 2:32). Nếu ĐCJC không thực sự sống lại thì lời chứng của P. là lời dối và trong số ngàn người nghe sẽ biết rõ điều này
Độ 15 năm sau đó khi PL viết thư gởi cho hội thánh Cô-rinh-tô ông lại nêu lên việc ĐCJC đã sống lại: Ngài đã bị chôn, đến ngày thứ ba, Ngài sống lại, theo lời Kinh Thánh; 5 và Ngài đã hiện ra cho Sê-pha, sau lại hiện ra cho mười hai sứ đồ. 6 Rồi đó, cùng trong một lần, Ngài hiện ra cho hơn năm trăm anh em xem thấy, phần nhiều người trong số ấy hiện bây giờ còn sống, nhưng có mấy người đã ngủ rồi. 7 Đoạn, Ngài hiện ra cho Gia-cơ, rồi cho các sứ đồ. 8 Rồi lại, sau những người ấy, Ngài cũng hiện ra cho tôi xem, như cho một thai sanh non vậy. PL khẳng định sau khi Chúa sống lại, Ngài hiện ra cho nhiều người. Một lần cho hơn 500 người và trong số những người đó, phần nhiều vẫn còn sống.
Khi PL bị xử trước vua Ạc-ríp-ba và thống đốc Phê-tu, ông được phép để tự biện hộ. PL nói về sự chết và sống lại của ĐCJC: Chúa Cứu Thế sẽ phải chịu thương khó nhưng sẽ sống lại đầu tiên trong số những người đã chết, rồi công bố ánh sáng cho dân Ngài và các dân tộc ngoại quốc. (CV 26:23) Khi nghe những lời này thống đốc Phê-tu lớn tiếng ngắt lời PL: "Ngươi điên rồi, Phao-lô ơi! Ngươi học quá nhiều đến nỗi quẫn trí!". Nhưng qv nghe PL trả lời: "Thưa ngài thống đốc, tôi không điên đâu! Tôi chỉ nói lên sự thật và những lời hợp lý. 26 Đức vua thừa biết những sự kiện này nên tôi bạo dạn trình bày. Tôi tin chắc rằng trong những việc này, chẳng có điều nào che giấu được đức vua vì sự việc không xảy ra trong bóng tối đâu! (CV 26:25-26) Ngay cả vua Ạc-ríp-ba cũng biết sự kiện Chúa sống lại. PL nói rằng phục sinh là một sự kiện thật đã xảy ra trong lịch sử.
Sự thay đổi kỳ diệu trong cuộc đời các sứ đồ và sự truyền bá Tin Lành
Một câu chuyện thật kể về một triết gia người Anh sống trong thế kỷ 19 không tin Chúa muốn lập một tôn giáo mới vượt trên cả đạo Chúa. Người bạn ông, cũng là một triết gia, khi nghe vậy không ấn tượng lắm, nói với bạn mình: Tôi sẽ tin anh và theo tôn giáo mới của anh khi anh làm đủ ba điều đơn giản này. Thứ nhất anh phải sống một cuộc đời hoàn toàn thánh khiết, dấn thân cho đời. Thứ hai anh phải chịu đóng đinh đến chết trên thập tự giá. Thứ ba sau khi đã chết, anh sẽ sống lại vào ngày thứ ba từ trong mộ tối. Khi nào anh có thể làm được ba điều này, tôi sẽ theo tôn giáo anh.
Tìm hết cả xứ chưa được một người sống cuộc đời hoàn toàn thánh khiết, hy sinh cho phúc lợi người khác. Cũng chưa có một ai sống thánh khiết, hy sinh mà lại bị xử tử đến chết. Và dĩ nhiên chưa một ai sau khi bị xử tử ba ngày sau sống lại.
Trước các môn đồ là những người hèn nhát bỏ chạy khi Chúa bị bắt, chối khi bị hỏi, trốn trong phòng vì sự bị bắt. Sau khi Chúa sống lại họ trở nên những người can đảm lạ thường, như Peter từ một người chối Chúa trở nên một người sẵn sàng chịu chết vì Tin Lành. Ngoại trừ sứ đồ Giăng, tất cả các sứ đồ Chúa chọn đều bị giết vì niềm tin của họ vào ĐCJC, vì họ rao giảng TL.
PA Giăng ghi lại câu chuyện các môn đồ gồm cả Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng trở lại vùng biển Ga-li-lê, nơi họ sinh ra, lớn lên để trở lại nghề đánh cá. Rồi ĐCJC hiện ra cùng họ. Chúa ăn uống và trò chuyện cùng họ. Chúa hỏi P. 3 lần ngươi có yêu ta chăng và căn dặn nếu yêu ta, hãy chăn chiên ta. Sau đó P. và các môn đồ một lần nữa bỏ nghề đánh cá mà theo lời dạy của Chúa mà rao giảng TL về sự chết và sống lại của ĐCJC. Không một bài giảng nào của P. trong sách CV lại không nói về sự sống lại của ĐCJC.
Lý do gì khiến họ hoàn toàn thay đổi như vậy? Câu trả lời là vì ĐCJC đã thật sự sống lại và đã hiện ra cùng họ.
Tôi muốn nhấn mạnh là khi nói ĐCJC đã sống lại, chúng ta không hàm ý là Ngài sống lại theo nghĩa bóng, như khi nói về Bà Trưng, bà Triệu hay về Nguyễn Du hay về nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Những người này đã chết và vẫn còn chết! Vậy khi nói Nguyễn Du và tác phẩm Đoạn Trường Tân Thanh (Truyện Thúy Kiều) vẫn còn sống trong giòng văn học VN thì không có nghĩa Nguyễn Du vẫn còn sống. Mà chỉ có ý là ND là một nhà văn hào lớn trong lịch sử văn học VN mà hễ khi nào còn nước VN là người ta còn nói về ông, về những tác phẩm văn chương của ông.
Khi nói Chúa đã sống lại thì KT dạy rằng ĐCJC đã thật sự sống lại từ cõi chết và hiện ngồi bên phải ĐCT. Nếu Jêsus đã không sống lại thì Ngài chỉ để lại những lời dạy như các nhà lãnh đạo tôn giáo như Phật, các thông thái, triết gia, học giả như Khổng Tử, Lão Tử, như Aristotle hay Plato. Chúng ta không thể trò chuyện cùng Ngài và Ngài cũng không thể trò chuyện cùng chúng ta. Chúa cũng không thể là một nguồn sống đến ngự vào lòng tôi và quí vị để thay đổi cuộc đời chúng ta. Và đạo Chúa cũng chẳng khác gì với những tôn giáo khác, cũng chỉ là một tôn giáo không sự sống, tôn thờ đấng chết.
Chính bởi vì Jêsus đã thật sự sống lại nên chúng ta mới có thể kinh nghiệm được quyền năng của ĐTL trong đời sống mỗi ngày. Chúng ta mới có thể trò chuyện và tương giao cùng Chúa mỗi ngày. Mới nhận biết được sự hiện diện của ĐCT trong đời sống chính mình và bàn tay của Ngài trong những diễn tiến chung quanh.
Có thể một số qv đây tin rằng phục sinh là một sự kiện lịch sử như KT viết: Tôi tin Jesus đã sống lại vào ngày thứ ba sau khi bị đóng đinh đến chết trên thập giá và chôn trong mồ. Nhưng nếu trong đời sống qv, qv chưa bao giờ kinh nghiệm được quyền năng thay đổi của phục sinh thì niềm tin đó cũng chỉ là kiến thức biết chỉ để đó, biết để có thể trò chuyện, biết như biết về tổng thống Trump!
Niềm tin Cơ Đốc không phải chỉ là sự thật nhưng còn là quyền năng thay đổi, tái tạo đời sống mà người tin Chúa có thể kinh nghiệm.
Ý NGHĨA CỦA PHỤC SINH
Và nầy, ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế. (Ma-thi-ơ 28:20)
Ở với các ngươi luôn như Đấng ngồi bên hữu ĐCT trên trời, Đấng nắm giữ lịch sử, như Đấng phán xét mọi người trong ngày cuối
Ai sẽ kiện kẻ lựa chọn của Đức Chúa Trời? Đức Chúa Trời là Đấng xưng công bình những kẻ ấy. 34 Ai sẽ lên án họ ư? Đức Chúa Jêsus Christ là Đấng đã chết, và cũng đã sống lại nữa, Ngài đang ngự bên hữu Đức Chúa Trời, cầu nguyện thế cho chúng ta. (Rô-ma 8:33-34)
Cha cũng chẳng xét đoán ai hết, nhưng đã giao trọn quyền phán xét cho Con, 23 đặng ai nấy đều tôn kính Con, cũng như tôn kính Cha vậy... Cha đã ban quyền thi hành sự phán xét cho Con, vì là Con người. (Giăng 5:22-23, 27)
Ở với các ngươi luôn qua ĐTL
Ta lại sẽ nài xin Cha, Ngài sẽ ban cho các ngươi một Đấng Yên ủi khác, để ở với các ngươi đời đời, 17 tức là Thần lẽ thật, mà thế gian không thể nhận lãnh được, vì chẳng thấy và chẳng biết Ngài; nhưng các ngươi biết Ngài, vì Ngài vẫn ở với các ngươi và sẽ ở trong các ngươi. 18 Ta không để cho các ngươi mồ côi đâu, ta sẽ đến cùng các ngươi. (Giăng 14:16-18)
Nhưng Đấng Yên ủi, tức là Đức Thánh Linh mà Cha sẽ nhân danh ta sai xuống, Đấng ấy sẽ dạy dỗ các ngươi mọi sự, nhắc lại cho các ngươi nhớ mọi điều ta đã phán cùng các ngươi. (Giăng 14:26)
Ta đi là ích lợi cho các ngươi; vì nếu ta không đi, Đấng Yên ủi sẽ không đến cùng các ngươi đâu; song nếu ta đi, thì ta sẽ sai Ngài đến. (Giăng 16:7)
Ở với các ngươi khi các ngươi nhóm lại với nhau, trong hội thánh
Vì nơi nào có hai ba người nhân danh ta nhóm nhau lại, thì ta ở giữa họ. (Ma-thi-ơ 18:20)
Hội thánh là thân của Đấng Christ, tín đồ là chi thể của thân, đầu là Đấng Christ
Ở với các ngươi luôn cho đến khi qua đời, cho đến ngày tận thế
Vả, chúng ta biết rằng mọi sự hiệp lại làm ích cho kẻ yêu mến Đức Chúa Trời, tức là cho kẻ được gọi theo ý muốn Ngài đã định (Rô-ma 8:28)
Tôi tin đạo Chúa như tôi tin mặc trời đã mọc: không phải chỉ vì tôi thấy nó, nhưng bởi vì qua ánh sáng mặt trời tôi thấy mọi điều khác (I believe in Christianity as I believe that the sun has risen: not only because I see it, but because by it I see everything else.) (CS Lewis )
THAY ĐỔI NHƯ CHÚA ĐÃ THAY ĐỔI CÁC SỨ ĐỒ
Theo lịch sử HT thì 11 trong số 12 sứ đồ của Chúa, ngoại trừ sứ đồ Giăng, đều bị xử tử. Có người bị chém đầu, có người bị đóng đinh trên thập giá, có người bị ném đá đến chết. Chúng ta nhớ rằng đây không phải là những người anh hùng, trái lạ là những người hết sức yếu đuối, nếu không nói là hèn nhát: Trong bửa ăn cuối khi ĐCJC nói với họ rằng một người trong các ngươi sẽ phản bội ta thì KT viết: Đang khi ăn Ngài bảo: "Thật, Ta bảo các con, một người trong vòng các con sẽ phản Ta." 22 Các môn đệ rất buồn phiền và mỗi người đều lần lượt hỏi Ngài: "Thưa Chúa, chắc không phải con chứ?" (Ma-thi-ơ 26:21-22 - BDM) Chính họ cũng không chắc về niềm tin của mình. Phi-e-rơ hứa hẹn dù ai chối bỏ Chúa nhưng ông sẽ không. Vài tiếng đồng hồ sau đó lời hứa đó trở nên lời dối!
Khi đến vườn Ghết-sê-ma-nê, họ ngủ khi Chúa cần họ thức, họ bỏ trốn khi Ngài bị bắt. Phiero 3 lần chối Chúa khi thầy mình bị xử. Và khi Chúa chết trên thập giá, họ làm gì? Tất cả trốn trong một nơi nào đó trong thành Jerusalem, sợ bị bắt, như Jesus đã bị bắt và xử chết trên thập giá.
Nhưng một điều kỳ diệu đã xảy ra sau khi Chúa sống lại: họ trở nên những người can đảm lạ thường. Sẵn sàng hy sinh chính cuộc đời để nói về Đấng đã chuộc tội cho họ và đã sống lại từ cõi chết. Trong bài giảng đầu tiên của Phiero khiến 3000 người tin Chúa, ông lập lại 2 lần về sự sống lại: 24 Nhưng Đức Chúa Trời đã khiến Người sống lại, bứt đứt dây trói của sự chết, vì nó không thể giữ Người lại dưới quyền nó… 32 Đức Chúa Jêsus nầy, Đức Chúa Trời đã khiến sống lại, và chúng ta thảy đều làm chứng về sự đó. (2:24, 32) Hai lần sau đó, trước đám đông và trước tòa án Sanhedrin, Peter đều lập lại nhiều lần về sự sống lại của ĐCJC. Mỗi khi làm chứng về sự chết chuộc tội các sứ đồ đều nói về sự sống lại của ĐCJC.
Những lời dạy của ĐCJC chỉ có ý nghĩa và thay đổi đời sống các sứ đồ và mọi người tin Chúa khi ĐTL của Đấng đã sống lại đến ngự trong đời sống. Đạo Chúa dạy để có quan hệ, có kinh nghiệm về quyền năng thay đổi đời sống, trước hết phải tin vào sự thật trong KT. Tin rằng ĐCJC đã thật sự đến thế gian, chịu chết cho tội, và đã sống lại. Sau khi đã thật sự tin những điều này, qv sẽ đặt niềm tin vào Đấng Christ. Sau khi đặt niềm tin vào Chúa, ĐTL sẽ đến ngự vào đời sống nhắc nhở, dạy dổ, cáo trách, sửa dạy, thay đổi hoàn toàn đời sống. Lúc đó qv sẽ kinh nghiệm được quyền năng thay đổi đời sống. Có ĐTL trong đời sống, qv càng hiểu rõ hơn về sự thật trong KT.
Kỳ diệu hơn hết là sự thay đổi đời sống của PL. Từ một người tìm bắt để giam và giết những người tin Chúa, sau khi Đấng đã sống lại hiện ra cùng ông trên đường đến thành Đa-mách, PL dùng cả cuộc đời còn lại để truyền giảng TL. Trong một lá thư viết cho hội thánh thành Phi-líp khi đang bị giam chờ ngày bị xử, PL đã viết: Tôi cũng coi hết thảy mọi sự như là sự lỗ, vì sự nhận biết Đức Chúa Jêsus Christ là quí hơn hết, Ngài là Chúa tôi, và tôi vì Ngài mà liều bỏ mọi điều lợi đó. Thật, tôi xem những điều đó như rơm rác, hầu cho được Đấng Christ 9 và được ở trong Ngài, được sự công bình, không phải công bình của tôi bởi luật pháp mà đến, bèn là bởi tin đến Đấng Christ mà được, tức là công bình đến bởi Đức Chúa Trời và đã lập lên trên đức tin; 10 cho đến nỗi tôi được biết Ngài, và quyền phép sự sống lại của Ngài, và sự thông công thương khó của Ngài, làm cho tôi nên giống như Ngài trong sự chết Ngài, 11 mong cho tôi được đến sự sống lại từ trong kẻ chết. (Phi-líp 3:8-11)
Tôi không nói về người lúc nào cũng nói về Chúa, về KT, về nhà thờ để ép người ta tin như mình tin. Những người này hại đạo Chúa, hại HT hơn là giúp! Họ khiến cho người chưa tin Chúa không dám đến gần Chúa vì sợ cũng sẽ “cuồng tín” như vậy. Đây là hình ảnh của PL trước khi ông được cứu. Ép buộc người ta theo điều mình tin. Qv nghĩ tại sao ĐCJC lại ví Tin Lành như hạt giống? Vì hạt giống được gieo, rồi tưới, rồi chăm sóc, cần nắng mưa, cần đất tốt mới có thể lên cây ra hoa quả.
PL nói rằng ông xem mọi điều đã có, đã từng hảnh diện, tự hào không đáng gì với một ước nguyện to lớn hơn là được biết Chúa, biết quyền phép sự sống lại, và sự thông công thương khó của ĐCJC (vì phục sinh nên chúng ta dành sự thương khó cho một dịp khác)
Trước đó PL có gì? Là người thuộc gia đình đáng trọng nể, thuộc người tôn giáo, đạo đức nhất, người tự hào giữ tròn đạo đức, người có học thức cao. Đây cũng là những điều mọi người đều lấy làm rất trọng. Tôi thuộc dòng dõi hoàng tộc; tôi là con cháu của một thương gia triệu phú; tôi đi nhà thờ mỗi tuần, dâng hiến mỗi tuần; tôi sống đạo đức; tôi tốt nghiệp từ trường này trường nọ với bằng cấp tiến sĩ, bác sĩ…
KT không dạy khi tin Chúa qv bỏ hết những điều này. Nhưng qv làm gì với những điều này khi đã kinh nghiệm được quyền năng thay đổi của ĐTL? Có là điều quan trọng nhất trong đời hay không? Điều gì quan trọng hơn hết trong đời qv?
Tôi có thể lấy ví dụ này. Một người có tấm lòng yêu mến Chúa như một cặp kính đeo. Khi đeo kính vào qv không còn để ý đến nó nữa nhưng qv sẽ nhìn mọi sự vật qua kính đó. Nếu cặp kính đeo dơ, qv sẽ không thấy rõ. Nếu kính sai độ, qv sẽ thấy lệch lạc! Nếu lạc mất, qv cần phải đi tìm cho được để mới có thể đọc được, thấy rõ được. ĐTL chính là cặp kính cho tâm linh, cho đời sống người tin Chúa Jesus như PL. Ông nhìn tất cả mọi điều trong đời sống qua cặp kính của Đấng đã sống lại. Và qua kính đó PL nhận biết rằng mọi sự ông đã có trước đó đều không còn mang một giá trị to lớn nhất đời như trước. Qua kính đó PL thấy Đấng đã sống quan trọng, giá trị bao lần hơn những điều ông đã có.
CS Lewis nói thế này: Tôi tin đạo Chúa như tôi tin mặc trời đã mọc: không phải chỉ vì tôi thấy nó, nhưng bởi vì qua ánh sáng mặt trời tôi thấy mọi điều khác (I believe in Christianity as I believe that the sun has risen: not only because I see it, but because by it I see everything else.)
PL muốn biết ĐCJC, biết về quyền năng của sự sống lại. Qv có thể nói như PL không? Chúa ở đâu trong cuộc đời qv, trong việc làm, trong suy nghĩ, trong ước mơ. Khi vui, qv có đến với Chúa không? Khi lo lắng qv tìm ai đầu tiên? Khi quyết định ưu tiên cho đời sống, Chúa đứng hạng thứ mấy? Qv có thay đổi gì trong suy nghĩ, thái độ, điều mình yêu, mình ghét trong năm qua? Có trái TL không? Có lòng yêu thương, sự vui mừng, bình an, nhịn nhục, nhân từ, hiền lành, trung tín, mềm mại, tiết độ hơn không? Hay vẫn còn chấp nhất, giận hờn, buồn trách vì những việc nhỏ nhặt?
Người có tôn giáo nhưng không có quyền năng tái tạo của phục sinh là người đi nhà thờ, có thể làm việc này việc nọ nhưng ĐTL không có chỗ trong cuộc sống mỗi ngày. Không có chỗ khi họ dự tính cho việc làm, cho quan hệ, tình cảm. Không có chỗ khi vui, khi buồn, khi thất vọng, khi hy vọng. Và khi sự việc trong đời sống không xảy ra theo ý, họ hỏi: tôn giáo như vầy có ích lợi gì? Tôi làm những điều này cho Chúa nhưng khi cần Chúa lại không trả lời những điều tôi mong ước?
Nhưng người thay đổi bởi phục sinh là người mà ĐTL làm chủ nhà. Khi đi, họ hỏi; khi về, họ trình. Khi cho dự tính, họ hỏi ĐTL. Khi vui họ cảm tạ. Khi buồn phiền, đau khổ, họ đến xin Ngài yên ủi. Khi được điều mong muốn, họ cảm tạ; nhưng cũng cảm tạ khi không được vì tin rằng Chúa biết rõ hơn họ. Quan hệ của họ với Chúa hết sức quan trọng, là một phần chính yếu của đời sống mỗi ngày.
Họ vẫn có những niềm vui khi làm việc, khi giải trí, khi du ngoạn, nhưng nếu thiếu những điều này mà vẫn còn có Chúa gần gũi trong đời sống thì họ vẫn thỏa lòng.
