Quên Đi Điều Đã Qua, Đuổi Theo Điều Phía Trước
Chuyện kể về hai người bạn gặp nhau. Một người thấy bạn mình có vẻ lo lắng, buồn phiền nên hỏi: “anh có chuyện gì lo lắng vậy?” Người bạn trả lời: “tôi lo cho tương lai, không biết ngày mai sẽ ra sao”. Nghe bạn than thở, người kia hỏi: “tại sao anh lại lo về tương lai quá vậy?” Người bạn thở dài: “tôi lo cho tương lai vì quá khứ của tôi trong năm qua không mấy tốt”. Nghe vậy, người bạn kia hỏi: “vậy anh làm gì với hiện tại?” Trả lời: “tôi không biết, tôi đang lo về ngày mai nên không biết phải làm gì!”
Quá khứ không như ý nguyện nên phập phồng, lo lắng cho tương lai. Buồn về quá khứ, lo cho tương lai, nên không biết phải làm gì với hiện tại! Khi suy nghĩ về năm qua, có người chỉ muốn chôn đi tất cả những việc đã xảy ra. Có người lại nuối tiếc, mong được trở lại thời gian phước hạnh, thành công đã qua. Thậm chí có người đóng khung thành tích trong quá khứ để kể lại cho mọi người hay treo nơi phòng khách cho mọi người thấy.
Nghĩ đến tương lai, có người lo lắng vì không biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng có người dững dưng cứ để mặc tới đâu hay tới đó. Còn hiện tại? Có người chỉ muốn thời gian qua thật nhanh, nhưng có người chỉ mong sao thời gian dừng lại. Thật là cái vòng lẫn quẫn không lối thoát.
Với người bạn trong câu chuyện đã kể thì một từ có thể nói lên được cảm xúc, suy nghĩ của anh: lo lắng, sầu não! Nếu tôi hỏi qv hiện diện tại đây: qv có thể dùng những từ gì khi nghĩ lại những điều đã xảy ra trong năm qua? Hãnh diện, vui thỏa về những thành công, mơ ước đạt được? Cảm tạ, biết ơn Chúa vì những phước hạnh Chúa ban cho? Hay hối tiếc, buồn phiền vì những điều đã qua? Hay chỉ muốn quên đi tất cả?
Dù muốn đến mấy, không ai có thể trở ngược dòng thời gian để thay đổi hoàn cảnh, sửa lại những vi phạm, lỗi lầm. Nhưng một điều mỗi người có thể làm là lắng nghe và làm theo lời dạy của sứ đồ Phao-lô trong thư Phi-líp. Lời dạy này chắc sẽ giúp chúng ta biết phải làm gì với quá khứ, hiện tại và tương lai: 12Nói thế, không phải là tôi đã đoạt giải hay được hoàn hảo rồi, nhưng tôi cứ theo đuổi để đoạt cho được giải, vì chính tôi đã được Chúa Cứu Thế Giê-su chiếm đoạt. 13Thưa anh chị em, tôi không nghĩ rằng tôi đã chiếm được rồi. Nhưng chỉ chú tâm vào một điều: Quên đi những điều đã qua, phóng mình đuổi theo những điều phía trước, 14nhắm mục đích đoạt được giải thưởng, là sự kêu gọi thiên thượng của Đức Chúa Trời trong Chúa Cứu Thế Giê-su. (Phi-líp 3:12-14 - BDM)
QUÊN ĐI ĐIỀU ĐÃ QUA
12Nói thế, không phải là tôi đã đoạt giải hay được hoàn hảo rồi. Nếu ai có thể nhận mình hoàn hảo về tính hạnh, đạo đức, và đã đoạt được giải thì người đó phải là sứ đồ Phao-lô. Thư Phi-líp được viết khoảng cuối đời khi ông bị giam tại thành La-mã sau gần 30 năm dài hầu việc Chúa. Qua ba cuộc truyền giáo, Phao-lô sáng lập bao nhiêu hội thánh, dạy dỗ và môn đồ hóa bao nhiêu tín đồ tại các vùng Tiểu Á và Âu Châu. PL viết gần phân nữa số thư/sách trong Tân Ước. Sống đời đơn sơ, gương mẫu, thánh khiết với mục đích duy nhất là chỉ để hầu việc Chúa. Chịu nhận bao nhiêu khó khăn, hoạn nạn, lao tù, mất mát vì công việc Chúa. Trọn lòng tin cậy, sống nhờ ân điển dù sau nhiều lần cầu xin Chúa lấy đi cái “gai” nhọn đau đớn nhưng đều bị từ chối.
Dù vậy Phao-lô biết mình vẫn chưa đạt đoạt được giải, chưa hoàn hảo, chưa hoàn tất cuộc chạy! Nếu sứ đồ Phao-lô chưa hoàn hảo, chưa đoạt giải, chưa hoàn tất cuộc chạy thì ai trong chúng ta có thể tự hào mình đã đạt được? Một bài học quan trọng cho người theo Chúa là khi chúng ta đứng lại, dậm chân một chỗ, tự nghĩ mình đã có đủ lời Chúa, đủ đức tin, đủ sự phục vụ, đủ phẩm hạnh thì chính là lúc chúng ta bắt đầu xuống dốc vì lòng tự hào, kiêu ngạo.
Bí quyết gì giúp chúng ta có thể ý thức như Phao-lô? Quên đi điều đã qua. Thưa anh chị em, tôi không nghĩ rằng tôi đã chiếm được rồi. Nhưng chỉ chú tâm vào một điều: Quên đi những điều đã qua, phóng mình đuổi theo những điều phía trước. Sứ đồ PL chỉ chú tâm vào một điều, không phải vài điều, hay nhiều điều, nhưng chỉ một điều: Quên đi những điều đã qua, phóng mình đuổi theo những điều phía trước. Tại sao PL lại chỉ chú tâm vào một điều này? Tôi sẽ giải thích cho qv.
Từ quên trong câu Kinh Thánh này không có nghĩa là không còn nhớ hay đã bị xóa đi khỏi trí ức. Quên ở đây là không để những điều trong quá khứ cản trở, cầm giữ lại. Vậy khi Phao-lô nói tôi chỉ chú tâm vào một điều: Quên đi những điều đã qua thì có nghĩa là ông không để ảnh hưởng của quá khứ cản trở, ngăn chận, hay phá hoại đời sống hiện tại và tương lai trước mắt. Có nghĩa là ông không để gông cùm của quá khứ trói buộc, là thoát ra khỏi tù ngục giam hãm của quá khứ để sống cách trọn vẹn cho hôm nay và cho tương lai. Có nghĩa là không để rễ cay đắng, thù hằn mọc trong lòng vì những mất mát, tổn thương do người khác gây ra cho mình.
Qv và tôi có nhiều lý do, nguyên nhân khiến chúng ta không quên được những điều đã qua. Nhưng có ba lý do chính yếu, ba gông cùm to lớn, nặng nề nhất ma quỉ thường dùng để giam hãm qv vào ngục tù quá khứ. Gông cùm thứ nhất là lỗi lầm, mất mát, thất bại và hậu quả gánh chịu. Gông cùm thứ hai là thành tích của một thời vàng son đã qua. Và gông cùm thứ ba là những lời chỉ trích, chê bai, khinh khi của người với mình.
Không ai trong đời lại không có lần quyết định và hành động sai lầm để sau đó phải nuối tiếc, hối hận. Có những quyết định đã qua khi nghĩ lại vẫn còn đau nhức như vết thương đang rĩ máu. Và với những ám ảnh là câu hỏi phải chi. Phải chi tôi đừng làm điều này, điều nọ hay tôi nên làm điều này, điều nọ.
Quyết định của A-đam và E-va ăn trái cấm khiến cả dòng dõi loài người phải mắc tội trọng cùng Đức Chúa Trời. Nhiều tín đồ than thở: phải chi hai người đó đừng phạm tội, thì chúng ta đâu đến nỗi khổ như vầy! Nô-e là người được ơn trước mặt Đức Giê-hô-va, một người công bình và trọn vẹn, đồng đi cùng Đức Chúa Trời (STK 6:8-9). Ông trung tín vâng lời Chúa đóng tàu bất chấp lời chế diễu, nặng nhẹ của dân sự tội lỗi trong xứ. Nhưng sau cơn lụt lớn diệt cả dân sự tội lỗi trên đất, thì Nô-e lại sa ngã: Người uống rượu say, rồi lõa thể ở giữa trại mình (STK 9:21).
Đa-vít giữ cho lòng không thù hận, cay đắng dù khi bị vua Sau-lơ chỉ vì lòng ghen tị mà tìm giết trong gần 12 năm dài; đến cuối đời lại phạm tội tà dâm rồi bị chính con mình lập mưu giết để soán ngôi cha. Khởi đầu chuyến truyền giáo thứ hai, Phao-lô tranh cải với Ba-na-ba dữ dội đến nỗi họ chia tay nhau, mỗi người đi một hướng (CV 15:36-40).
Không một nhân vật nào trong Kinh Thánh lại không có những quyết định, hành động sai quấy, tội lỗi. Khi nhìn lại chắc chắn họ đều hối hận, tiếc nuối, và đều có những câu hỏi phải chi. Phải chi tôi đừng ăn trái cấm. Phải chi tôi đừng say rượu. Phải chi tôi đừng quá nóng giận. Phải chi...
Nhưng không ai có thể trở ngược lại dòng thời gian để thay đổi quyết định đã chọn. Câu hỏi phải chi không thể thay đổi quá khứ, hay làm dịu lại cơn đau hiện tại. Giá trị của quá khứ là từ những bài học có thể rút ra để sống đúng hơn trong hiện tại và chuẩn bị tốt hơn cho tương lai.
Cùng một thất bại, một người nản chí bỏ cuộc, một người xem là một bài học để làm tốt hơn. Khi bị chê bai, chỉ trích, có người hờn giận, sanh lòng cay đắng, thù hằn rồi tìm cách trả thù, nhưng có người thấy được cây cột to lớn trong mắt mình nên lắng nghe, chủ ý xem có điều gì hợp lý trong lời chỉ trích, chê bai đó để làm tốt hơn trong tương lai.
Tiếp tục gậm nhấm, tiếc nuối, than khóc cũng sẽ không phục hồi lại được những gì đã mất mát. Dù có đổ nước mắt bao nhiêu chúng ta cũng không làm cho người đã qua đời sống lại, thất bại nên thành công, tủi nhục nên vinh dự, tiền của đã mất được hồi phục lại. Quên đi những điều đã qua không có nghĩa là hoàn toàn tẩy xóa đi những việc đã qua khỏi trí ức, kỷ niệm, nhưng để ý thức, quyết tâm rằng chúng ta cần tiếp tục cuộc sống, cần bươn theo sự đằng trước chứ không thể dừng lại mãi ở đàng sau.
Sau cuộc truyền giáo thứ ba, PL quyết định đến thành Giê-ru-sa-lem để giảng TL cho dân sự của ông là người DT. ĐCT sai tiên tri đến để khuyên can PL đừng đến Giê: Chúng ta ở đó [thành Sê-sa-rê, nhà chấp sự Phi-líp] đã mấy ngày, có một người tiên tri tên là A-ga-bút ở xứ Giu-đê xuống. 11 Người đến thăm chúng ta, rồi lấy dây lưng của Phao-lô trói chân tay mình, mà nói rằng: Nầy là lời Đức Thánh Linh phán: Tại thành Giê-ru-sa-lem, dân Giu-đa sẽ trói người có dây lưng nầy như vậy, mà nộp trong tay người ngoại đạo. 12 Khi đã nghe bấy nhiêu lời, thì các tín đồ nơi đó và chúng ta đều xin Phao-lô đừng lên thành Giê-ru-sa-lem. (CV 21:10-12).
Dù nghe những lời khuyên can này, PL vẫn quyết định làm theo ý của ông: Anh em làm chi mà khóc lóc cho nao lòng tôi? Vì phần tôi sẵn lòng chẳng những để bị trói thôi, lại cũng sẵn lòng vì danh Đức Chúa Jêsus chịu chết tại thành Giê-ru-sa-lem nữa. (CV 21:13). PL không sợ bị bắt bớ, thậm chí sự chết. Nhưng câu hỏi là giữa sự bắt bớ, sự chết và việc Chúa sai PL giảng TL cho dân ngoại, chủ yếu cho dân ngoại chứ không phải cho dân DT, việc nào quan trọng hơn, đáng cân nhắc hơn.
Có lẽ khi suy nghĩ lại về quyết định đến Giê nên PL viết những lời này cho tín hữu HT thành Phi-líp: 21Vì đối với tôi, sống tức là Chúa Cứu Thế và chết là ích lợi. 22Nhưng nếu tôi còn sống trong thân xác thì tôi sẽ làm công việc có kết quả; tôi không biết nên chọn điều nào. 23Tôi bị giằng co giữa hai đường: Tôi muốn ra đi để ở cùng Chúa Cứu Thế là điều tốt hơn. 24Nhưng tôi cứ ở lại trong thân xác, ấy là điều cần thiết hơn cho anh chị em. 25Tin chắc như vậy, tôi biết rằng tôi sẽ còn ở lại và sẽ ở cùng hết thảy anh chị em để giúp anh chị em tăng trưởng và vui mừng trong đức tin. (Phi-líp 1:21-25 – BDM)
Khi PL đến Giê, đúng như lời tiên tri A-ga-bút, PL bị vu oan, bị bắt, bị mưu giết. Rồi bị giam tại thành Sê-sa-rê trong hai năm trời. Một số học giả KT và mục sư (gồm cả tôi) nghĩ đây là một quyết định sai lầm của PL. Tuy nhiên điều quan trọng hơn hết là dù thế nào, ĐCT bởi ân điển có thể dùng cả những lỗi lầm, thiếu sót, sai quấy, thậm chí tội lỗi để hoàn thành mục đích của Ngài trong cuộc đời người tin Chúa.
Sau hai năm bị giam tại Sê-sa-rê, PL quyết định kháng án lên đại đến Sê-sa. Vì kháng án đến Sê-sa nên PL đã được giải đi từ Sê-sa-rê bằng thuyền đến thành La-mã. Trong thời gian bị giam lần đầu tại thành La-mã, PL viết 4 thư tín: Ê-phê-sô, Cô-lô-se, Phi-líp và Phi-lê-môn. Sau đó PL được thả và theo một số học giả TU thì ông đến Tây-ban-nha để truyền giảng TL. Nhưng rồi vài năm sau đó, PL bị bắt lại. Lần này PL biết mình sắp chết nên viết 3 thư tín cho hai người con yêu dấu trong Chúa là Tít và 1 &2 Ti-mô-thê. Cuối cùng PL bị đại đế Nê-rô chém đầu.
Dù quyết định của PL đến thành Giê có trái lại lời Chúa can ngăn, ĐCT vẫn có thể dùng chính điều này để mọi sự hiệp lại làm ích cho kẻ yêu mến Đức Chúa Trời, tức là cho kẻ được gọi theo ý muốn Ngài đã định (Rô-ma 8:28). Chính vì quyết định sai lầm này mà đến nay HT Chúa mới có thêm 7 thư tín vô cùng giá trị. 7 thư tức hơn 1/2 tổng số 13 thư tín PL đã viết trong KTTU.
Trong trí ức, kỷ niệm chúng ta thường nhớ về những điều tiêu cực hơn là những điều tích cực. Chúng ta nhớ rất rõ, rất chi tiết, như việc mới xảy ra hôm qua về những thất bại, mất mát, về những lời chê bai, chỉ trích, châm biếm, khinh khi với mình. Chúng ta cũng nhớ rất rõ về những lỗi lầm của người, tổn thương do họ gây ra. Thay vì nhắc cho mình nhớ lại những điều lạ lùng, kỳ diệu ĐCT đã làm sau một quyết định sai lầm, như Chúa đã làm trong đời PL khi ông quyết định đến thành Giê-ru-sa-lem.
Nói như vậy không có nghĩa là chúng ta cứ tiếp tục làm sai lời Chúa để ân điển Ngài được bày tỏ thêm như PL hỏi trong thư Rô-ma: Vậy chúng ta sẽ nói gì? Chúng ta cứ tiếp tục sống trong tội lỗi để ân sủng được dư dật sao? 2Không thể như vậy được. (Rô-ma 6:1-2 – BDM).
Những lời chê bai, chỉ trích, châm biếm, khi khi, mai mĩa sẽ giết chết quan hệ. Trong những cuộc hôn nhân lành mạnh, khi có vấn đề chồng vợ tin tưởng nhau, nói lời động viên, khích lệ, làm nhẹ đi vấn đề. Nhưng trong những cuộc hôn nhân đỗ vỡ, cả hai nghi ngờ động cơ của nhau, chỉ trích nhau nặng nề khiến cho chuyện nhỏ hóa to, sinh ra những vụ gây gổ ngày càng trầm trọng. Qua thời gian, những lời nói, thái độ, hình ảnh tiêu cực đó giết chết hôn nhân. Điều này không chỉ đúng cho hôn nhân nhưng còn cho mọi tình cảm, quan hệ dù là bè bạn, gia đình hay hội thánh.
Các nhà tâm lý gia kết luận phải cần bốn hay năm điều tích cực mới hy vọng quân bình cho một điều tiêu cực. Có nghĩa là phải cần đến bốn năm lời khen tặng mới quân bình một lời chê trách. Chúng ta có thể quên vài lời khen tặng, nhưng rất khó quên một lời chỉ trích. Vì những lý do này nên mọi người đều cần nghe những lời nhân từ, thông cảm, yêu thương để giúp quên đi những mất mát, đau buồn, quên đi những lời chỉ trích, phê phán trong quá khứ.
Sau khi sống lại từ cõi chết, Đức Chúa Jêsus hiện ra cùng Phi-e-rơ và một số môn đồ trên bải biển Ti-bê-ri-át. Trong lần đó, Chúa Jêsus không lên án, buộc tội Phi-e-rơ về ba lần chối Chúa, về tội hồ đồ lớn tiếng tuyên bố với mọi người rằng dù ai có bỏ Chúa nhưng ông sẽ không bao giờ làm như vậy, sẽ sẵn sàng chịu chết cho Chúa. Trái lại ba lần Chúa hỏi để nhắc Phi-e-rơ về lòng yêu thương chân thành, nhưng yếu đuối của ông với Ngài: con có yêu Ta chăng? Khi Phi-e-rơ trả lời Chúa biết con yêu Chúa, Chúa Jêsus lại giao phó một việc lớn và khó cho ông: Hãy chăn chiên Ta. Qua tình yêu thương, sự tha thứ, tin tưởng Chúa Jêsus đã cởi bỏ gông cùm của quá khứ khỏi Phi-e-rơ để ông được tự do trung tín hầu việc Chúa.
Ngục tù quá khứ không chỉ giam giữ những người đã thất bại, mất mát nhưng còn cả những người đã đạt được danh vọng, thành công, giàu có. Bao nhiêu người hít thở không khí của ngày hôm nay chỉ để sống cho dĩ vãng, cho những thành công rạng rỡ một thời. Người bị giam trong ngục tù quá khứ sống chỉ để hồi tưởng lại những ngày tháng oanh liệt, vàng son, về những thành tích của một thời tiếc nuối.
Thay vì tiếp tục gặm nhấm nỗi đau hay tiếc nuối dĩ vãng, chúng ta nương nhờ quyền năng của lời Chúa, sự nhắc dạy của Đức Thánh Linh, sự động viên của gia đình, của anh chị em trong Chúa để học làm theo Phao-lô mà đuổi theo những điều phía trước.
ĐUỔI THEO ĐIỀU PHÍA TRƯỚC
Nhưng chỉ chú tâm vào một điều: Quên đi những điều đã qua, phóng mình đuổi theo những điều phía trước, 14nhắm mục đích đoạt được giải thưởng, là sự kêu gọi thiên thượng của Đức Chúa Trời trong Chúa Cứu Thế Giê-su.
PL viết thư này khi bị giam tại thành La-mã. Làm thế nào để một người bị giam trong tù có thể Quên đi những điều đã qua, phóng mình đuổi theo những điều phía trước, nhắm mục đích mà chạy? Đằng trước của PL là gì? Theo lịch sử truyền thống, sau một thời gian giam lỏng, PL được thả ra và đến Spain để truyền giảng TL. Rồi bị bắt lại và chém đầu.
Một điều, không phải vài ba điều, nói lên sự tập trung hoàn toàn, không hề bị chi phối, phân tâm. Mục đích của việc quên đi những điều đã qua là không để quá khứ ngăn trở cuộc sống hiện tại và tương lai, để có thể tự do mà đuổi theo những điều phía trước.
Giô-sép bị các anh bán làm nô lệ nơi xứ xa. Bị vu oan, tù đày chỉ vì muốn làm điều liêm chính. Bị lãng quên trong tù ngục sau khi giúp người giải mộng. Nhưng Giô-sép quên đi những đau khổ đã qua để có thể đuổi theo những điều phía trước, để ĐCT dùng ông cứu dân sự Ai-cập và cứu cả gia đình, cha và các anh. Khi Giô-sép nghĩ về những bạc đãi, đau khổ, nô lệ, tù đày, ông biết bàn tay của Chúa trong mọi sự và trên mọi sự, biết Chúa có mục đích đã định cho đời ông. Tên Giô-sép đặt cho hai con mình nói rõ ý chí và niềm tin của ông trước nghịch cảnh trong quá khứ: Giô-sép đặt tên đứa đầu lòng là Ma-na-se, vì nói rằng: Đức Chúa Trời đã làm cho ta quên điều cực nhọc, và cả nhà cha ta. Người đặt tên đứa thứ nhì là Ép-ra-im, vì nói rằng: Đức Chúa Trời làm cho ta được hưng vượng trong xứ mà ta bị khốn khổ (STK 41:51-52)
Chỉ khi quên đi sự đằng sau, bươn theo sự đằng trước, chúng ta mới có thể tha thứ và đón nhận ơn phước của sự tha thứ. Qv nhớ về câu chuyện ngụ ngôn ĐCT kể về người con trai hoang đàng. Người con hoang đàng khi đã ý thức mình phạm tội cùng Trời và cùng cha, ăn năn rồi quyết định trở về xin cha tha tội. Anh muốn khép lại một trang đời tội lỗi, và mở ra những trang đời mới với lòng ăn năn, thống hối, với niềm tin và hy vọng.
Nhưng người anh chỉ muốn mở lại, nhắc lại những trang đời tội lỗi của em mình, chỉ muốn chú tâm vào những điều cha và em đã làm trong quá khứ: Nầy, tôi giúp việc cha đã bấy nhiêu năm, chưa từng trái phép, mà cha chẳng hề cho tôi một con dê con đặng ăn chơi với bạn hữu tôi. Nhưng nay con của cha kia, là đứa đã ăn hết gia tài cha với phường điếm đĩ rồi trở về, thì cha vì nó làm thịt bò con mập! (Lu-ca 15:29-30)
Tất cả chúng ta đều biết sức mạnh của sự tập trung. Một kính phóng đại nhỏ có thể tập trung ánh sáng mặt trời để tạo nên một ngọn lửa. Tia laser có một sức sáng lạ thường. Lý do của sức sáng này là bởi sự tập trung của tia laser về một hướng chứ không chói lòa, tỏa rộng ra như những những ngọn đèn thường dùng.
Trước khi được Chúa cứu, Phao-lô tập trung để gây nên biết bao nhiêu tai hại cho hội thánh và người tin Chúa. Sau khi đã được cứu, cuộc đời của Phao-lô tập trung để đem đến tin mừng về sự tha thứ và cứu tội của Đấng Christ. Khi một người đã được Đấng Christ giựt lấy tức được Chúa làm chủ đời sống, được gọi để theo Chúa, thì người đó phải tập trung để sống cho Chúa, để hoàn tất cuộc chạy Chúa đặt cho mình. Phao-lô chạy với sự tập trung, với mục đích để được giải. Một nơi khác ông giải thích: tôi chạy, chẳng phải là chạy bá vơ; tôi đánh, chẳng phải là đánh gió (1 Cô-rinh-tô 9:26).
Nhiều năm trước đây tôi đọc một quyển sách nhỏ có tựa là Nhiều người mong ước, ít người đạt được. Ý chính của sách là cuộc đời mới trong Chúa, con đường hầu việc Chúa không phải là một cuộc chạy nước rút, nhưng là một cuộc chạy đường dài (marathon). Hơn thế nữa đó là con đường hẹp, ít người đi nên nhiều người bắt đầu nhưng ít người hoàn tất. Những người hoàn tất không phải là người đặc biệt, đầy ân điển, sức mạnh, đầy đức tin, nhưng là những người cậy sức Chúa kiên trì tiếp tục dù có lúc vấp ngã, thất bại, phạm tội.
Một món quà vô cùng to lớn ĐCT ban cho người tin Chúa là sự ban cho ĐTL trong đời họ. Đây là lý do nhạc sĩ Trần Thượng Trí có thể viết trong bài hát Đồng Hành: Dẫu có lúc yếu mền, chùn bước trước bóng tối dày, nhẹ êm Giê-xu khuyên tôi: Dầu đường còn dài, con đâu đơn chiếc… Luôn luôn bên cạnh ta, Giê-xu dìu bước khốn khó sẻ chia… Hành trình còn dài Ta luôn đi với… Cạnh tôi có Chúa sớm chiều.
Như lời Ê-sai viết: Ngài ban sức mạnh cho kẻ nhọc nhằn, thêm lực lượng cho kẻ chẳng có sức. 30 Những kẻ trai trẻ cũng phải mòn mỏi mệt nhọc, người trai tráng cũng phải vấp ngã. 31 Nhưng ai trông đợi Đức Giê-hô-va thì chắc được sức mới, cất cánh bay cao như chim ưng; chạy mà không mệt nhọc, đi mà không mòn mỏi. (Ê-sai 30:29-31)
Đời sống tín đồ, công việc phục vụ không phải là cuộc chạy nước rút, nhưng là cuộc chạy đường trường. Trong cuộc chạy đường trường rất đông người bắt đầu nhưng hễ thời gian càng lâu, đường càng dài thì nhiều người hơn sẽ bỏ cuộc. Số hoàn tất cuộc chạy không nhiều. Đường theo Chúa không chỉ dài, nhưng còn là con đường hẹp nên ít người đi. Những người hoàn tất cuộc chạy không phải là người đặc biệt, đầy ân điển, sức mạnh, đức tin, nhưng là những người chủ ý tập trung, cậy sức Chúa kiên trì tiếp tục dù có lúc vấp ngã, thất bại, phạm tội. Trong những lúc ngã lòng, chùn bước, muốn bỏ cuộc, chúng ta nhắc cho nhau lời dạy của Phao-lô: Tôi không nghĩ rằng tôi đã chiếm được rồi. Nhưng chỉ chú tâm vào một điều: Quên đi những điều đã qua, phóng mình đuổi theo những điều phía trước, 14nhắm mục đích đoạt được giải thưởng, là sự kêu gọi thiên thượng của Đức Chúa Trời trong Chúa Cứu Thế Giê-su.
