Nương Cậy Chúa Khi Nao Sờn
Tựa đề của bài giảng Nương Cậy Chúa Khi Nao Sờn dựa theo TT 142:3: Khi tâm hồn nao sờn trong mình tôi, Thì Chúa đã biết nẻo đàng tôi. BDM: tâm thần tôi kiệt quệ. TT 142 viết về khoảng thời gian khi Đ phải chạy trốn vua Sau-lơ trong hang động. Đề tựa (phụ chú) của TT142 như sau: Thơ dạy dỗ Đa-vít làm, khi ở trong hang đá. Bài cầu nguyện. Chú ý trong lời đề tựa, Đ cũng gọi TT này là bài cầu nguyện, một bài cầu nguyện trong ngày gian nạn, thử thách.
TT là quyển thánh ca và sách cầu nguyện của biết bao nhiêu thế hệ tín đồ, cả người tin Chúa và người Do Thái. TT nói lên tất cả những cảm xúc chân thật nhất của con người chúng ta: từ niềm vui rạn rỡ, hân hoan nhất cho đến lòng sầu thảm, khóc than; từ phẩn nộ, căm hờn cho đến ước muốn trả thù; từ những nỗi buồn khi bị người phụ bạc cho đến nỗi tuyệt vọng khi mất tất cả trong đời; từ sợ hãi cho đến nghi ngờ, cả người và ĐCT; từ lòng cảm tạ, biết ơn Chúa về sự giải cứu cho đến những than vãn, trách móc sự bỏ rơi, vắng mặt của Ngài.
Khác với các sách khác trong KT chủ yếu ghi lại lời của ĐCT cho con người, TT chủ yếu ghi lại lời của con người với ĐCT trước mọi cảm xúc khác nhau và trong mọi cảnh ngộ đời sống. Thay vì là những bài giảng khô khan thì TT là những bài hát bày tỏ cảm xúc thật nhất giúp người nghe, người đọc có thể cảm thông và ghi nhớ.
Trong số 150 bài, 116 bài TT có đề tựa hay phụ chú cho biết tác giả, thể loại nhạc, bối cảnh lịch sử, vân vân. Nhờ các đề tựa này mà chúng ta biết Đa-vít viết ít nhất 73 bài TT. Trong số 73 TT Đa-vít viết, có ít nhất 9 bài có đề tựa hay phụ chú về những diễn biến cụ thể đã xảy ra trong khoảng đời khó khăn, đen tối nhất khi bị vua Sau-lơ tìm giết cách vô cớ chỉ bởi vì ghen tị. Chúng ta có thể gọi 9 bài TT này là những bài hát trong cơn gian truân. [9 TT với phụ chú]
Qv hỏi Đa-vít là ai và tại sao phải trải qua một khoảng đời đen tối, gian nan như vậy? [Giới thiệu về Đa-vít và lòng ghen tức của vua Sau-lơ đưa đến việc tìm bắt để giết trong gần 12 năm dài]
BỐI CẢNH CỦA THI THIÊN 142
TT 142 và 57 đều có phụ chú là thơ của Đa-vít viết khi trốn trong hang động. TT 57 viết rõ hơn về lý do Đa-vít trong hang động là vì chạy trốn vua Sau-lơ. 1 Sam 22 & 24 cho biết 2 lần Đa-vít chạy trốn vua Sau-lơ trong hang động. Chúng ta không rõ TT 142 viết về kinh nghiệm và cảm xúc khi trốn trong hang động nào? A-đu-lam (1 Sam 22:1) hay hang động nơi đồng vắng (sa mạc) En-ghê-đi (1 Sam 24:1). Một điều rõ là TT 142:3 viết về sự nao sờn của tâm hồn ông trong hang động.
Nao sờn là gì? Là mỏi mòn (BHĐ), mềm yếu, chùn bước, kiệt sức, kiệt quệ (BDM) , tưởng như không còn có thể tiếp tục. Một từ đồng nghĩa là nao núng (viết không bỏ dấu người ta có thể hiểu lầm là não nùng!), theo tự điển VN là hoang mang, bắt đầu thấy lung lay, không còn vững vàng.
Từ nao sờn theo tiếng Hebrews có 2 nghĩa: 1) che phủ kín khiến không thấy được (như Gióp 23:9 nói rằng Gióp không thấy được Chúa ở đâu dù ông xem bên tay hữu hay tả!) và 2) yếu đuối, kiệt quệ, mõi mòn không còn sức lực (3 lần nói lên sự đói lã trong Ca Thương)
Tại sao Đ. lại bày tỏ sự nao sờn, mòn mỏi, kiệt sức khi viết TT 142.
Sách 1Sam 22-24 cho biết bối cảnh của TT142. Sau khi bị bắt trong thành Gát, phải giả điên khùng, Đ được vua A-kích thả. Sau đó Đ. phải trốn trong hang đá A-đu-lam cùng với cha và các anh cùng 400 người bị cùng khốn, kẻ nào mắc nợ, và những người có lòng bị sầu khổ cũng đều nhóm họp cùng người, và người làm đầu họ. Không lâu sau đó con số 400 này tăng lên đến 600.
Nhưng rồi từ hang đá A-đu-lam, Đ lại phải bỏ trốn vua Sau-lơ đến một khu rừng tên Hê-rết (1 Sam 22:5). Rồi từ rừng lại phải bỏ chạy trốn trong rừng nơi đồng vắng Xíp (1Sam 23:14-15). Từ đồng vắng Xíp, Đ lại phải bỏ trốn đến một sa mạc tên Ma-ôn (1 Sam 23:24-25).
Từ sa mạc Ma-ôn Đ cùng các thuộc hạ tìm được một nơi trốn phía Tây của Biển Chết tại Ên-ghê-đi. (1Sam 24:1-2). Đây là một nơi trốn an toàn hơn vì có hàng 100 hang động nơi sườn núi dốc.
Chỉ trong trí tưởng tượng hão huyền thì cuộc sống trong hang đá mới có vẽ thơ mộng, thì mới nghĩ hoàn cảnh của Đ trong những ngày tháng thử thách này là bình thường, có thể giải quyết được. Thực tế là chỉ có những người tiền sử, những kẻ đào tẩu, người thiếu nợ, kẻ phạm pháp, phường đầu trộm, đuôi cướp mới phải ở trong hang động. Khổ cách mấy người ta cũng thà cất cái lều lá tạm bợ còn hơn phải ở trong hang động tối tăm không hề có ánh sáng mặt trời hay mặt trăng. Trong nơi hoàn toàn tối tăm, im lặng đó mấy ai không cảm thấy nản lòng, tuyệt vọng.
Có lẽ TT 142 được viết khi Đ chạy trốn tại các hang động vùng Ên-ghê-đi này sau một thời gian dài phải chạy trốn vua Sau-lơ. Xem lại bao nhiêu lần Đ. phải chạy trốn vua Sau-lơ từ hang đá đến rừng rậm, từ rừng rậm đến đồng vắng, từ đồng vắng đến sa mạc, từ sa mạc lại đến khu núi non có nhiều hang động. Bên cạnh nỗi khốn khổ đó, Đ còn phải lo cho 400-600 người gồm cả gia đình ông. Có ai trong cảnh ngộ Đ. mà lại không nao sờn, kiệt sức, tưởng như không thể nào có thể tiếp tục.
KHI LÒNG NAO SỜN TRƯỚC THỬ THÁCH
Khi tâm hồn nao sờn trong mình tôi, Thì Chúa đã biết nẻo đàng tôi. Đọc TT142 chúng ta có thể cảm thấy rõ những cảm xúc này của Đ: chùn bước, kiệt sức, lo lắng, lung lay, không biết còn có thể tiếp tục hay không. Mọi người đều có lúc kiệt quệ, nao sờn. Một người dù có can đảm đến mấy, có vững đức tin đến mấy, đã trãi qua những cảnh ngộ khó khăn thì vẫn có lúc cảm thấy kiệt quệ, đuối sức, muốn bỏ cuộc; cũng sẽ có lúc như bước đi trong sương mù, không biết phải đi hướng nào, phải làm gì, như lạc lối vì thử thách đang phải đối diện quá mới, quá lớn.
Đ không chỉ lo cho bản thân mình nhưng còn cho cả nhà cha của ông và còn cho 400 người mà KT viết: Phàm kẻ nào bị cùng khốn, kẻ nào mắc nợ, và những người có lòng bị sầu khổ cũng đều nhóm họp cùng người, và người làm đầu họ. Là người lãnh đạo trong hoàn cảnh khốn cùng này là cả một gánh nặng to lớn. Làm sao để kiếm được thức ăn cho mấy trăm người? Khi mấy trăm người cùng khốn, mắc nợ, sầu khổ ở chung với nhau qv có nghĩ như một gia đình hạnh phúc hay không?
Dù có đức tin mạnh mẽ đến mấy, một người trong hoàn cảnh của Đ. cũng chắc phải nao sờn!
Câu hỏi là Đa-vít sẽ làm gì? Trông cậy vào điều gì? Vào ai trong lúc nao sờn? Đa-vít khẳng định rằng ông sẽ nương cậy, kêu cầu cùng ĐCT: Tôi ngước mắt lên trên núi: Sự tiếp trợ tôi đến từ đâu? 2 Sự tiếp trợ tôi đến từ Đức Giê-hô-va, Là Đấng đã dựng nên trời và đất. (TT 121:1-2)
Cả 2 bài TT 142, 57 đều bày tỏ sự cầu nguyện khẩn thiết của Đ cùng ĐCT trước một thử thách quá lớn tưởng như không vượt qua nỗi. Đức Chúa Trời ôi! xin thương xót tôi, xin thương xót tôi, Vì linh hồn tôi nương náu nơi Chúa! Phải, tôi nương náu mình dưới bóng cánh của Chúa, Cho đến chừng tai họa đã qua. (TT57:1)
Tôi cất tiếng kêu cầu cùng Đức Giê-hô-va; Tôi cất tiếng cầu khẩn Đức Giê-hô-va. 2 Ở trước mặt Ngài tôi tuôn đổ sự than thở tôi, Bày tỏ sự gian nan tôi. 3 Khi tâm hồn nao sờn trong mình tôi, Thì Chúa đã biết nẻo đàng tôi. (142:1-3) Tôi dốc đổ phiền muộn của lòng tôi ra trước mặt Ngài; Tôi trình dâng nỗi khổ của tôi lên trước thánh nhan Ngài. (BD2011) Quả thật đây những lời cầu nguyện khẩn thiết, sầu thảm của Đ trong cảnh ngộ đen tối này.
Trong một tập nhạc do cố MSTS, BS Lê Ngọc Vinh viết có tựa đề: Ca Khúc Niềm An Ủi: Khi thử thách trăm bề, ông có những lời viết giới thiệu như sau: Khi một người còn nhiều nơi nương cậy trong đời này thì không cần cầu nguyện, không cần lời an ủi, hướng dẫn. Chỉ khi có nan đề, người đó mời cần được an ủi, hướng dẫn vượt qua khó khăn, tăm tối. Do đó đối tượng của album này là những ai đang trong cơn cùng khốn, cảm thấy như tuyệt vọng, không phương giải thoát.
Những bài TT của Đ, đặc biệt TT142 là những bài hát đặc biệt cho những ai đang trong cơn cùng khốn, cảm thấy như tuyệt vọng, không phương giải thoát, dù có lúc kiệt quệ, hoang mang, chùn bước nhưng vẫn tiếp tục cầu nguyện, nắm chặt ĐCT, vẫn tiếp tục đặt trọn niềm tin và hy vọng vào ĐCT.
Tại sao ĐCT lại để Đ. một người hoàn toàn vô tội, không làm lỗi gì với vua Sau-lơ lại phải trãi qua những năm tháng dài gian nan, đau khổ như vậy? Tại sao ĐCT lại để cho những người trung tín hầu việc Chúa như MS Vinh phải lâm vào những tình huống khó khăn như vậy? Qv cũng có thể hỏi: tại sao lại tôi mà không phải người kia thiếu đức tin, người nọ không trung tín phải chịu mất mát, hoạn nạn như vầy?
Theo lời dạy KT một nguyên nhân, lý do nhằm để ĐCT huấn luyện con dân Ngài: Chúa đem chúng ta, người tin Chúa vào những thời gian, hoàn cảnh như hoàn toàn không lối thoát để chúng ta học nương tựa vào Ngài, duy vào Ngài. Như Đ viết trong một TT khác: 2Kẻ thù muốn ăn tươi nuốt sống con mỗi ngày. Lạy Đấng Chí Cao, những kẻ tấn công con nhiều quá! 3Trong ngày sợ hãi, Con sẽ đặt trọn niềm tin nơi Ngài. (TT 53:2-3 – BHĐ).
4 Xin Chúa nhìn phía hữu tôi, coi; chẳng có ai nhận biết tôi; Tôi cũng không có nơi nào để nương náu mình; chẳng người nào hỏi thăm linh hồn tôi. 5 Hỡi Đức Giê-hô-va, tôi kêu cầu cùng Ngài, mà rằng: Ngài là nơi nương náu của tôi, phần tôi trong đất kẻ sống. (TT 142:4-5)
1. Hoàn cảnh: Nhiều lúc chúng ta gặp những hoàn cảnh khó khăn, hoạn nạn vì lỗi lầm của chính mình gây ra. Nhưng điều này không thể nói về Đ. với vua Sau-lơ. Vậy đó mà Trên con đường tôi đi, chúng nó gài kín một cái bẫy. (v3) Xin hãy cứu tôi khỏi kẻ bắt bớ tôi (v6) Chỉ vì lòng ghen tị một danh vọng hão huyền, vua Sau-lơ săn lùng, đuổi bắt Đ. như một con thú. Từ anh hùng dân tộc, trở nên phò mã lấy con gái vua, bạn chí thân với hoàng tử Giô-na-than, chỉ trong một thời gian ngắn, chỉ vì một bài hát của những người phụ nữ Sau-lơ giết hàng trăm, Đa-vít giết hàng vạn, mà Đa-vít mất tất cả: danh dự, chức vụ, vị nể của người chung quanh (anh hùng, phò mã, tướng tài, lãnh đạo…), mất cả sự nghiệp, công danh, cả gia đình, vợ và bạn.
2. Con người: Nhiều lúc hoàn cảnh không khiến chúng ta mõi mệt, chán chường, nao sờn bằng con người. Chính những người mình tưởng là bạn, lại hóa ra thù; tưởng khen tặng nhưng sau lưng lại chê bai, chế diễu. Chính bởi vua Sau-lơ mà Đ. phải sống như kẻ đào tẩu, trốn từ nơi này đến nơi khác. Bởi Sau-lơ mà khoảng đời thanh xuân của Đ. hoàn toàn gãy đổ, lòng nao sờn, có lúc cảm thấy như tuyệt vọng.
Một số trường hợp: bị chê bai, chỉ trích; bị phản bội: giúp người nhưng người lại phản, họ nói xấu về tôi cho người khác; bị hãm hại. Khi Đa-vít trên đỉnh của thành công, thắng lợi, mọi người đều muốn làm bạn, làm thân với hoàng tử, phò mả, bạn chí thân của Giô-na-than, anh hùng đất nước, tướng lãnh tài ba. Nhưng khi đã sa cơ thất thế, mọi người lìa bỏ, xa lánh: Chúng nó gài kín một cái bẫy. 4 Xin Chúa nhìn phía hữu tôi, coi; Chẳng có ai nhận biết tôi; Tôi cũng không có nơi nào để nương náu mình; Chẳng người nào hỏi thăm linh hồn tôi.
Đến cuối đời, trong lá thư cuối cùng viết gửi cho Ti-mô-thê, PL vẫn còn căn dặn Tim phải đề phòng một người thợ đồng tên Alexander, vì người đã làm hại ta rất nhiều (2 Tim 4:14). Trong suốt lịch sử loài người chỉ có một người hoàn toàn vô tội là ĐCJC. Dù đã chọn 12 sứ đồ để theo, nhưng cuối cùng Giu-đa Ít-ca-ri-ốt chỉ vì vài ba mươi miếng bạc và bán rẽ thầy mình, Phi-e-rơ thì chối không biết Ngài, còn tất cả đều bỏ trốn khi Chúa bị bắt.
3. Tương lai: Bấp bênh, vô định, không chắc chắn, không hiểu rõ (uncertainty). Nhưng nguyên nhân chính là sự bấp bênh, không rõ lý do gì những khổ nạn này lại xảy ra, không biết đến khi nào cảnh khổ này mới có thể qua đi (kéo dài cho đến khi nào mới kết thúc). Người biết được nguyên nhân có thể chịu đựng mọi cảnh ngộ (He who knows the why can bear with any how) (Victor Frankl)
Đ. dùng nhiều hình ảnh khác nhau để nói lên vai trò và ý nghĩa của ĐCT trong cuộc đời ông, đặc biệt trong những cảnh ngộ đen tối: nơi nương náu, phần (như phần gia tài, sự sản, của báu) trong đất người sống; Đấng gìn giữ, bóng che (121:5). Một hình ảnh đặc biệt và vô cùng ý nghĩa là hình ảnh cái khiên che chở trong TT 3 Nhưng, hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài là cái khiên chở che tôi. Khiên này không phải là loại khiên nhỏ, cầm trên tay khi chiến đấu nhưng là cái khiến quanh tôi khi đoàn lính nghe theo lệnh của tướng tiến lên phía trước. Nói lên sự che chở, bảo vệ của ĐCT khi chúng ta vâng phục lời Chúa để tiến về phía trước thay vì rút lui hay bỏ chạy.
Cũng trong chính hoàn cảnh tuyệt vọng thì ĐCT biết rõ. Chúa đã biết nẻo đàng tôi có 2 nghĩa: 1) Chúa biết con đường gian truân, thử thách Đ đi qua và 2) Chúa biết con đường Đ cần đi để giải cứu ông ra khỏi hang động tối tăm mà thấy lại ánh sáng hy vọng của mặt trời. Đây là một lời hứa hết sức quí báu cho tất cả con dân Chúa.
Mỗi qv hiện diện đây sáng nay đều có những suy nghĩ, tâm trạng khác nhau, có những vui buồn, lo lắng khác nhau, có những nan đề khác nhau. Hoàn cảnh mỗi người mỗi khác. Có thể một số buồn lo vì con cái, hay hôn nhân, gia đình. Một số nghĩ đến công việc khó khăn, về sức khỏe không mấy tốt. Cũng biết đâu một vài anh chị em chúng ta đang có tâm hồn nao sờn, kiệt quệ, không biết phải làm gì, gần như bỏ cuộc. Khi hỏi: anh chị thế nảo? Chúng ta cười vui vẻ rất tốt, mọi việc rất tốt. Nhưng ai biết trong lòng thế nào. Lắm khi bên ngoài nói cười nhưng bên trong ruột gan rối bời, đêm đến nước mắt ướt đầy gối; lắm khi chung quanh hàng chục, trăm người nhưng vẫn cảm thấy hết sức cô đơn, trống vắng.
Như Đ viết trong câu 4: Xin Chúa nhìn phía hữu tôi, coi; Chẳng có ai nhận biết tôi; Tôi cũng không có nơi nào để nương náu mình; Chẳng người nào hỏi thăm linh hồn tôi. Sống với mấy trăm người trong hang đá nhưng Đ có lúc hết sức lẽ loi, cô độc. Nhất là khi còn phải lo giúp người này, người nọ: con cái, bà con, thân quyến hay bè bạn mà không ai giúp mình.
Những người làm cha mẹ dù có khóc trong lòng nhưng vẫn phải tỏ ra mạnh mẽ, dù bối rối không biết làm gì vẫn làm như biết rõ, để các con không lo lắng; nhưng có ai biết cho lòng của cha mẹ đang nao sờn. Những người phục vụ, lãnh đạo trong HT cũng có lúc mòn mõi, muốn nghĩ ngơi, có những nan đề gia đình, cá nhân nhưng phải cố mạnh mẽ. Có lúc như Đ, chúng ta bật khóc về nỗi cô đơn, lẽ loi mà không ai hiểu biết: tâm hồn tôi nao sờn trong tôi, tôi cũng không có nơi nào nương cậy được ngoài Chúa, cũng chẳng có người nào hỏi thăm linh hồn tôi!
Khi mang những tâm trạng sầu não này qv kêu cầu ai? Qv có thể học từ Đ. mà cất tiếng kêu cầu, tuôn đổ tấm lòng đau khổ, những lời thở than, bày tỏ nỗi gian nan, lo sợ cùng Chúa. Hỡi Đức Giê-hô-va, tôi kêu cầu cùng Ngài, Mà rằng: Ngài là nơi nương náu của tôi, Phần tôi trong đất kẻ sống. 6 Xin Chúa lắng nghe tiếng tôi, Vì tôi bị khốn khổ vô cùng. TT dạy chúng ta có thể đến với ĐCT trong những giờ phút đen tối nhất, đen tối như hang động đen tối, đen tối như hoàn cảnh Đ đen tối, để trút đổ mọi điều sầu não nhất trong lòng cho Chúa. Trong những giờ phút cô đơn nhất, khi không có ai để bầu bạn, tâm tình, cảm thông, chúng ta có thể đến với Chúa mà đổ trút mọi điều trong tâm hồn.
Phao-lô viết: Chúng tôi chứa đựng bảo vật này trong những bình đất để bày tỏ quyền năng vô hạn đến bởi Đức Chúa Trời, chứ không phải từ chúng tôi. 8 Chúng tôi bị chèn ép đủ điều nhưng vẫn không bị đè bẹp, chúng tôi có bối rối nhưng không bao giờ tuyệt vọng, 9 Chúng tôi bị bắt bớ nhưng không bị bỏ rơi, chúng tôi bị đánh ngã nhưng không bị hủy diệt (2Cor 4:7-9)
HỌC GƯƠNG ĐA-VÍT
Khi đã trãi qua thử thách, hoạn nạn trong đời, người ta phản ứng khác nhau nhưng cuối cùng chỉ có 2 kết quả, hai thái độ. Có người sẽ trở nên dững dưng trước cảnh khổ của người khác, khi tôi khổ không ai giúp tôi, hay trở nên cay đắng, trách Chúa, trách người rồi bỏ Chúa, tránh người. Đối ngược với thái độ dững dưng hay cay đắng là một người có thể trở nên mềm mại, cảm thông, nhân từ hơn. Họ càng gần gũi Chúa hơn, có lòng cảm thông hơn với người chung quanh họ. Người tin Chúa phải là những người sau những ngày gian truân càng gần Chúa hơn, càng có lòng cảm thông với người hơn.
Chúng ta có thể học được 3 điều quan trọng từ Đ: 1) Không trả thù, phó thác cho Chúa; 2) Giúp đở người quanh mình dù khi lòng nao sờn; 3) Tin cậy rằng Chúa biết nẽo tôi đi, tức biết rõ cảnh ngộ khó khăn đang đối diện và con đường giải thoát.
Bài học thứ nhất là dù bị hãm hại cách vô cớ, dù phải trãi qua biết bao nhiêu gian nan, thử thách chỉ vì lòng ghen tị của vua Sau-lơ, Đ vẫn chọn không trả thù như chính lời Đ: Có người biểu giết vua; nhưng tôi dong-thứ cho vua, mà rằng: ta không tra tay trên mình chúa ta, vì người là đấng chịu xức dầu của Đức Giê-hô-va. (1Sam 24:11). Hơn thế nữa đọc trong 1Sam về khoảng thời gian gần 12 năm chạy trốn này, chúng ta không hề thấy Đ mắng nhiếc vua Sau-lơ dù chỉ một lần. Sau này khi nghe tin vua Sau-lơ và bạn thiết Jonathan đã chết trong chiến trận Đ làm một bài ai ca (điếu ca) để khóc vua và bạn: Ôi, Y-sơ-ra-ên, vinh quang ngươi, ngã chết trên đồi! Than ôi, dũng sĩ nay ngã gục!... Ôi, vua Sau-lơ và Giô-na-than, thật đáng yêu, đáng quý! Khi sống cũng như lúc chết, Cha con chẳng hề lìa nhau! Họ nhanh hơn chim đại bàng, Dũng mãnh hơn sư tử! 24 Hỡi các cô gái Y-sơ-ra-ên, Hãy thương khóc vua Sau-lơ! Vua đã cho các cô mặc vải điều sang trọng, Cài trang sức vàng trên áo các cô! (2 Sam 1:19, 23-24)
Tôi hết sức cảm phục Đ và các thuộc hạ ông. Dù bị vua Sau-lơ vô cớ tìm giết trong bao nhiêu năm dài, nhưng khi vua còn sống không một lời rủa sả, lên án, và khi vua chết thì bài than khóc về vua như vinh quan, dũng sĩ của xứ Y-sơ-ra-ên. Hơn nữa Đ gọi các phụ nữ trong xứ cũng hãy thương khóc vua, hãy nhớ về vua như một như rất rộng rãi, chăm sóc họ. Đây cũng là một bài học quí báu cho chúng ta: tránh nói xấu, dèm pha, rủa trách người Chúa xức dầu, và hãy để ĐCT sửa phạt người Chúa xức dầu.
Trong 12 năm dài, một các vô cớ Đ phải sống như một kẻ đào tẩu, trong xứ kẻ thù, trong hang đá, nơi đồng vắng, trong xa mạc, trên rừng núi, luôn luôn lo sợ cho mạng sống mình, an toàn của vợ mình và gia đình mình, không biết ngày mai thế nào. Vậy đó mà khi có dịp trả thù 3 lần, Đ lại bỏ qua và khi kẻ thù chết lại than khóc và không một lời trách móc. Hiếm có ai như Đ!
Bài học thứ hai là dù khi tâm hồn Đ nao sờn, dù khi sợ hãi, mất lối thì ông vẫn giúp đở cho mấy trăm người yếu đuối hơn, những người cùng khốn, mắc nợ, sầu khổ. Càng nghĩ về nan đề, càng bối rối, lo lắng. Nhưng giúp người trong cảnh khó khăn sẽ làm cho chúng ta vơi đi nỗi buồn phiền.
ĐCJC đến thế gian như lời viết trong Mác 10:45 không phải để được phục vụ nhưng để phục vụ. Chính Chúa cũng dạy ban cho có phước hơn nhận lãnh.
Bài học thứ ba là hễ hoàn cảnh càng khó khăn bao nhiêu, Đ càng nhờ cậy, tin tưởng vào Chúa càng hơn. Đức tin của Đ trong Chúa được tôi luyện trở nên vững chắc trong những năm tháng thử thách gian truân này. Hoàn cảnh càng khó khăn, đen tối bao nhiêu, nỗi sợ hãi càng lớn bao nhiêu thì Đ càng nắm chặt Chúa hơn, quan hệ với Chúa càng gắn bó, mật thiết hơn. Chúng ta có thể nói trong những năm tháng đó, ĐCT là cái neo duy nhất của linh hồn Đ, là hòn đá duy nhất đem đến bóng mát và sức mới.
Hơn thế nữa, có những cảnh ngộ trong đời mà không ai bên cạnh chúng ta, dù là người thân yêu nhất cũng không thể cảm thông, thấu hiểu rõ được. Tại sao? Bởi vì mỗi tấm lòng, mỗi con tim đều có những bí mật của nó. Tòa án con người, quan sát nhận xét của con người cũng vẫn có thể lầm vì con tim đầy những ngõ ngách, bí mật, mà chính tôi cũng không biết hết được! Có thể là những hành vi trong quá khứ không muốn ai biết. Có thể là những nỗi đau buồn không muốn nhắc đến. KT viết: Lòng nhìn biết sự cay đắng của lòng; Một người ngoại không chia vui với nó được (CN 14:10) và Dầu trong lúc cười cợt lòng vẫn buồn thảm; Và cuối cùng sự vui, ấy là điều sầu não. (CN 14:13).
Bình luận về CN 14:10, một tác giả viết: Có quá nhiều điểm đen, quá nhiều đau buồn mà ngay người bạn thân nhất cũng không biết được; bộ xương khô đã được dấu trong tủ kín, và không ai có chìa khóa ngoài trừ chính chúng ta… Như một câu tục ngữ rất đơn giản nói: Không ai biết được chỗ nào giày cấn làm đau rõ hơn là người mang nó (There is many a dark spot, many a grief, of which our best friend knows nothing; the skeleton is locked in the cupboard, and no one has the key but ourselves… A homely proverb says, "No one knows where the shoe pinches so well as he that wears it )
Tôi muốn chia sẻ điều này với qv dựa theo lời KT dạy: qv có thể đến với ĐCJC và trình dâng cho Ngài tất cả những bí mật của con tim của mình, dù là những bộ xương dấu trong tủ kín, dù đó là những điểm đen nhất, nơi nào chân đau nhất, Chúa sẽ lắng nghe, cảm thông. Ngài sẽ tha thứ và ban cho qv một con tim mới, một tấm lòng mới. Nếu chúng ta thú nhận tội lỗi mình thì Ngài vốn là Đấng trung tín và công chính sẽ tha thứ tội lỗi chúng ta và thanh tẩy chúng ta sạch mọi điều bất chính. (1 Giăng 1:9) Đức Giê-hô-va phán: Bây giờ hãy đến, cho chúng ta biện luận cùng nhau. Dầu tội các ngươi như hồng điều, sẽ trở nên trắng như tuyết; dầu đỏ như son, sẽ trở nên trắng như lông chiên. (Ê-sai 1:18)
Tôi cũng muốn chia sẻ điều này với qv dựa theo lời KT dạy: Bởi vì mỗi chúng ta đều có những bộ xương khô dấu kín trong tủ nhưng được Chúa tha thứ, thì hãy có lòng khiêm nhường, nhân từ với người quanh mình. Đừng như người Pha-ri-si, tự hào về đạo đức của mình. Quan trọng hơn hết đừng, đừng, đừng bao giờ tìm cách để lôi kéo những điểm đen, những bộ xương khô của anh chị em trong Chúa, của vợ chồng, người thân yêu khi hờn giận, cay đắng với họ. Ai làm điều đó ĐCT cũng sẽ phơi bày những bí mật của con tim họ ra ánh sáng cho mọi người nhìn thấy.
Dưới chân thập tự giá của Đấng Christ, đất bằng phẳng. Qv có biết tại sao không? Bởi vì tất cả chúng ta đều là người có tội, thiếu mất sự vinh hiển của ĐCT. Tất cả đều có những điểm đen, những bộ xương khô dấu kín trong tim nhưng Chúa tha thứ. Không chỉ tha thứ mà Chúa sẽ thực hiện lời Ngài hứa cho những ai thật sự nhận ĐCJC là Chủ của đời sống mình, là ban cho họ một tấm lòng mới, một con tim mới, một tâm linh mới: Ta sẽ ban cho các ngươi một tấm lòng mới và đặt một thần linh mới trong các ngươi; ta sẽ bỏ đi tấm lòng bằng đá khỏi xác thịt các ngươi và ban cho các ngươi tấm lòng bằng thịt. (Ê-xê-chi-ên 36:26 - BDM)
