Phải Chi… Đừng Tranh Cãi: Tạo Hòa Bình Giữa Xung Đột (4)
ĐCT ghét người gây sự tranh cãi: đi đến đâu tranh cãi đến đó, hay làm cho người ta tranh cãi với nhau: Có sáu điều Đức Giê-hô-va ghét và bảy điều Ngài ghê tởm: 17Mắt kiêu ngạo, lưỡi dối trá, Tay làm đổ máu vô tội, 18Lòng mưu toan những việc ác, chân vội vàng chạy đi làm điều dữ, 19Kẻ làm chứng gian và nói điều dối trá, người gieo tranh cãi giữa anh em. (CN 6:16-19)
Chỉ vài câu KT trước đó, CN định nghĩa kẻ gian trá, độc ác là người Kẻ vô lại, kẻ độc ác; là kẻ ăn không ngồi rồi, miệng buông lời dối trá... Lòng đầy gian tà, hắn mưu toan điều ác, lúc nào cũng gieo điều tranh cãi. (CN 6:12, 14). Ít nhất 15 lần, CN dạy về sự tranh cãi: 6:14, 19;
LÝ DO ĐƯA ĐẾN TRANH CÃI
8.Châm-ngôn 17:1
Thà một miếng bánh khô mà hòa thuậnCòn hơn là nhà đầy thịt tế lễ lại tranh cãi nhau.
9.Châm-ngôn 17:14
Khởi đầu cuộc tranh chấp như khai nguồn nước chảy;Vậy hãy thôi tranh cãi trước khi nó bùng nổ.
Kẻ ngu dạy mau tranh cãi vì nghĩ mình biết hơn người, hay biết tất cả
10.Châm-ngôn 18:6
Môi kẻ ngu dại gây ra cuộc tranh cãi,Miệng nó xúi giục chuyện đánh nhau.
11.Châm-ngôn 20:3
Người tránh khỏi điều tranh cãi đáng được tôn trọng;Chỉ những kẻ ngu dại mới lao vào đó.
12.Châm-ngôn 22:10
Hãy đuổi kẻ nhạo báng, thì sự cãi lẫy cũng sẽ ra đi;Sự tranh cãi và lăng nhục sẽ chấm dứt.
13.Châm-ngôn 26:17
Kẻ nổi giận về cuộc tranh cãi không liên hệ đến mìnhKhác nào người nắm tai của con chó chạy rông.
Ghen ghét cay đắng, thù hận trong lòng. Hậu quả: xáo trộn và đủ mọi việc ác
Sứ đồ Gia-cơ khẳng định về hậu quả của : Trong anh em, ai là người khôn ngoan, hiểu biết? Hãy dùng lối sống tốt đẹp của mình mà bày tỏ những việc mình làm xuất phát từ sự khiêm nhu của lòng khôn ngoan. 14Nhưng nếu anh em ghen ghét một cách đắng cay và tranh cạnh trong lòng, thì chớ khoe khoang hay dùng lời dối trá chống lại chân lý. 15Sự khôn ngoan đó không đến từ thiên thượng, nhưng thuộc về thế gian, xác thịt và ma quỷ. 16Vì ở đâu có sự ghen ghét và tranh cạnh thì ở đó có sự xáo trộn và đủ mọi việc ác.
Tránh tranh cãi, cố giải hòa đem đến sự hòa bình
17Nhưng sự khôn ngoan từ thiên thượng thì trước hết là thanh sạch, rồi hiếu hòa, dịu dàng, nhường nhịn, đầy lòng thương xót và bông trái tốt lành, không chút thành kiến hay giả dối. 18Những người giải hòa thì gặt hái bông trái công chính đã gieo trong hòa bình. (Gia-cơ 3:13-18)
Thù ghét
Sự thù ghét sinh ra tranh cãi, lòng yêu thương khỏa lấp mọi tội tình. (10:12)
Kiêu ngạo: CN 13:10
Sự kiêu ngạo chỉ sinh ra điều tranh cãi,Còn sự khôn ngoan ở với người chịu nghe lời khuyên dạy.
Mau nóng giận .Châm-ngôn 15:18
Kẻ nhạy giận thường gây xung đột,Nhưng người chậm giận làm yên cuộc tranh cãi.
16.Châm-ngôn 29:22
Người hay giận gây ra điều tranh cãi,Kẻ nóng tính phạm rất nhiều tội lỗi.
Mách lẽo, ngôi lê đôi mách, kể chuyện người
Châm-ngôn 26:20
Lửa tắt vì thiếu củi;Không có kẻ mách lẻo, cuộc tranh cãi cũng ngưng.
Tham Lam Châm-ngôn 28:25
Kẻ tham lam gây ra sự tranh cãi,Nhưng người tin cậy Đức Giê-hô-va sẽ được hưng thịnh.
17.Châm-ngôn 30:33
Ép sữa làm ra sữa đông,Và đấm vào mũi làm cho phun máu;Cũng vậy, chọc giận sinh ra điều tranh cãi.
KHỐN CHO NGƯỜI TRANH CÃI VỀ ĐIỀU NÀY
KT dạy rất rõ chớ bao giờ tranh cãi với ĐCT nhưng chấp nhận quyết định, ý chỉ của Chúa. Cũng chớ tranh cãi với cha mẹ mình: 9Khốn cho kẻ tranh cãi với Đấng tạo nên mình! Nó chỉ là một bình trong các bình bằng đất! Đất sét có thể nào hỏi thợ gốm, là người nặn ra nó rằng: “Ông đang nặn ra hình gì?” Hoặc nói: “Sản phẩm tay ông làm ra không được khéo”? 10Khốn cho kẻ dám hỏi cha mình: “Ông sinh ra cái gì?”Hoặc hỏi mẹ: “Bà mang nặng đẻ đau làm gì?” (Ê-sai 45:9-10)
Đừng tranh cãi với người Chúa chọn. Như Ma-ri-am và A-rôn tranh cãi với Mô-se Mi-ri-am và A-rôn nói hành Môi-se về người nữ Ê-thi-ô-pi mà ông đã cưới vì ông đã cưới một người Ê-thi-ô-pi làm vợ. 2Hai người nói rằng: “Đức Giê-hô-va chỉ phán qua Môi-se thôi sao? Không phải Ngài cũng phán qua chúng ta nữa sao?” (DSK 12:1-2). ĐCT khiến cho Mi-ri-am bị phong hủi và phải ra khỏi trại biệt lập trong 7 ngày.
Cô-ra, con trai của Dít-sê-ha, cháu của Kê-hát, chít của Lê-vi, lôi kéo Đa-than và A-bi-ram, con trai của Ê-li-áp, và Ôn, con trai của Phê-lết, cháu Ru-bên, 2nổi lên chống lại Môi-se. Cùng với họ có hai trăm năm mươi người trong dân Y-sơ-ra-ên vốn là những thủ lĩnh của hội chúng, là những người được tuyển chọn và có danh tiếng; 3họ cấu kết với nhau chống lại Môi-se và A-rôn. Họ tố cáo: “Các người quá lắm rồi! Vì cả hội chúng đều là thánh và Đức Giê-hô-va đang ngự giữa chúng ta. Vậy tại sao các người tự nhấc mình lên trên hội chúng của Đức Giê-hô-va?”(16:1-3)
Nếu những người nầy chết như mọi người khác, hoặc nếu họ đồng chịu số phận chung như mọi người thì Đức Giê-hô-va không sai tôi. 30Nhưng nếu Đức Giê-hô-va làm một việc mới lạ; nếu đất hả miệng ra nuốt họ cùng mọi vật thuộc về họ, và nếu họ còn đang sống mà xuống âm phủ thì anh em sẽ biết rằng những người nầy đã xúc phạm đến Đức Giê-hô-va.” (16:29-30)
Khi Môi-se vừa dứt lời thì đất ngay dưới chân họ nứt ra, 32hả miệng nuốt họ, gia quyến và tất cả những người theo Cô-ra cùng tài sản của họ. 33Những người đó còn đang sống mà xuống âm phủ cùng với mọi vật thuộc về họ; đất lấp lại và họ bị tiêu diệt khỏi hội chúng. (31-33)
Hậu quả: đất nứt nuối cả 4 người và gia đình; 250 bị Đức Giê-hô-va thiêu đốt bằng lửa.
PL dạy trong 1 Cô-rinh-tô 3:3 vì anh em vẫn còn thuộc về xác thịt. Bởi trong anh em vẫn có sự ganh tị, tranh chấp; như vậy, chẳng phải anh em thuộc về xác thịt và cư xử như người đời sao?
TRÁNH VIỆC TRANH CÃI, TÌM CẦU HÒA BÌNH
Chúa dạy trong bài giảng trên núi: Phước cho những người hòa giải, vì sẽ được gọi là con Đức Chúa Trời! (Ma-thi-ơ 5:9)
PL dạy Ti-mô-thê phải hết sức tránh những việc tranh cãi về những chuyện huyễn hoặc và những gia phả bất tận, những điều nhầm tưởng là tri thức (1 Tim 1:4; 6:20). PL cũng dạy Tít: hãy tránh những cuộc tranh cãi dại dột, những vấn đề gia phả, những sự bất hòa và những tranh luận về luật pháp; vì những điều nầy đều vô ích và chẳng có giá trị gì. (Tít 3:9). Tóm lại: Đầy tớ của Chúa không được ham tranh cãi, nhưng phải thân thiện với mọi người, có tài dạy dỗ, nhịn nhục (2 Tim 2:24)
Xung đột ở khắp mọi nơi. [Câu chuyện giữa Winston Churchill & Lady Astor Nếu ông là chồng tôi, tôi sẽ cho chất độc vào cà phên." Churchill: Nếu bà là vợ tôi, tôi sẽ uống cà phê đó (vì không chịu nỗi người vợ như bà!) Chúng ta cười trước sự mỉa mai này, nhưng điều này cho thấy rằng tất cả chúng ta đều có khuynh hướng tranh cãi, gây xung đột thay vì giải hòa, đem lại hòa bình. Trên thực tế, một số người trong chúng ta đã xung đột với quá nhiều người, đến nỗi chúng ta không thực sự biết làm thế nào để sống hòa bình với người khác.
Gần đây tôi nghe nói về một nhóm người đi bộ xuốt nước Mỹ để đem lại sứ mệnh hòa bình. Thật không may, họ không thể hòa hợp và chia thành hai nhóm khi đến giữa đường tại Arkansas! Có người diễu cợt về việc người Cơ Đốc nhân thường cãi vã: "Nơi hai hoặc ba người đến với nhau trong danh Chúa Giê-su... cuối cùng sẽ có xung đột."
Điều này cũng không gì lạ vì từ sau khi con người phạm tội cùng ĐCT thì không ngừng tranh chấp, giận ghét, thù oán đem đến chiến tranh không ngừng. Từ Ca-in rồi đến thời Nô-e, thời Lót (4 vua đánh với 5 – STK 14); thời các quan xét không ngừng chiến tranh, rồi suốt cả thời đại các vua sau Đa-vít.
Một chủ đề chính của KT là sự hòa giải giữa ĐCT và người qua sự hy sinh chịu chết của ĐCJC. Khi đã có sự hòa giải này, con người sẽ có hòa bình với nhau. KT có hơn 400 lần từ hòa bình được dùng.
Lời chúc cho dân sự: Cầu xin Đức Giê-hô-va ban phước cho ngươi và phù hộ ngươi! 25 Cầu xin Đức Giê-hô-va chiếu sáng mặt Ngài trên ngươi, và làm ơn cho ngươi! 26 Cầu xin Đức Giê-hô-va đoái xem ngươi và ban bình an cho ngươi! (DSK 6:24-26)
Hê-bơ-rơ 13:20 nói về Đức Chúa Trời là "Đức Chúa Trời của sự bình an" và bởi vì đây là một phần của chính tính cách của Ngài. Ngài muốn dân Ngài cũng được đánh dấu bằng sự bình an. Ê-sai 9:6 mô tả Chúa Giê-su là "Chúa bình an". Thiên sứ cùng những người chăn chiên: sáng danh Chúa trên các từng trời rất cao, bình an dưới đất ân trạch cho loài người (cho người Chúa thương) Tất cả 13 thư tín của PL đều bắt đầu lời chào bình an và có khi lại kết thúc thư với lời chúc bình an.
Chúa dạy trong bài giảng trên núi: Phước cho những người hòa giải, vì sẽ được gọi là con Đức Chúa Trời! (Ma-thi-ơ 5:9) Ba loại người: 1) Những người phá vỡ hòa bình; 2) Những kẻ giả mạo hòa bình; 3) Những người kiến tạo hòa bình
1) Những người phá vỡ hòa bình
Người phá vỡ hòa bình là người gieo nghi ngờ, gây hiểu lầm, sinh ra tranh cãi rồi chia rẽ, thù hận giữa người này với người khác, nhóm này với nhóm khác trong HT.
Chúng ta đang sống trong một thế giới của những kẻ phá vỡ hòa bình. Qv có biết rằng trong tất cả những năm lịch sử được ghi lại, thế giới chỉ hòa bình 8% thời gian? Trong khoảng thời gian đó, 8000 hiệp ước đã được thực hiện và bị phá vỡ. Ai đó châm biếm, "Hòa bình là khoảnh khắc vinh quang trong lịch sử khi mọi người dừng lại để nạp đạn."
Những người phá vỡ hòa bình trong hội thánh thường gây rắc rối và chia rẽ. Kinh Thánh có những lời mạnh mẽ trong Rô-ma 16:17: Hỡi anh em, tôi khuyên anh em coi chừng những kẻ gây nên bè đảng và làm gương xấu, nghịch cùng sự dạy dỗ mà anh em đã nhận. Phải tránh xa họ đi. Lòng Đức Chúa Trời được bày tỏ trong Thi-thiên 133:1 (BD2011): Thật tốt đẹp thay và phước hạnh biết bao khi anh chị em sống hòa thuận với nhau! Nhưng trước khi bắt đầu chỉ tay vào người khác, mỗi người chúng ta cần phải xem xét tấm lòng của chính mình. Vì chính mỗi người đều chắc chắn có thể trở thành một kẻ phá vỡ hòa bình mà không hề hay biết.
2) Những người giả mạo hòa bình
ĐCJC không kêu gọi chúng ta trở thành những người gìn giữ hòa bình, nhưng là những người kiến tạo hòa bình. Một số người trong chúng ta có khuynh hướng có hòa bình bằng bất cứ giá nào trong nỗ lực tránh xung đột với ai đó. Thường thì đây chỉ là giả vờ hòa bình, vì căng thẳng đi ngầm và sẽ trở lại vì những vấn đề cội rễ chưa bao giờ được giải quyết. Phil Morgan viết, "Nếu mọi thứ không được giải quyết, thì sự hòa bình mà bạn đang cố gắng rất nhiều để duy trì bằng cách tránh các vấn đề sẽ ngày càng khó giữ hơn. Cuối cùng sẽ có một sự đổ vỡ hoàn toàn trong mối quan hệ... nó có thể chết trong khi mọi thứ trên bề mặt trông yên bình." Ê-phê-sô 4:25 thách thức những kẻ giả mạo hòa bình giữa chúng ta, Như vậy, mỗi người trong anh em phải chừa sự nói dối (loại bỏ những điều dối trá), hãy nói thật với kẻ lân cận mình, vì chúng ta đều là chi thể của nhau.
3) Những người kiến tạo hòa bình (hòa giải, giải hòa)
Phá vỡ hòa bình hoặc giả tạo hòa bình dễ dàng hơn nhiều so với việc tạo hòa bình giữa tranh cãi, xung đột. Khi ĐCJC tuyên bố một phước lành cho những người hòa giải, Ngài đã sử dụng một từ rất mạnh mẽ
cho "người hòa giải, người kiến tạo hòa bình. Từ kiến tạo có nghĩa đen là "làm" hoặc "sáng tạo". Hòa bình phải được tích cực tạo ra bởi vì nó không bao giờ xảy ra một cách ngẫu nhiên. Để tự mình, chúng ta sẽ nghiên về phía chia rẽ.
Hòa giải là công việc rất khó và thường bị hiểu lầm, lên án thiên vị bên kia hơn bên tôi. Hòa bình phải được theo đuổi cho đến khi chúng ta có nó, và sau đó phải bảo vệ để không đánh mất nó. Một người hòa giải phải cố gắng hết sức để làm những gì cần thiết để thiết lập và duy trì hòa bình. Thay vì leo thang xung đột, người này làm việc để dập tắt căng thẳng và mở ra hòa bình. Warren Wiersbe đã nói, "Thù hận tìm kiếm nạn nhân, trong khi tình yêu tìm kiếm chiến thắng. Người của chiến tranh ném đá, và người kiến tạo hòa bình xây dựng một cây cầu từ những viên đá đó."
Nếu có thể được, thì hãy hết sức mình mà hòa thuận với mọi người. (Rô-ma 12:18)
Vậy chúng ta hãy tìm cách làm nên hòa thuận và làm gương sáng cho nhau. (Rô-ma 14:19)
Chúng ta nhớ ĐCJC không hề tranh cãi với ma quỉ khi bị cám dỗ nhưng dùng lời Chúa để chống lại và vượt qua cám dỗ.
