Ơn Phước Được Sống Tự Do
Hoa Kỳ là một quốc gia trẻ so với rất nhiều quốc gia khác trên thế giới kể cả VN. Lịch sử VN tự hào 4000 năm văn hiến. Tính đến hôm nay Hoa Kỳ đúng 240 tuổi. Dù trẻ như vậy, nhưng HK vẫn là nơi biết bao nhiêu người trên thế giới mong được đến để sống cách tự do. Và lý do mà HK vẫn là một đất nước tự do được bao nhiêu triệu người mong mỏi được đến sinh sống, định cư là bởi vì họ ý thức rõ rằng sự tự do đến từ ĐCT, chớ không phải từ con người.
Sau một năm dài chiến tranh với Anh Quốc, ngày 04 tháng 07, 1776, bản Tuyên Ngôn Độc Lập (Declaration of Independence) tuyên bố 13 vùng thuộc địa của xứ không còn thuộc về xứ Anh Quốc nữa nhưng nay trở nên độc lập. Bản Tuyên ngôn xác nhận quyền bình đẳng của mọi người do ĐCT ban cho: "Chúng ta công nhận những sự thật sau đây là hiễn nhiên: rằng tất cả mọi người được sáng tạo hoàn toàn bình đẳng, rằng họ được uỷ thác bởi ĐCT với những quyền không ai có thể xâm phạm; trong những quyền đó là Sự Sống, Tự Do và mưu cầu hạnh phúc" (We hold these truths to be self-evident, that all men are created equal, that they are endowed by their Creator with certain unalienable Rights, that among these are Life, Liberty and the pursuit of Happiness).
Vậy lịch sử quốc gia HK chính thức bắt đầu với lời tuyên bố rằng nhân quyền, trong đó có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc, đến từ ĐCT. Mọi người sáng tạo (chớ không phải tiến hóa) hoàn toàn bình đẳng, và được ĐCT ban cho những quyền tự do mà không ai có thể xâm phạm.
Nhân lần kỷ niệm 150 năm Lễ Độc Lập, tổng thống thứ 30 của HK là Calvin Coolidge nhắc lại nguồn gốc của lý tưởng về quyền bình đẳng và tự do từ những bài giảng luận và bài viết của các mục sư trong thế kỷ 17 và 18.
Lời của tổng thống Coolidge, Họ giảng về quyền bình đẳng bởi vì họ tin vào Cha Thiên Thượng và tình anh em giữa người và người trong Chúa. Họ chứng minh sự tự do qua lời KT rằng tất cả đều được sáng tạo trong hình ảnh ĐCT, tất cả đều mang hình ảnh ĐCT.” Và ông kết luận từ việc nghiên cứu các tài liệu trước đó về Bản Tuyên ngôn Độc Lập: Bản TNĐL là một tài liệu mang tính chất tôn giáo, “Bình đẳng, tự do, dân chủ, các quyền của con người … là những lý tưởng bắt nguồn từ các niềm tin tôn giáo… Ngoại trừ khi người dân HK tiếp tục đặt niềm tin vào những lý tưởng tôn giáo này, các ý tưởng của BTN sẽ không tồn tại”.
Những người sáng lập quốc gia này, tổng thống và những người lãnh đạo xác nhận rằng nền tảng của mọi tự do đến từ ĐCT. Còn qv thì sao? Qv nghĩ tự do đến từ đâu? Nếu từ chính quyền thì chính quyền có thể lấy đi như các chế thể độc tài, vua chúa. Nếu từ triết lý thì dựa vào nền tảng triết lý của ai, trong thời nào? KT dạy rõ sự tự do đến từ ĐCT từ lúc Chúa sáng tạo con người đầu tiên là A-đam và E-va và đặt họ trong vườn Ê-đen: Giê-hô-va Đức Chúa Trời đem người ở vào cảnh vườn Ê-đen để trồng và giữ vườn. 16 Rồi, Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán dạy rằng: Ngươi được tự do ăn hoa quả các thứ cây trong vườn; 17 nhưng về cây biết điều thiện và điều ác thì chớ hề ăn đến; vì một mai ngươi ăn chắc sẽ chết. (STK 2:15-17)
Có người hỏi nếu Chúa phán đừng ăn cây biết điều thiện và ác (không tốt, như bệnh tật, xung đột, chiến tranh…) thì làm sao có tự do thật sự? Tôi sẽ trở lại câu hỏi này sau.
Sống trên xứ sở này chúng ta thường không nghĩ đến ơn phước được sống tự do, hay coi trọng ơn đó. Chúng ta xem tự do ăn nói, tự do thờ phượng, tự do làm việc là điều bình thường. Nhưng thực tế là trên thế giới hôm nay những tự do này là điều hiếm hoi. Biết bao nhiêu tỉ người trên thế giới hôm nay vẫn còn đang sống không có tự do đi lại, ngôn luận, tự do khỏi sự sợ hãi vì bắt bớ, hà hiếp, tù đày, tự do mưu sống theo khả năng và sở thích của mình. Họ khao khát được tự do, được thở không khí tự do, được sống trong xã hội tự do. Đây là một ước nguyện chung của mọi người trên đất bất luận màu da, tiếng nói, chủng tộc, văn hóa, quốc gia, lục địa.
Bao nhiêu quốc gia trên thế giới, đặc biệt vùng Trung Đông và Phi Châu vẫn còn đang trong chiến tranh để tìm tự do. Điều này cũng cho thấy rõ rằng tự do tốn một giá hết sức đắt, tốn cả tiền bạc, tài của, tính mạng, xương máu. Có sự tự do nào lại không tốn một giá đắt?
Được sống tự do trên đất nước này là một ơn phước mà biết bao người trên thế giới mong mỏi nhưng không được. Vì chiến tranh mà hằng chục triệu người tại các xứ Trung Đông phải tìm tự do tại Âu Châu. Có một câu nói đùa nhưng rất thực là trong chế độ cộng sản, nếu cây cột đèn có chân thì nó cũng đã bỏ chạy trốn từ lâu rồi! [Câu chuyện đùa về việc giao tủ lạnh và máy giặt vào buổi sáng & chiều 5 năm sau]
Trong bài diễn văn trước Quốc Hội 06 tháng 01, 1941, Tổng Thống Franklin Roosevelt nói về 4 sự tự do: tự do ngôn luận (ăn nói); tự do tôn giáo, tín ngưỡng; tự do kinh tế; tự do khỏi sự sợ hãi (về chiến tranh, bắt bớ, tù đày, tra tấn). Chính vì 4 tự do này mà chúng ta đến xứ này để định cư, để chọn nơi đây làm quê hương thứ 2, để thế hệ tới của con cháu có tương lai, được tự do.
Những người tiên phuông (pilgrim) đầu tiên đến xứ này chỉ để tìm sự tự do thờ phượng theo niềm tin và lương tâm của họ Từ đó đến tự do tín ngưỡng là một tự do quan trọng nhất của công dân xứ này.
Tự do là một điều hết sức đặc biệt. Thường thì giá của nó rất cao, trả bằng xương máu của cả thế hệ. Nhưng người thừa hưởng tự do hay vô tâm, không nghĩ đến ơn phước của nó. Thậm chí họ lợi dụng sự tự do để làm những điều sai quấy, tồi tệ (đốt cờ, biểu tình khi binh sĩ chôn…)
Được tự do thờ phượng không phải là điều dễ tìm cho bao triệu tín đồ trên thế giới. Cho đến hôm nay vẫn còn biết bao nhiêu quốc gia không có sự tự do thờ phượng. Trước đó tại những nước cộng sản, nay tại những nước hồi giáo. Quý vị chớ hiểu lầm rằng sự tự do thờ phượng trong thế kỷ 21 này là điều tự nhiên. Trái lại sự bắt bớ, khủng bố, thậm chí giết hại người tin Chúa đang xảy ra trên 3/4 quốc gia trên thế giới. Và số tín đồ tử đạo vào thế kỷ qua và đến nay nhiều hơn tổng số tín đồ tử đạo trong tất cả các thế kỷ trước đó nhập lại.
The Christian communities of Syria and Iraq have survived 2,000 years of tumult and war. In some of them, prayers are still said in Aramaic, the language that Jesus used in daily life. These communities now tremble on the brink of destruction. The numbers are stark. Almost 1.5 million Christians lived in Iraq under Saddam Hussein. Between the U.S.-led invasion that toppled his regime in 2003 and the rise of Islamic State, three-fourths of the country’s Christians are believed to have fled Iraq or died in sectarian conflict. The carnage continues. Of the 300,000 Christians remaining in 2014, some 125,000 have been driven from their homes within the past year, according to a March report on “60 Minutes.”
MỤC ĐÍCH CỦA TỰ DO
KT dạy rõ sự tự do đến từ ĐCT từ lúc Chúa sáng tạo con người đầu tiên là A-đam và E-va và đặt họ trong vườn Ê-đen: Giê-hô-va Đức Chúa Trời đem người ở vào cảnh vườn Ê-đen để trồng và giữ vườn. Rồi, Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán dạy rằng: Ngươi được tự do ăn hoa quả các thứ cây trong vườn; nhưng về cây biết điều thiện và điều ác thì chớ hề ăn đến; vì một mai ngươi ăn chắc sẽ chết. (ST 2:15-17).
Khi đọc câu KT này hầu hết mọi người đều chú ý về phần cuối của câu khi Chúa bảo A-đam đừng ăn cây thiện và ác. Có người hỏi nếu Chúa ra lệnh đừng ăn cây biết điều thiện và ác (không tốt, như bệnh tật, xung đột, chiến tranh…) thì làm sao có tự do thật sự? Tại sao vậy? Bởi vì mọi người nghĩ rằng được sống tự do là muốn làm gì tùy ý thích mình thì cứ làm? Điều gì xảy ra khi mọi người làm gì tùy theo ý thích mình? KT cũng có viết về một thời kỳ trong xứ Y-sơ-ra-ên mà mọi người sống và làm theo ý mình: Đang lúc đó, không có vua trong Y-sơ-ra-ên; ai nấy làm theo ý mình lấy làm phải (QX 21:25). Đây cũng chính là thời kỳ đen tối nhất.
Tại sao? Bởi vì nếu mọi người đều sống theo ý thích của mình thì gia đình, xã hội sẽ trở nên hỗn loạn, không ai muốn nghe ai, mọi người đều nghĩ quyền tự do của mình trên quyền tự do người khác. Bởi vì tự do thật là tự do trong Chúa vì Ngài biết điều gì tốt nhất cho chúng ta.
Tình yêu thương thật sự là khi người có kiến thức, biết trước hậu quả của sự lựa chọn giải thích cho người mình thương, giới hạn hành động có thể gây ra thiệt hại. Như có cha mẹ nào lại bảo các con nhỏ (dưới 5 tuổi) rằng các con cứ tự do mọi bề mà mở hết các tủ nhà bếp, cả tủ đựng dao, kéo. Hay để con mình tự do đâm kim vào ổ điện!
Chính vì tình yêu thương, vì muốn bảo vệ con người khỏi hậu quả của hành động họ, mà ĐCT giới hạn sự lựa chọn. Nhưng ĐCT cho loài người tự do chọn lựa để vâng lời hay bất tuân, phạm tội. Loài người chọn để được như ĐCT, để nếm trái nhận biết điều thiện và ác. Vị ngọt của thiện thì ít nhưng vị độc của sự ác thì vô số kể trong lịch sử loài người.
- Qua quyết định và sự lựa chọn của Adam & Eve, tự do theo loài người là tự do ngoài lời răn dạy, sự bảo vệ, ngoài sự vâng phục ĐCT. Kết quả của sự lựa chọn, quyết định này là gì? Một thế giới đầy sự ác (không tốt), đầy tội lỗi
- Tự do ĐCT ban cho loài người là sự tự do lựa chọn giữa Chúa và thế gian, Chúa và ma quỉ, Chúa và xác thịt. Hai con đường đó dẫn đến hai kết quả hoàn toàn khác biệt.
- ĐCT giải cứu dân Ngài từ xứ nô lệ trước hết để họ biết và thờ phượng Ngài
Sau đó Môi-se và A-rôn đến yết kiến Pha-ra-ôn và thưa: "CHÚA, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên phán rằng: "Hãy để dân Ta đi, để họ có thể thờ phượng Ta trong sa mạc. (Xuất 5:1)
- ĐCT cũng dạy họ đừng thờ phượng các thần khác hay theo cách thức của các dân không biết Chúa: Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, đã rút ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, là nhà nô lệ. 3 Trước mặt ta, ngươi chớ có các thần khác. (Xuất 20:3)
Đừng theo cách thức các dân tộc đó [các dân tộc sống trên đất Chúa hứa] để thờ phượng Chúa, Đức Chúa Trời của anh chị em (PT 12:4 – BDM)
- ĐCT dạy họ cách cụ thể khi xây lều tạm, cách thờ phượng và chỉ rõ cho dân sự hai con đường và cho dân sự tự do chọn lựa
Hãy xem, ngày nay ta đặt trước mặt ngươi sự sống và phước lành, sự chết và tai họa (PT 30:15)
Ngày nay, ta bắt trời và đất làm chứng cho các ngươi rằng ta đă đặt trước mặt ngươi sự sống và sự chết, sự phước lành và sự rủa sả. Vậy, hãy chọn sự sống, hầu cho ngươi và dòng dõi ngươi được sống - 30:19
Hãy vào cửa hẹp, vì cửa rộng và đường khoảng khoát dẫn đến sự hư mất, kẻ vào đó cũng nhiều. 14 Song cửa hẹp và đường chật dẫn đến sự sống, kẻ kiếm được thì ít. (Ma-thi-ơ 7:13-14)
Đức Chúa Trời giải thích và cho biết rõ về lợi ích và hậu quả giữa hai sự chọn lựa
Vì ngày nay, ta bảo ngươi thương mến Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, đi trong các đường lối Ngài, và gìn giữ những điều răn luật lệ và mạng lịnh Ngài, để ngươi sống, gia thêm, và Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban phước cho ngươi trong xứ mà ngươi sẽ vào nhận lấy.
Nhưng nếu lòng ngươi xây trở, không khứng nghe theo, chịu dụ dỗ thờ lạy và hầu việc các thần khác thì ngày nay ta tỏ cùng các ngươi rằng các ngươi hẳn phải tuyệt diệt, không được sống lâu trên đất mà ngươi sẽ đi qua sông Giô-đanh đặng nhận lấy. (PT 30:15-16)
Mỗi người đều có sự lựa chọn, tự do để thờ phượng ĐCT hay thờ phượng những thần khác
Vậy bây giờ, hãy kính sợ Đức Giê-hô-va, và phục sự Ngài cách thành tâm và trung tín; hãy bỏ xa các thần mà tổ phụ các ngươi hầu việc bên kia sông, và tại xứ Ê-díp-tô; phải phục sự Đức Giê-hô-va. Nếu chẳng thích cho các ngươi phục sự Đức Giê-hô-va, thì ngày nay hãy chọn ai mà mình muốn phục sự, hoặc các thần mà tổ phụ các ngươi đã hầu việc bên kia sông, hoặc các thần dân A-mô-rít trong xứ mà các ngươi ở; nhưng ta và nhà ta sẽ phục sự Đức Giê-hô-va. (Giô-suê 24:14-15)
- Nhưng loài người thường chọn cách thức của họ khi thờ phượng ĐCT, chứ không theo ý Ngài.
Ví dụ: con bò vàng; các thần trong xứ
Ví dụ: Lót chọn con đường thế gian rồi trở nên nô lệ ca lòng tham muốn. Hậu quả? mất tất cả
Áp-ra-ham chọn ĐCT, đi theo con đường của Chúa gọi dù không biết, hiểu rõ. Kết quả: tổ phụ đức tin
Từ vườn Ê-đen đến đồng vắng (con bò vàng), đến dân Y-sơ-ra-ên chọn thờ phượng các thần khác, bàn tay ma quỉ đều trong đó. Chính nó cũng cám dỗ ĐCJC trong đồng vắng: Ma quỉ lại đem Ngài lên trên núi rất cao, chỉ cho Ngài các nước thế gian, cùng sự vinh hiển các nước ấy; 9 mà nói rằng: Ví bằng ngươi sấp mình trước mặt ta mà thờ lạy, thì ta sẽ cho ngươi hết thảy mọi sự nầy. (Ma-thi-ơ 4:8-9)
Không ai lại không có chúa, có chủ cho đời mình. Chúa, chủ là điều chúng ta đặt hết hy vọng trong đời này. Như tiền tài, danh vọng, sắc đẹp, thông minh… Nếu chủ của đời sống là ĐCT thì sự tự do trong Chúa đưa đến sự thờ phượng, sự thay đổi đời sống, dâng hiến tự nguyện, vui lòng…
Người tin Chúa xem lời dạy của ĐCT là ánh sáng cho đường lối, sông nước cho cây mọc, bóng mát trong nắng gắt… Nhưng người tìm tự do trong thế gian này xem là gánh nặng, xiềng xích trói buộc
Phước cho người nào chẳng theo mưu kế của kẻ dữ, Chẳng đứng trong đường tội nhân, Không ngồi chỗ của kẻ nhạo báng; 2 Song lấy làm vui vẻ về luật pháp của Đức Giê-hô-va, Và suy gẫm luật pháp ấy ngày và đêm. 3 Người ấy sẽ như cây trồng gần dòng nước, Sanh bông trái theo thì tiết, Lá nó cũng chẳng tàn héo; Mọi sự người làm đều sẽ thạnh vượng (TT 1:1-3)
Nhân sao các ngoại bang náo loạn? Và những dân tộc toan mưu chước hư không? Các vua thế gian nổi dậy, Các quan trưởng bàn nghị cùng nhau Nghịch Đức Giê-hô-va, và nghịch Đấng chịu xức dầu của Ngài, mà rằng: 3 Chúng ta hãy bẻ lòi tói của hai Người, Và quăng xa ta xiềng xích của họ. (TT 2:1-3)
TỰ DO TRONG CHÚA
Thần của Chúa ngự trên ta: Vì Ngài đã xức dầu cho ta đặng truyền Tin Lành cho kẻ nghèo; 19 Ngài đã sai ta để rao cho kẻ bị cầm được tha, Kẻ mù được sáng, Kẻ bị hà hiếp được tự do; Và để đồn ra năm lành của Chúa. (Lu-ca 4:18-19)
Bấy giờ Ngài phán cùng những người Giu-đa đã tin Ngài, rằng: Nếu các ngươi hằng ở trong đạo ta, thì thật là môn đồ ta; các ngươi sẽ biết lẽ thật, và lẽ thật sẽ buông tha các ngươi. (Giăng 8:31-32)
Đấng Christ đã buông tha chúng ta cho được tự do; vậy hãy đứng vững, chớ lại để mình dưới ách tôi mọi nữa. (Ga-la-ti 5:1)
Dấu hiệu, thể hiện của người trưởng thành trong Chúa = thái độ, hành động, việc làm, cách xử dùng quyền tự do trong Chúa, trong đời sống để hầu việc Chúa.
Người non nớt = dùng sự tự do cho mình.
Tín đồ, hội thánh chớ đặt để những lề luật, điều kiện để ràng buộc anh chị em trong Chúa.
