Thông Công – Tình Thân Trong Chúa
Bài giảng tuần này và tuần tới là về thông công trong Chúa, mục đích thứ tư của HT. Nói đến thông công tức nói đến quan hệ. Thường khi nghe nói về 2 chữ thông công, người tin Chúa, tín đồ nghĩ ngay đến các buổi ăn chung với nhau. Dù đây là một cách thức thông công phổ biến nhất trong các HT, thông công có ý nghĩa và giá trị to lớn hơn những buổi ăn chung giữa các tín đồ. Ba điều trong bài giảng: 1) Tạo dựng để có quan hệ; 2) Tội lỗi phá hủy quan hệ; 2) Cứu chuộc để hiệp một trong quan hệ.
TẠO DỰNG ĐỂ CÓ QUAN HỆ
Theo KT trong Sáng Thế Ký, ĐCT tạo dựng trời đất vũ trụ, địa cầu, ngày đêm, đất biển, các loài sinh động vật trên địa cầu. Mỗi khi viết về sự tạo dựng những điều này, KT viết: ĐCT phán, ĐCT sáng tạo. Cuối cùng Chúa tạo dựng loài người. Khi tạo dựng con người đầu tiên, qv chú ý KT không viết: ĐCT sáng tạo, ĐCT phán như trước, nhưng KT viết: Đức Chúa Trời phán: "Chúng ta hãy tạo nên loài người như hình thể Ta và giống như Ta (STK 1:26 – BDM).
Chỉ khi tạo dựng loài người Chúa mới dùng từ chúng ta, tức số nhiều. Không phải Ta nhưng là Chúng Ta. Điều này có nghĩa gì? Có nghĩa là ĐCT là Ba Đấng (Ngôi) hiệp một. Ba đấng hiệp một có nghĩa là ba đấng đó có quan hệ với nhau. Là một quan hệ có từ đời đời vô cùng, trước khi mọi vật được sáng tạo. Và quan hệ đó không hề có sự chia rẽ, phân cách, nhưng tuyệt đối hiệp một. Vậy loài người được tạo giống như hình ĐCT có nghĩa là loài người sẽ có quan hệ; và hễ càng giống ĐCT thì quan hệ càng có sự hiệp một như Ba Ngôi hiệp một.
Trong tất cả mọi điều ĐCT tạo dựng, KT cho biết Chúa đều thấy là tốt lành (STK1:10, 12, 18, 21, 25). Đến nỗi sau đó KT viết ĐCT thấy các việc Ngài đã làm thật rất tốt lành (1:31): Đức Chúa Trời thấy các việc Ngài đã làm thật rất tốt lành. Tuy nhiên chỉ có một điều ĐCT không thấy là tốt lành. STK 2:18 Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán rằng: Loài người ở một mình thì không tốt; ta sẽ làm nên một kẻ giúp đỡ giống như nó.
Ở một mình không tốt, có nghĩa là cần có quan hệ; nếu không có quan hệ là không tốt, là còn thiếu sót, chưa toàn thiện, là chưa giống như hình ĐCT, không phải chỉ Ta số ít, nhưng Chúng ta, Ba Ngôi số nhiều.
Vì loài người được chúng ta, ba ngôi ĐCT tạo dựng nên cần phải có quan hệ. Quan hệ không phải là một lựa chọn nhưng là một cần thiết. Loài người phải có quan hệ, nếu không là không tốt! Nên khi A-đam chưa có E-va thì Chúa bảo đó là điều không tốt.
Ở một mình không tốt, có nghĩa là sự cô độc là điều không tốt; vì con người không có quan hệ thì không phản ánh được chúng ta, ba Ngôi hiệp một. Tác giả John Milton nhận xét về điều này như sau: Loneliness is the first thing which God's eye named, not good – Cô đơn là điều đầu tiên mắt Chúa nhìn thấy và Ngài gọi là không tốt.
Loài người được Chúa tạo dựng không phải để sống đơn chiếc, lẽ loi, cô độc, tách biệt với nhau, nhưng để có quan hệ. Quan hệ với ĐCT và quan hệ với nhau. Như Ba Ngôi ĐCT đã có quan hệ với nhau từ đời đời cho đến đời đời.
Giáo điều về Ba Ngôi ĐCT là một giáo điều vô cùng phức tạp, khó hiểu. Nhưng ý nghĩa và áp dụng của giáo điều này rất rõ ràng trong sự thông công, trong quan hệ giữa người và người, giữa tín đồ trong HT. Người tin Chúa không thể nói chỉ tôi với Chúa. Nói như vậy là phủ nhận lời Chúa phán khi Ba Ngôi ĐCT tạo dựng loài người ở một mình không tốt. Là phủ nhận ý nghĩa và giá trị của quan hệ giữa Ba Ngôi ĐCT, giữa ĐCCha, ĐCJC và ĐTL.
Qv có nhớ trong những lời cầu nguyện cuối cùng của ĐCJC cho các môn đồ trong Giăng 17, Chúa cầu nguyện 4 lần cho họ và những người sẽ tin Ngài qua họ, có sự hiệp một như Ngài và Cha là một. Con ở trong họ và Cha ở trong Con, để họ được hoàn toàn hiệp nhất và nhờ đó, thế gian biết rõ là Cha đã sai Con và Cha yêu quí họ như Cha đã yêu Con (17:23)
Tôi muốn giải thích thêm điều này. Trong các tôn giáo khác, hoặc một thần hoặc đa thần. Tôi không biết có một tôn giáo đa thần nào mà các thần có quan hệ gần gũi, mật thiết, huống chi đến hiệp một cách trọn vẹn. Còn một thần thì có nghĩa gì cho quan hệ? Có nghĩa là trước khi thần đó sáng tạo thiên sứ, sáng tạo các loài sinh động vật, sáng tạo con người thì thần đó không có quan hệ với ai khác ngoài chính mình. Có nghĩa là quan hệ chỉ bắt đầu có sau khi con người được sáng tạo. Vậy quan hệ đến sau sự tạo dựng, quan hệ là hàng thứ phụ, quan hệ chỉ là một sản phẩm thứ phụ.
Nhưng Ba Ngôi ĐCT có nghĩa là quan hệ đã hiện hữu từ đời đời, trước khi mọi vật, mọi loài, gồm cả loài người được sáng tạo. Có nghĩa là ĐCT là một cộng đồng, nếu tôi có thể dùng chữ này để nói về Ba Thân Vị khác nhau nhưng là tuyệt đối là một trong quan hệ, hoàn toàn không có sự bất đồng, không có sự tranh cải, không có sự ganh tị, hờn giận, không có sự so sánh trong việc làm. Hiểu rõ điều này thì khi đọc lời cầu nguyện của ĐCJC cho các môn đồ chúng ta mới hiểu lý do Chúa cầu nguyện: Con ở trong họ và Cha ở trong Con, để họ được hoàn toàn hiệp nhất.
Ba Ngôi ĐCT có nghĩa là quan hệ là một phần quan trọng của bản thể và thân vị ĐCT. Khi nói về ĐCT trong KT, về Ba Ngôi, Ba Đấng có nghĩa là về quan hệ giữa Ba Ngôi, về sự hiệp một giữa Ba Ngôi. Vì vậy nếu tôi và qv là người thuộc về Chúa, người ở trong Chúa thì có nghĩa trước hết chúng ta được hòa thuận cùng ĐCT qua ĐCJC, quan hệ của chúng ta với Chúa được phục hồi qua sự chết, chịu tội của Đấng Christ trên thập giá. Sau đó người thuộc về Chúa phải có quan hệ với nhau, như Ba Ngôi ĐCT đã có quan hệ với nhau. Vậy sự thông công trong Chúa là một bản năng tất yếu và cần thiết trong đời sống người tin Chúa và trong HT Chúa. Nói tôi tin Chúa mà lại không có sự thông công với anh em trong Chúa là phủ nhận quan hệ giữa ĐCCha, ĐCJC, và ĐTL.
Bởi vì Ba Ngôi ĐCT có nghĩa là quan hệ là một phần quan trọng của bản thể và thân vị ĐCT. Khi nói về ĐCT trong KT, về Ba Ngôi, Ba Đấng có nghĩa là về quan hệ giữa Ba Ngôi, về sự hiệp một giữa Ba Ngôi. Nên HT của ĐCT không thể là một HT chia năm sẻ bảy, nhóm này bất hòa với nhóm khác, người này giận ghét người kia. Khi gọi HT là HT ĐCT có nghĩa là hội phải có quan hệ, có sự hiệp một như Ba Ngôi ĐCT đã có quan hệ từ trước vô cùng và hiệp một từ trước vô cùng cho đến đời đời.
TỘI LỖI PHÁ HỦY QUAN HỆ
Khi tạo dựng loài người, Ba Ngôi ĐCT tạo họ để có quan hệ với ĐCT và với nhau. Nhưng tội lỗi phá hủy cả hai quan hệ hàng dọc với ĐCT và hàng ngang giữa người và người. Nếu có ai hỏi chúng ta có biết họ ông A-đam là gì hay không thì quí vị trả lời sau? Tôi nói ông họ đổ, đổ thừa cho ĐCT, đổ thừa cho vợ mình: Người nữ mà Chúa đã để gần bên tôi cho tôi trái cây đó và tôi đã ăn rồi. (STK 3:12) Tại Chúa để người nữ gần bên tôi nên mới có chuyện này! Cả E-va cũng đổi họ đổ: Con rắn dỗ dành tôi và tôi đã ăn rồi. Rồi tội lỗi đầu tiên giữa người và người là gì? Là thảm sát giữa hai anh em ruột thịt trong gia đình, Ca-in và A-bên. Vì lòng ghen tị khi thấy ĐCT nhận của lễ dâng của em A-bên mà Ca-in giết chết em mình. Ảnh hưởng đầu tiên của tội lỗi mà KT ghi lại là sự đỗ vỡ quan hệ. Đổ vỡ trong quan hệ giữa A-đam, E-va với ĐCT: Họ trốn khi nghe tiếng của Chúa.
Sứ đồ Giăng viết: Chúng ta đã biết và tin sự yêu thương của Đức Chúa Trời đối với chúng ta. Đức Chúa Trời tức là sự yêu thương, ai ở trong sự yêu thương, là ở trong Đức Chúa Trời, và Đức Chúa Trời ở trong người ấy. 17 Nầy vì sao mà sự yêu thương được nên trọn vẹn trong chúng ta, hầu cho chúng ta được lòng mạnh bạo trong ngày xét đoán, ấy là Chúa thể nào thì chúng ta cũng thể ấy trong thế gian nầy. 18 Quyết chẳng có điều sợ hãi trong sự yêu thương, nhưng sự yêu thương trọn vẹn thì cắt bỏ sự sợ hãi; vì sự sợ hãi có hình phạt, và kẻ đã sợ hãi thì không được trọn vẹn trong sự yêu thương. (1 Giăng 4:16-18)
Tội lỗi làm cho con người sợ hãi ĐCT và sợ hãi nhau. Tội lỗi phá hủy tình yêu thương mà ĐCT dự định cho chúng ta: một tình yêu thương thật sự trọn vẹn đem đến sự hòa thuận, hiệp một như ĐCT là một.
Loài người được Chúa tạo dựng không phải để sống đơn chiếc, lẽ loi, cô độc, tách biệt với nhau, nhưng để có quan hệ. Quan hệ với ĐCT và quan hệ với nhau. Tội lỗi phá hủy quan hệ, gây ra sự cô độc, tách biệt nhau. Sự cô độc, lẽ loi trong đời sống một người là một bất hạnh lớn nhất. Sự trừng phạt ghê sợ nhất trong tù ngục là bị giam cách ly, tức là người tù chỉ ở một mình, hoàn toàn không được giao tiếp với một ai.
Khi ĐCT trừng phạt Ca-in về tội giết em mình bằng cách buộc phải lang thang phiêu bạt trên đất, thì Ca-in than vãn: "Hình phạt con nặng quá, mang không nổi. 14 Này, ngày nay Chúa đuổi con đi ra khỏi đất này, con sẽ trốn tránh mặt CHÚA. Con sẽ lang thang phiêu bạt trên đất…” (STK 4:13-14 – BDM). Hình phạt quá nặng, mang không nổi bởi vì sự cô độc, lẽ loi, tách biệt với mọi người khác.
Căn bịnh nguy hiểm và ngặt nghèo nhất của loài người qua các thời đại không hẳn là bệnh ung thư nhưng là căn bệnh cô đơn. Cho đến nay không có một loại thuốc nào có thể chửa được. Bác sĩ không thể cho toa để người bệnh mua thuốc; bác sĩ cũng không thể giải phẩu để lấy ra sự cô độc trong lòng. Người cô độc khi vui cũng không thể chia xẻ cùng ai, lúc buồn cũng chẳng có ai để sớt san, tâm sự. Có cũng không biết chia xẻ, thiếu phải gánh chịu một mình. Người mang căn bệnh cô đơn như một thân cây bị sâu ăn hại bên trong nên dù có tưới nước, bón phân đến mấy cây cũng héo úa, tàn tạ rồi chết đi.
Văn hào nổi tiếng của HK là bà Pearl Buck viết về thảm họa của cô đơn như sau: Một người sống cô độc không thể gọi là một con người. Con tim của họ sẽ héo úa nếu không trả lời một con tim khác. Trí tuệ của họ sẽ nhỏ hẹp nếu chỉ nghe tiếng vọng của chính suy nghĩ mình và không tìm được một khích lệ nào nơi người khác. (The person who tries to live alone will not succeed as a human being. His heart withers if it does not answer another heart. His mind shrinks away if he hears only the echoes of his own thoughts and finds no other inspiration.) Mother Terasa nói: Sự nghèo khổ kinh khiếp nhất là sự cô độc, và cảm giác không được yêu thương. (The most terrible poverty is loneliness, and the feeling of being unloved)
Một tác giả VN Nguyễn Ngọc Tư trong một câu truyện ngắn có tựa đề là Biển Người Mênh Mông có những lời viết về sự cô đơn như sau: Ngày ngày kẹt giữa đám đông, chen chút trên những con đường đông nghịt người, nhiều khi tôi giật mình, trời ơi, họ kia, đồng loại mình kia, sao mình lại cô đơn đến rã rời... Lúc ấy, tôi có một cảm giác kỳ lạ, chỉ mình trên đời này, chỉ một mình. Chẳng ai là tri âm, chẳng ai cả.
Trong sách Truyền Đạo 4:7-8, vua Sô-lô-môn viết, "Ta bèn xây lại xem thấy sự hư không ở dưới mặt trời: Nầy một người cô độc, chẳng có ai hoặc con trai hay là anh em; dầu vậy, người lao khổ không thôi, mắt chẳng hề chán của cải; người không hề nghĩ rằng: Vậy, ta lao khổ, ta bắt linh hồn nhìn các phước là vì ai? Điều đó cũng là hư không, thật là công việc cực nhọc". Sô-lô-môn đã định rõ căn bệnh cô đơn gồm hai triệu chứng. Triệu chứng thứ nhất là "chẳng có ai" và triệu chứng thứ hai là "chẳng vì ai".
Người cô độc là người chẳng có ai để có thể gọi là thân bằng quyến thuộc hay láng giềng, bè bạn. Họ có thể quen biết nhiều người nhưng khi có chuyện hữu sự không tìm được một người để hàn huyên, tâm sự, tìm được một người để nghe được tiếng động viên, an ủi hay một lời khuyên bảo, dỗ dành.
Người cô độc có triệu chứng "chẳng có ai" có thể bởi vì họ mãi chạy đuổi theo vật chất, của cải như Sô-lô-môn viết, họ "lao khổ không thôi, mắt chẳng hề chán của cải". Của cải có thể mua được cơn vui, làm khuây khoả nỗi buồn chán nhưng không thể nào lấp đầy khoảng trống vắng trong tâm hồn từ sự cô đơn. Người cô độc còn là người sống chẳng vì ai như Sô-lô-môn đã định bệnh, "người không hề nghĩ rằng: vậy, ta lao khổ, bắt linh hồn nhìn các phước là vì ai?" Chúng ta trở nên cô độc khi chỉ biết sống cho mình, bởi mình, vì mình. Người cô đơn thường là người không đếm xỉa đến người chung quanh, mặc ai ai sống chết thế nào cũng không màng đến. Cũng có thể đây là người độc đoán, chuyên quyền nên mọi người đều sợ hãi xa lánh.
Tìm được triệu chứng của bệnh dù là bước quan trọng nhưng chưa đủ nếu không có cách thức phòng chửa. Liều thuốc chửa cho căn bệnh cô đơn được vua Sô-lô-môn viết trong Truyền Đạo 4:9-12, "Hai người hơn một, vì họ sẽ được công giá tốt về công việc mình. Nếu người này sa ngã, thì người kia sẽ đỡ bạn mình lên; nhưng khốn thay cho kẻ ở một mình mà sa ngã, không có ai đỡ mình lên! Cũng vậy, nếu hai người ngủ chung thì ấm; còn một mình thì làm sao ấm được? Lại nếu kẻ ở một mình bị người khác thắng, thì hai người có thể chống cự nó; một sợi dây ba ta lấy làm khó đứt".
1 Ta xây lại, xem xét mọi sự hà hiếp làm ra ở dưới mặt trời; kìa, nước mắt của kẻ bị hà hiếp, song không ai an ủi họ! Kẻ hà hiếp có quyền phép, song không ai an ủi cho kẻ bị hà hiếp! (TĐ 4:1)
CỨU CHUỘC ĐỂ HIỆP MỘT TRONG QUAN HỆ
Tuần tới tôi sẽ giải thích rõ hơn về sự hiệp một trong sự thông công giữa anh chị em tín hữu trong HT Chúa và ảnh hưởng của sự hiệp một với sự tăng trưởng trong đức tin, trong sự phục vụ, và đặc biệt với những người chưa biết Chúa.
Khi được Chúa cứu tội, chúng ta được hồi phục quan hệ với ĐCT, được gọi là người nhà của gia đình ĐCT, gia đình HT, như PL viết trong Ê-phê-sô 2:19: … Anh chị em là những công dân đồng quốc tịch với các thánh đồ và là những người nhà trong gia đình của Ðức Chúa Trời. (Ê-phê-sô 2:19 – BDM). KT dùng nhiều hình ảnh để nói về HT ĐCT nhưng mọi hình ảnh đều có sự quan hệ: gia đình ĐCT, thân thể Đấng Christ. Làm sao có quan hệ nếu không có sự thông công?
HT đầu tiên nhóm tại nhà của các tín đồ và tại đền thờ. Nhưng dù ở nơi nào thì tất cả các tín hữu đều giữ sự thông công: Ngày nào cũng vậy, cứ chăm chỉ đến đền thờ; còn ở nhà, thì bẻ bánh và dùng bữa chung với nhau cách vui vẻ thật thà, 47 ngợi khen Đức Chúa Trời và được đẹp lòng cả dân chúng. Mỗi ngày Chúa lấy những kẻ được cứu thêm vào Hội thánh. (CV 2:46-47). Các tín hữu của HT đầu tiên gặp nhau mỗi tuần mấy lần? Có phải một lần không? Mỗi ngày. Họ dự bữa chung với nhau cách vui vẻ với tấm lòng chân thành, và biết ơn Chúa. Chính vì sự thông công thâm tình trong tình yêu thương và sự chân thật mà dân chúng trong thành đều cảm mến và muốn biết thêm về đạo Chúa.
ĐCJC dạy: Ta ban cho các ngươi một điều răn mới, nghĩa là các ngươi phải yêu nhau; như ta đã yêu các ngươi thể nào, thì các ngươi cũng hãy yêu nhau thể ấy. 35 Nếu các ngươi yêu nhau, thì ấy là tại điều đó mà thiên hạ sẽ nhận biết các ngươi là môn đồ ta. (Giăng 13:34-35). Không phải lời diễn thuyết hùng hồn, không phải giáo điều sâu nhiệm, cũng không phải phép lạ mà người ngoại biết chúng ta là môn đồ Chúa. Mà bởi nếu các ngươi yêu nhau. Yêu nhau như Ba Ngôi ĐCT đã yêu nhau từ trước khi mọi vật sáng tạo và yêu nhau cho đến muôn đời.
Sự thông công không chỉ quan trọng, nhưng cần thiết, có nghĩa là không thể thiếu trong đời sống của người tin Chúa. HT là nơi chúng ta có sự thông công với anh chị em trong Chúa. Trong một lá thư gởi Hội Thánh tại thành Cô-rinh-tô, sứ đồ Phao Lô đã viết những lời hết sức cảm động, "Hãy mở lòng anh em cho chúng tôi; chúng tôi chẳng có làm hại ai , lừa dối ai, thủ lợi ai. Tôi chẳng nói điều đó để buộc tội anh em, vì tôi đã nói rằng lòng chúng tôi thuộc về anh em, dầu sống hay chết cũng vậy" (II Cô-rinh-tô 7:2-3).
Tình thân trong sự thông công chỉ được bắt đầu khi hai bên mở lòng ra để có thể tỏ bày, chia xẻ, sớt san. Khi một bên đóng kín cửa lòng, tình cảm sẽ chết ngột. Vâng, tôi cũng biết rằng khi chúng ta mở lòng ra thì có thể sẽ bị thất vọng, có thể sẽ bị tổn thương, thậm chí mất mát nữa. Sứ đồ Phao Lô đã kinh nghiệm điều này. Đức Chúa Jê-sus Christ cũng đã kinh nghiệm điều này. Thế nhưng Chúa vẫn yêu thương loài người dù bị bội phản, dù chịu nhục hình trên cây thập tự cho tội của chính tôi và qv. Khi mở lòng ra để tạo thâm tình, chúng ta mạo hiểm. Nhưng giữa hai sự lựa chọn: đóng kín cửa lòng và mở rộng cửa lòng, chúng ta phải chọn làm theo lời Chúa dạy mà mở rộng lòng mình để đón nhận Chúa và người.
Tôi xin được kết thúc với những lời viết của C.S. Lewis, "Hễ yêu thì sẽ bị tổn thương. Yêu thương bất cứ điều gì, con tim của bạn chắc chắn sẽ bị vò xé và có thể tan vỡ. Nếu muốn giữ con tim mình hoàn toàn nguyên vẹn, bạn không nên trao nó cho bất cứ ai, ngay cả cho loài thú vật. Hãy gói tim mình một cách cẩn thận với vài thú vui, một chút xa hoa, hãy tránh tất cả những vướng víu tình cảm, rồi khóa nó an toàn trong quan tài của vị kỷ cá nhân. Trong quan tài ấy – an toàn, tối tăm, không động tĩnh, thiếu dưỡng khí, con tim bạn sẽ thay đổi. Nó sẽ không bao giờ tan vỡ, không bao giờ đau khổ, không bao giờ bị xâm nhập và cũng sẽ không bao giờ được cứu chuộc... Nơi duy nhất ngoài Thiên Đàng mà bạn có thể tuyệt đối an toàn bởi mọi nguy hiểm và sóng gió của tình cảm là Địa ngục".
