Hy Vọng Nơi Thập Giá
Thập giá là biểu tượng của niềm tin Cơ Đốc. Từ những hội thánh đơn sơ nhỏ bé nhất nơi nhà ở của một tín đồ cho đến những ngôi thánh đường to lớn, cổ kính nơi hàng trăm ngàn người nhóm thờ phượng, thập giá là biểu tượng của niềm tin của mọi người vào sự tha thứ, cứu chuộc tội lỗi và sự sống lại của ĐCT qua ĐCJC cho những người tin nhận Ngài.
Qua bài giảng này tôi muốn trả lời ba câu hỏi về thập giá: 1) Tại sao thập giá? Tại sao Con Trời phải chịu chết trên thập giá để cứu chuộc tội lỗi cho loài người? 2) Hy vọng gì nơi thập giá? 3) Tại sao khoe mình về thập giá?
TẠI SAO THẬP GIÁ?
Rất nhiều người chưa tin Chúa và ngay cả tín đồ cũng thường hỏi: Nếu ĐCT là Đấng yêu thương, tại sao Ngài lại không thể bỏ qua tất cả tội lỗi A-đam, E-va, tội lỗi muôn người? Tại sao Ngôi Hai ĐCT là ĐCJC phải hạ thế làm người, chịu thương khó rồi chịu đóng đinh cho đến chết trên thập giá, đổ huyết để cứu tội cho con người?
Trước hết tôi muốn giải thích một điều quan trọng: Không phải vì ĐCT là Đấng Toàn Năng nên Ngài có thể làm bất cứ điều, dù trái lại với phẩm tính của Ngài. ĐCT không thể nói dối. ĐCT không thể thất hứa. Cũng vậy ĐCT không thể tha thứ mà không đòi hỏi sự công chính.
Nhiều nơi trong KT xác nhận rằng người đời xem sự giảng dạy về thập giá là điều rồ dại như chính lời PL: 18 Bởi vì lời giảng về thập tự giá, thì những người hư mất cho là điên dại; song về phần chúng ta, là kẻ được cứu chuộc, thì cho là quyền phép của Đức Chúa Trời. (1 Cô-rinh-tô 1:18) Trong lúc người Do Thái đòi hỏi dấu lạ, người Hi Lạp tìm kiếm sự khôn ngoan 23thì chúng tôi rao giảng Đấng Christ bị đóng đinh vào thập tự giá, điều mà người Do Thái cho là sai lầm, còn dân ngoại cho là điên rồ. (1 C 1:22-23)
Điên dại, sai lầm, điên rồ, sỉ nhục (BDY), khờ dại (BDY). Đây là những từ người đời thường nói về thập giá. Những người chỉ trích thập giá cũng có lý lẽ của họ! Bởi vì thời đó, thập giá là một công cụ trừng phạt, tra tấn kinh khiếp nhất mà đế quốc La-mã dùng cho những người phạm tội trọng nhất. Mục đích không chỉ để trừng phạt nhưng còn để tra tấn, kéo dài sự đau đớn của kẻ tử tội và để sỉ nhục kẻ tử tội bằng cách lột trần truồng họ khi đóng đinh trên thập giá cho cả mọi người chứng kiến.
Đối với người Giu-đa (DT) thì kẻ bị đóng đinh trên thập giá là kẻ bị ĐCT rủa sả vì ai bị treo trên cây là kẻ bị Đức Chúa Trời nguyền rủa. (PT 21:23). Và chính sứ đồ PL trong thư Ga-la-ti cũng xác nhận rằng trên thập giá, ĐCJC chịu nhận mọi rủa sả của ĐCT cho tội lỗi muôn người: Đấng Christ đã chuộc chúng ta khỏi sự rủa sả của luật pháp, bởi Ngài đã nên sự rủa sả vì chúng ta, --- vì có lời chép: Đáng rủa thay là kẻ bị treo trên cây gỗ (Ga-la-ti 3:13)
Tôi muốn qv tưởng tượng trở lại sáng thứ Sáu khi ĐCJC vác thập giá lên đồi Gô-gô-tha, đồi Sọ. Tưởng tượng về những tiếng la thét của đoàn dân: đóng đinh nó đi! Sau đó lính La-mã đóng đinh Chúa vào thập giá và treo Ngài lên trần truồng giữa hai tên trộm cướp. Qv thử nghĩ dưới chân thập giá bà Ma-ri, mẹ ĐCJC, nghĩ gì khi nhìn con mình chịu đóng đinh trên thập giá: Tại sao con ta vô tội lại chịu nhục hình trên thập giá như vầy? Thử nghĩ đến bà Ma-ri Mác-đơ-len, người được Chúa chửa lành khỏi 7 quỉ ám: Tại sao một người nhân từ, hoàn toàn vô tội lại bị treo lên thập giá như vậy? Thử nghĩ đến Phi-e-rơ, người vừa chối Chúa 3 lần trong đêm qua khi nhìn lên thập giá: Tại sao một người vô tội như thầy mình lại chịu đóng đinh trên thập giá? Đáng lẽ chính tôi cũng chịu một phần hoạn nạn này. Đây cũng là câu hỏi trong trí của các môn đồ đã bỏ chạy khi Chúa bị bắt trong vườn Ghết-sê-ma-nê. Tại sao thập giá là câu hỏi của hàng bao nhiêu môn đồ xưa và cả đến hôm nay.
Khi đọc những lời viết của PL trong thư Ga-la-ti: Ngài đã nên sự rủa sả vì chúng ta; hay những nơi khác: Chúa đã vì chúng ta mà chịu chết; Chúa gánh thay tội chúng ta. Những lời dạy có ý nghĩa gì với qv và có ảnh hưởng gì đến đời sống hằng ngày của qv?
Tôi có thể cho qv nhiều câu trả lời nhưng tôi mong qv nhớ 3 câu trả lời chính yếu và quan trọng sau đây về câu hỏi tại sao thập giá, tại sao ĐCT không thể bỏ qua tội lỗi con người? Tôi xin nêu lên 3 câu trả lời và sẽ giải thích: 1) Mọi vi phạm đều phải chịu một giá trả tương xứng; 2) Không một tình yêu thương thay đổi đời sống nào lại không đòi hỏi sự hy sinh 3) Để không ai có thể khoe mình.
1) Mọi Vi Phạm Đều Phải Chịu Một Giá Trả Tương Xứng
Qv đồng ý với tôi về điểm này: mọi vi phạm đều phải chịu một giá trả tương xứng. Vài ví dụ: Qv cho tôi mượn một cây dù. Nếu tôi làm mất tôi phải đền bù lại $5-10. Qv có thể rộng lượng không lấy tiền bồi thường của tôi. Nếu vậy chính qv sẽ phải chịu mất phí tổn của cây dù cho mượn. Cho mượn chiếc xe. Bị tai nạn hay làm mất, phí tổn lên đến vài ngàn, thậm chí vài chục ngàn. Mất một căn nhà, một hai trăm ngàn hay hơn nữa. Một đất nước bị giặc ngoại xâm tấn công, chiếm đoạt như Ukraine hiện nay. Hoặc Nga Sô là xứ xâm chiếm quốc gia khác vô cứ phải bồi hoàn thiệt hại gây ra, hoặc dân sự và chính quyền, nói chung cả dân chúng Ukraine phải chịu mất mát, thiệt mạng vì chiến tranh đang diễn ra trên xứ họ.
Trong quan hệ, mất một tình bạn, tình yêu tùy theo sự thân thiết, thời gian mà nỗi đau buồn kéo dài vài ngày hay vài tuần, vài tháng. Nhưng mất một người vợ người chồng, mất một đứa con, nỗi đau khổ đó lớn sao kể cho siết, có gì đền bù lại được sự mất mát này.
[Câu chuyện Stephen làm chết con chuột khi có ý cứu nó! Ngay cả một đứa bé cũng ý thức về việc làm chết con chuột. Thử hỏi nếu đó là con thú cưng trong nhà thì sao?]
Giá trả tương xứng không chỉ tùy theo sự vi phạm nhưng còn tùy theo đối tượng của sự vi phạm. Hai người bạn giận, cải lộn, rồi đánh nhau: người bầm mắt, kẻ chảy máu mũi. Cảnh sát đến. Qv nghĩ cảnh sát sẽ làm gì? Hai anh là bạn, tôi để hai anh tự xử với nhau đi. Nhưng nếu một người chồng hành hung vợ thì dù người vợ có thể tha thứ, xin cảnh sát bỏ qua cho chồng, cảnh sát vẫn bắt giữ người chồng vì đã vi phạm luật pháp, hành hung vợ mình.
Nếu một người vi phạm đến một người cảnh sát, thị trưởng thành phố, thống đốc tiểu bang, tổng thống HK hay thẩm phán tòa án tối cao HK, qv nghĩ hậu quả của sự vi phạm đó có giống nhau hay không? Hay khi người chúng ta vi phạm càng quan trọng, cao trọng thì giá trả lại càng nặng hơn, lớn hơn, lâu hơn? Qv chắc có nghe tại các xứ Hồi Giáo ai nói phạm đến tiên tri Mô-ha-mết thì sẽ bị xử thế nào? Xử chết. Vậy đó mà khi con người phạm tội cùng ĐCT, con người lại nghĩ: tại sao Chúa lại không bỏ qua cho tôi! trong khi ngay tại HK, một người vi phạm cùng một người cảnh sát cũng sẽ bị xử nặng.
Hai người bạn tưởng rất thân nhau. Vì lý do này, lý do nọ, hai người buồn giận nhau. Rồi một người nói xấu bạn mình cho người khác. Người bạn bị nói xấu, hoặc sẽ nói xấu lại vì vi phạm của người kia đòi hỏi một giá tương xứng. Nhưng nếu tha thứ, chính người bạn bị nói xấu phải chấp nhận giá cho những lời nói xấu đó. Bởi vì không có một vi phạm nào lại không phải chịu trả một giá tương xứng cả. Hoặc người phạm lỗi, phạm tội phải trả, hoặc người bị phạm lỗi phải chấp nhận mất mát, thiệt hại đã gây cho mình.
Có người nói, MS nói về tội cả thế giới cùng ĐCT nặng đến nỗi phải trả bằng giá của sự chết của ĐCJC trên thập giá tôi có thể đồng ý. Nhưng tội của tôi có đáng gì!!! Có thật vậy không? Ngọn đèn trên trần rất sáng nhưng khi so với mặt trời lúc giữa trưa thì có ý nghĩa gì? Cũng vậy qv so sánh tội mình với tội người, sự công chính của mình với sự công chính của người. Nhưng trước một ĐCT hoàn toàn thánh khiết như mặt trời ai có thể đứng nỗi?
Tôi lấy một ví dụ này: giả sử ĐCT đeo một máy thu băng vô hình vào cổ của mỗi chúng ta. Khi chúng ta nói dối, khi chúng ta lừa lọc, khi chúng ta khuyên dạy con cái mình phải sống thế này, đừng làm thế khác, hay khuyên dạy người này, người nọ, máy tự động bật lên và thu lại tất cả những lời đó. Máy cũng thu lại những ý nghĩ thầm kín nhất của chúng ta, khi chúng ta ở một mình trong nơi vắng vẻ, trong phòng kín. Đến ngày cuối, Chúa nói với chúng ta: Ta chỉ xử ngươi theo chính tiêu chuẩn của ngươi. Và đây là những điều người đã nói, đã nghĩ, đã làm. Ai trong qv đây có thể đứng nỗi trước sự đoán xét công chính đó?
Nếu qv chưa bao giờ thật sự nghĩ về sự ghê tởm và sỉ nhục của thập giá, qv chưa thật sự hiểu lời dạy KT về tội con người. Thập giá dạy rằng tội của tôi và qv ghê tởm và nặng nề đến nỗi phải trả bằng giá đắt của một tử tội chịu chết trên đó. Thập giá cho thấy không một giá trả nào khác trên đất này đủ để cứu tội con người. Bởi vì nếu có thì ĐCJC đã không phải xuống thế gian, sống làm người để chịu chết trên thập giá cách đau đớn, tủi nhục cho tội lỗi con người. Vậy thập giá nói lên giá trả vô cùng to lớn mà chỉ có Ngôi Hai ĐCT khi chịu chết trên thập giá mới có thể trả hết cho tội lỗi con người.
Qv nhớ lời KT dạy về sự sáng thế của ĐCT. KT viết Chúa phán: “Phải có ánh sáng,” thì có ánh sáng; Chúa phán: “Phải có một cái vòm giữa khối nước để phân cách nước với nước.”; Phải có các vì sáng trên vòm trời để phân biệt ngày với đêm; “Đất phải sinh các động vật tùy theo loại: gia súc, các loài bò sát và thú rừng tùy theo loại,” Ngay khi ĐCT sáng tạo con người KT viết: Chúa phán: “Chúng Ta hãy tạo nên loài người theo hình ảnh Chúng Ta và giống như Chúng Ta”
Chính lời phán của ĐCT mọi vật trên trời, trên đất, dưới đất, hàng tỉ tỉ tỉ dãy ngân hà, tinh tú trong vũ trụ bao la mênh mông vô cùng tận này hiện hữu. Chỉ một lời phán. Nhưng sau khi A-đam và E-va phạm tội, KT không hề viết rằng Chúa phán: hãy có sự tha tội thì con người được tha hết tội. Tại sao? Bởi vì mọi tội lỗi, vi phạm đều có một giá trả tương xứng. Câu hỏi là ai có thể trả hết giá của tội con người? Chính vì lý do này mà sự tha tội của con người chỉ đến qua chương trình cứu rỗi mà Ba Ngôi ĐCT đã có từ trước muôn đời.
Chương trình cứu rỗi là đúc kết của bao nhiêu ngàn năm dài từ Áp-ra-ham cho đến Mô-se, Giô-sép, Đa-vít và bao nhiêu ngàn người Chúa chọn và dùng để chuẩn bị cho sự ra đời của Đấng Mê-si-a, của ĐCJC. Và cuối cùng như lời PL viết: Đấng Christ đã theo kỳ hẹn chịu chết vì kẻ có tội. (Rô-ma 5:6) Nhưng khi kỳ hạn đã được trọn, Đức Chúa Trời bèn sai Con Ngài bởi một người nữ sanh ra, sanh ra dưới luật pháp, 5 để chuộc những kẻ ở dưới luật pháp, và cho chúng ta được làm con nuôi Ngài. (Ga-la-ti 4:4)
Bao nhiêu ngàn năm, bao nhiêu thế hệ, bao nhiêu người ĐCT đã dùng để chuẩn bị cho chương trình cứu rỗi. Và đúc kết của chương trình cứu rỗi đó là gì? Sự giáng sinh của ĐCJC và sự chịu chết của Ngài trên thập giá, sau đó là sự sống lại. Qv dừng lại để suy nghĩ, thật sự suy nghĩ, để sự thật này ngấm sâu vào tâm trí và lòng dạ rằng chính ĐCT từ trước muôn đời đã chọn thập giá cho chương trình cứu rỗi.
Thập giá dạy tôi và qv rằng tội của chúng ta lớn hơn, nặng hơn, sâu hơn, rộng hơn, dài hơn, ghê tởm, nhục nhã hơn chúng ta thường nhầm nghĩ. Tội chúng ta kinh khiếp ngàn triệu lần hơn chúng ta thường nghĩ. Nặng đến nỗi chỉ có thập giá mới có thể trả được giá của sự vi phạm chúng ta với ĐCT.
2) Không Một Tình Yêu Thương Thay Đổi Đời Sống Nào Lại Không Đòi Hỏi Sự Hy Sinh
Tại sao thập giá? Tại sao ĐCJC phải chịu chết đau đớn, nhục nhã trên thập giá cho tội chúng ta? Bởi vì không một tình yêu thương thay đổi đời sống nào lại không đòi hỏi hy sinh thay thế.
6 Thật vậy, khi chúng ta còn yếu đuối, Đấng Christ đã theo kỳ hẹn chịu chết vì kẻ có tội. 7 Vả, họa mới có kẻ chịu chết vì người nghĩa; dễ thường cũng có kẻ bằng lòng chết vì người lành. 8 Nhưng Đức Chúa Trời tỏ lòng yêu thương Ngài đối với chúng ta, khi chúng ta còn là người có tội, thì Đấng Christ vì chúng ta chịu chết. (Rô-ma 5:6-8) Câu khi chúng ta còn yếu đuối cũng được dịch là khi chúng ta còn hoàn toàn bất lực, khi chúng ta không thể tự cứu mình, khi chúng ta bó tay tuyệt vọng. Rô-ma 5:10 còn cho biết đang khi chúng ta còn là kẻ thù nghịch cùng ĐCT, ĐCJC chịu chết cho tội chúng ta!
Những câu KT này nói lên một tình yêu thương vô điều kiện của ĐCT cho tội nhân. Tình yêu thương vô điều kiện đó thể hiện, bày tỏ qua sự hy sinh của ĐCJC trên thập giá.
Khi người mẹ mang thai con 9 tháng dài, người mẹ hy sinh chính thân thể mình, hy sinh sự tự do cá nhân, hy sinh sức khỏe để nuôi dưỡng đứa con trong lòng mẹ. Đó là tình yêu thương thay đổi đời sống đòi hỏi sự hy sinh.
Cha mẹ nuôi con nhỏ lớn lên. Đây là một thời gian đòi hỏi sự hy sinh của cha mẹ cho con nhỏ của mình. Thời gian, kiên nhẫn, yêu thương, dạy dỗ: lắng nghe những tiếng khóc lóc khi đòi kẹo không được, khi đòi những điều vô lý; bỏ thời gian đọc sách, dạy chữ, dạy số, dạy cách cư xử làm người; lắng nghe những lời kể lễ, than trách về những điều không có mà bạn có, những điều muốn có cha mẹ không cho… Đến khi con đến tuổi 15-17, con lại còn những lời nói tổn thương, đau lòng cha mẹ: Ba mẹ không hề thương con. Con ghét ba mẹ. Bao nhiêu vết thương lòng con gây ra cho cha mẹ có khi cả đời cũng không quên được. Nỗi đau vẫn còn đó khi nhớ đến nhưng vì yêu thương, cha mẹ hy sinh nhận nuốt tất cả những đắng cay đó cho phúc lợi của con mình. Nuôi đứa con từ khi còn trẻ đến lúc trưởng thành là cả một quá trình hy sinh. Chính sự hy sinh của cha mẹ mới là thể hiện cụ thể nhất của tình yêu thương cha mẹ dành cho con mình.
Chúng ta thường nói đến sự tha thứ. Tại sao tha thứ nói dễ, khó làm? Như ví dụ tôi đã nêu trong phần trước của bài giảng: hai người bạn giận nhau, rồi một người nói xấu bạn mình. Người bị nói xấu có thể làm gì? Đi một vòng nói xấu lại cho đến khi danh dự, tiếng tăm người kia không còn nữa hay cho đến cơn giận qua đi. Qv nghĩ hậu quả thế nào? Chiến tranh thứ 3 bởi vì cả 2 bên đều tiếp tục và tăng gia cường độ nói xấu. Ngày càng tệ hơn, cơn giận trong lòng ngày càng cao hơn, mối thù ngày càng sâu đậm hơn. Sự trả thù trở thành suy nghĩ, dự tính chính yếu khi nghĩ về người kia. Thử nghĩ một gia đình anh chị em không tha thứ mà chỉ muốn trả thù? Thử nghĩ về một hội thánh mà anh chị em trong Chúa không tha thứ mà chỉ muốn trả thù?
Nếu tha thứ thì sao? Có nghĩ là người bị nói xấu từ chối nói xấu người bạn mình. Là có thể phải chấp nhận sự hiểu lầm, cần thời gian để giải thích, minh bạch. Khi muốn cào cấu người nói xấu mình, người đó dừng lại. Ai chịu khổ, ai chịu mất mát, ai cảm thấy thua thiệt? Người bị nói xấu muốn tha thứ. Vậy sự tha thứ cũng chính là một hy sinh, chịu đựng, thậm chí chấp nhận đau khổ khi bị hiểu lầm. Đây là lý do tha thứ dễ nói, khó làm bởi vì tha thứ đòi hỏi hy sinh. Bởi vì tha thứ là thể hiện của tình yêu thương và không một tình yêu thương thay đổi đời sống nào lại không đòi hỏi sự hy sinh cả.
Một quyển sách thiếu nhi rất phổ thông là Harry Potter. Mẹ của Harry là bà Lily Potter chịu chết để bảo vệ con mình, nhưng Harry không hề biết điều này. Khi lớn lên, Harry bị một nhân vật độc ác tên Voldermort tìm để giết. Nhưng hắn không đụng đến được Harry. Khi cậu bé hỏi một người cố vấn tên Dumbledore tại sao Voldermort lại không thể đụng và giết con? Câu trả lời của D. cho Harry thế này: Mẹ con đã hy sinh chính mạng sống bà để cứu con… chính tình yêu thương to lớn của người mẹ cho con mình đã để lại một dấu ấn sâu trong đời con… Không phải một vết thương, không có dấu gì bên ngoài… nhưng khi một người được yêu thương sâu đậm đến như vậy thì chính tình yêu thương đó sẽ trở nên một sức mạnh bảo vệ chúng ta phần nào cho đến suốt đời.
Đây là một sách tưởng tượng của trẻ con. Nhưng chính trong sách này cũng nói lên một sự thật quan trọng mà lắm khi chính chúng ta, những người tin Chúa quên đi về tình yêu thương của Đấng Christ nơi thập giá: chính bởi sự hy sinh to lớn đó chúng ta mới có thể đón nhận sự tha thứ, tình yêu thương, sự cứu chuộc và hy vọng vào sự sống lại.
Một bài viết phổ thành bài hát về một đứa con trai nhỏ và mẹ có lời như sau: Tối nay đứa con trai nhỏ của tôi vào nhà bếp khi tôi đang nấu ăn. Bé đưa cho tôi một tờ giấy với dòng chữ viết vụng về. Lời của tờ giấy viết như sau: Tự mình làm giường $0.10; Chơi với em khi mẹ đi chợ $0.10; Đem rác ra ngoài $0.1; Học điểm tốt $1.00; Quét sân $0.20. Tổng số mẹ nợ là $1.50. Tôi nhìn con đứng đó chờ mà muôn ngàn kỷ niệm trở về trong trí. Tôi lấy viết, lật tờ giấy lại và viết: “9 tháng dài mẹ cưu mang con, không tính. Chăm sóc, cầu nguyện cho con khi đau ốm, bệnh hoạn, không tính. Về những tháng ngày dài chăm sóc, bao nhiêu nước mắt, và tốn kém bao năm, không tính. Tổng cộng tình thương của mẹ cho con, no charge, không tính. Cho những đêm dài thao thức, những nỗi lo lắng vì con, không tính. Cho những lời khuyên và kiến thức, và phí tổn con đi học, không tính. Cho những đồ chơi, quần áo, thức ăn, không tính. Cho cả những lần mẹ lau mũi, chùi mặt cho con, không tính. Khi con cộng hết, thì giá của tình mẹ cho con, không tính. Sau khi con tôi đọc hết những lời này, mắt bé doanh tròng đổ lệ. Bé nhìn lên tôi và nói: “Mẹ, con thương mẹ lắm! Mama, I sure do love you!” Rồi bé lấy viết và viết chữ thật to trên tờ giấy: Đã trả hết. Khi con cộng hết thì giá của tình thương mẹ với con, không tính.
KT dạy rằng Một người đàn bà có thể quên con mình đang bú hay không thương xót con trai một mình sao? Dù những người này có thể quên, nhưng chính Ta sẽ không quên ngươi. (Ê-sai 49:15)
ĐCT là Đấng công chính, Ngài không thể bỏ qua, làm ngơ trước tội lỗi; Chúa phải xử phạt con người. Nếu không có sự đoán xét, xử phạt thì chúng ta có hy vọng gì về những bất công trong đời sống này sẽ được sửa chỉnh, hy vọng gì về những kẻ độc ác giết hại bao nhiêu người vô tội sẽ bị trừng phạt? Nhưng nếu ĐCT xử phạt thì tôi và qv có hy vọng gì cho chính mình? Bởi vì chúng ta sẽ chịu trừng phạt vì tội mình. Nhưng cảm tạ Chúa vì thập giá. Bởi vì nơi thập giá, ĐCJC đã nhận hết tội của tôi, của qv trên Ngài. Chính qua sự hy sinh đó, Chúa bày tỏ tình yêu thương thay đổi đời sống chúng ta. Chúa chết để chúng ta được sống. Chúa gánh tội để chúng ta được tha thứ. Chúa chịu nhục hình để chúng ta được xóa tội. Đây chính là ý nghĩa của thập giá: tình yêu thương thay đổi đời sống qua sự hy sinh của Ngôi Hai ĐCT.
3) Để Không Ai Có Thể Khoe Mình
Nhưng Đức Chúa Trời đã chọn những điều dại dột ở thế gian để làm hổ thẹn những người khôn ngoan; Đức Chúa Trời đã chọn những gì yếu đuối ở thế gian để làm hổ thẹn những người mạnh mẽ. 28Đức Chúa Trời đã chọn những gì thấp kém, bị khinh chê ở thế gian, ngay cả những gì không có, để làm cho những gì đã có ra hư không, 29để không một người nào có thể khoe khoang trước mặt Đức Chúa Trời. (1 Cô-rinh-tô 1:27-29) “Ai tự hào, hãy tự hào trong Chúa.”
Vì nếu cậy vào việc làm công chính hay đạo đức cá nhân mà chúng ta được cứu, tôi tin rằng sẽ có rất nhiều lời so sánh, khoe khoang giữa mình với người trên thiên đàng. Cám ơn Chúa dưới chân thập giá, đất bằng phẳng cho mọi người.
HY VỌNG GÌ NƠI THẬP GIÁ?
Ba hy vọng: 1) Sự tha thứ; 2) Sự cứu chuộc; 3) Sự sống lại. Trong bài giảng sáng nay tôi chỉ có thời gian để nói về hy vọng đầu tiên nhưng quan trọng và cần thiết nhất cho mọi hy vọng: sự tha thứ. Bởi vì không có sự tha thứ, cũng sẽ không có sự cứu chuộc và sự sống lại.
Trong cuộc sống không phải ai được cứu cũng được tha tội. Kẻ giết người, bọn khủng bố bị thương tích sau khi đã giết người lại được cứu mạng để rồi bị xử án, chịu tù ngục hay bị xử chết. Có người phạm tội muốn tự tử nhưng được cứu, không phải để được tha tội, hưng để chịu xử tội. Được cứu để chịu tội. Nhưng trong Chúa, chúng ta được cứu và được tha tội.
Sự tha tội là ơn phước đầu tiên và quan trọng nhất ĐCT ban cho những người tin nhận ĐCJC. ĐCJC đến thế gian, sống 30 năm, dạy 3 năm, rồi chịu chết cách đau đớn, nhục nhã trên thập giá giữa 2 tên trộm cướp để cứu qv và tôi. Cứu gì? Cứu tội. Có nghĩa là gì? Là tội lỗi của qv & tôi được tha thứ, được xóa đi. Lẽ ra chúng ta phải chịu nhận sự trừng phạt đời đời vì tội lỗi đã vi phạm, nhưng Chúa Jesus chịu nhận sự trừng phạt đó qua sự chịu chết trên thập tự.
Khi nói rằng chúng ta được tha thứ tội lỗi có nghĩa là đáng lẽ ra chúng ta phải chịu trừng phạt vì tội mình đã phạm nhưng ĐCJC gánh lấy sự trừng phạt đó cho chúng ta. Vậy được tha thứ là được xóa nợ, xóa giá đắt phải trả vì tội vì ĐCJC đã nhận hết món nợ, nhận trả hết giá. Tha thứ là nhận lấy món nợ mà người khác phải trả. Từ tội lỗi trong câu Xin tha tội lỗi chúng tôi trong bài cầu nguyền chung thực nghĩa là nợ. Xin tha các nợ của chúng tôi nhưng chúng tôi tha những người thiếu nợ chúng tôi.
Sự tha thứ là một ơn phước từ trời vô cùng quí báu, vô giá. Tại sao? Bởi vì sự tha thứ là món quà quí giá hơn mọi món quà, là thể hiện đầu tiên rõ nhất về tình yêu thương của ĐCT cho người tin Ngài. Có tình yêu thương thật sự nào lại không có sự tha thứ? Yêu thương là tha thứ; tha thứ luôn gắn liền với tình yêu thương. ĐCT tha thứ mọi tội lỗi cho những kẻ Ngài cứu chuộc và yêu thương. Và trong Eph 1, PL cho biết sự tha thứ là điều kiện đầu tiên và quan trọng nhất để có thể nhận được đủ các ơn phước thiêng liêng từ trời.
Không được tha thứ thì sẽ chịu sự trừng phạt đời đời nơi địa ngục. Không được tha thứ thì sẽ không được sự sống đời đời trên thiên đàng, không được nhận làm con nuôi ĐCT, không được dự phần kế nghiệp, không được ĐCT ngự vào đời sống.
Tác giả Thi Thiên viết: Chúa ôi, nếu Ngài ghi nhớ các tội ác chúng tôi; Thì lạy Chúa, còn ai sống nổi. 4 Nhưng Chúa có lòng tha thứ Để người ta kính sợ Chúa. (TT 130:3-4). Thật vậy ai sống nổi nếu ĐCT không tha thứ?
Không được tha thứ thì sẽ luôn luôn sống trong mặc cảm tội lỗi (guilt), trong sự xấu hổ (shame); sẽ không có hy vọng gì cho cuộc sống đời sau. Có gì đau khổ cho bằng sống mỗi ngày biết lỗi của mình không được người thân yêu, vợ, chồng, anh chị em, tha thứ? Có gì đau khổ cho bằng trước khi qua đời biết lỗi mình phạm vẫn không được tha thứ? Người không được tha thứ như người lúc nào cũng mang cái gánh đè nặng trên lưng, con tim vẫn còn rỉ máu vì không lành, như người bị cùm xích giam lại trong ngục tù của quá khứ.
Sự tha thứ là một chủ đề xuyên suốt 66 sách trong KT từ STK cho đến KH. Tiên tri Mi-chê viết về ĐCT như sau: Ai là Đức Chúa Trời giống như Ngài, tha thứ sự gian ác, và bỏ qua sự phạm pháp của dân sót của sản nghiệp Ngài? Ngài không cưu giận đời đời, vì Ngài lấy sự nhân từ làm vui thích. 19 Ngài sẽ còn thương xót chúng tôi, giập sự gian ác chúng tôi dưới chân Ngài; và ném hết thảy tội lỗi chúng nó xuống đáy biển. (Mi-chê 7:18-19); Hãy tìm kiếm Đức Giê-hô-va đang khi mình gặp được; hãy kêu cầu đang khi Ngài ở gần! 7 Kẻ ác khá bỏ đường mình, người bất nghĩa khá bỏ các ý tưởng; hãy trở lại cùng Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ thương xót cho, hãy đến cùng Đức Chúa Trời chúng ta, vì Ngài tha thứ dồi dào. (Ê-sai 55:6-7)
Thử nghĩ xem nếu Chúa không tha thứ cho Phi-e-rơ về tội chối Chúa, các môn đồ vì bỏ chạy khi ĐCJC bị bắt thì làm sao họ nhận được ĐCT nơi phòng cao, được gọi làm chứng, được dùng để lập HT đầu tiên. Nếu ĐCT không tha thứ cho Phao-lô về tội giết những người theo Chúa thì làm sao PL được trở nên một sứ đồ của Đấng Christ, viết 13 thư/sách trong số 27 thư/sách TU.
Tình yêu thương bao la của ĐCJC bày tỏ qua sự tha thứ thay đổi hoàn toàn cuộc đời của PL cách mầu nhiệm. Đến nỗi ông viết chính vì tình yêu thương đó mà ông sống và chết: Vì tình yêu thương của Đấng Christ cảm động chúng tôi, và chúng tôi tưởng rằng nếu có một người chết vì mọi người, thì mọi người đều chết, 15 lại Ngài đã chết vì mọi người, hầu cho những kẻ còn sống không vì chính mình mà sống nữa, nhưng sống vì Đấng đã chết và sống lại cho mình. (2 Cor 5:14-15)
Tôi hỏi qv: Có tình yêu thương nào lại không có sự tha thứ? Ai cũng biết 1 Cor 13 viết về tình yêu thương. Tình yêu thương hay dung thứ mọi sự, tin mọi sự, trông cậy mọi sự, nín chịu [chịu đựng] mọi sự (13:7) Ai nói mình yêu thương anh chị em mình mà không tha thứ là không biết ý nghĩa thật của lời Chúa dạy về tình yêu thương.
KHÔNG CÓ KHẢ NĂNG ĐỂ THA THỨ
Qv chắc đồng ý với tôi rằng con người như không có khả năng để tha thứ. Thử nhìn trong xã hội, trên thế giới đầy xung đột, chiến tranh. Dĩ nhiên lòng tham lam, độc ác là nguyên nhân. Nhưng một nguyên nhân quan trọng hơn là vì sự trả thù. Trả thù là buộc người đã làm cho mình cũng phải mất mát, đau khổ như họ đã làm cho mình. Không tha thứ được.
Dù được Chúa tha thứ tội nhưng người tin Chúa lại thường không tha thứ.
Tôi lấy ví dụ này. Giả sử qv mới mua một bộ đồ mới đắt tiền. Em qv hỏi mượn để mặc đi phỏng vấn xin việc làm. Qv cho mượn. Em mặc đi phỏng vấn. Khi về em đến nói lỡ làm hư bộ đồ: áo thì dính cà-ri như bị đổ acid, quần thì bị rách. Nếu qv vì tình anh chị em mà bỏ qua, tha thứ thì có nghĩa là qv đồng ý trả giá cho bộ đồ mới. Nếu không bỏ qua, không tha thứ thì em phải trả giá cho bộ đồ mới. Cũng vậy, người ta xì xầm nói xấu qv, họ làm mất danh dự qv. Khi ly dị, chồng nói với vợ những lời làm độc ác làm cho người vợ mỗi khi nhớ đến lời nói đó thì đau khổ vô cùng. Tha thứ có nghĩa là vợ không ăn miếng trả miếng với chồng dù mất đi sự bình an trong lòng.
Tha thứ có nghĩa là nhận lấy món nợ, nhận trả giá thay vì buộc người phạm lỗi phải trả
NHẬN RẤT NHIỀU NHƯNG LẠI KHÔNG CHO
Đại văn hào Hoa Kỳ là Ernest Hemingway, người được giải Nobel về văn chương, tác giả của quyển “Ngư ông và biển cả” (The old man and the sea), viết một câu chuyện sau đây. Một người cha Spanish quyết định giải hòa với đứa con trai đã bỏ nhà ra đi đến thành phố Madrid. Buồn phiền và hối hận người cha đăng một dòng quản cáo trên tờ báo lớn là El Liberal: “Paco (tên người con trai) gặp cha tại khách sạn Montana trưa thứ ba. Tất cả đã được tha thứ. Papa (cha)”. Paco là tên rất phổ thông tại xứ Tây Ban Nha. Khi người cha đến khách sạn Montana trưa ngày thứ ba ông thấy có đến 800 người thanh niên trẻ tuổi đang chờ cha của họ tại đó để được tha thứ và hòa giải cùng cha mình.
Dù đây là một câu chuyện tiểu thuyết nhưng nó nói lên một sự thật hết sức quan trọng trong đời sống con người: Mọi người đều cần được tha thứ và cần phải tha thứ. Thật vậy sự tha thứ là một vài chủ đề trọng yếu nhất trong KT. Một điều quí báu nhất người tin Chúa nhận được từ ĐCT là sự tha thứ. Nếu không có sự tha thứ sẽ không có sự cứu rỗi. Nếu không có sự tha thứ sẽ không có tình yêu thương. Nếu không có sự tha thứ cũng sẽ không có ân điển. Nếu không có sự tha thứ thì tất cả chúng ta sẽ đứng trước Chúa trong ngày phán xét để chịu hình phạt đời đời vì tội đã phạm. Sự sự cứu rỗi, tình yêu thương và ân điển của ĐCT có cùng một gốc rễ từ sự tha thứ của Ngài đối với tội nhân như tôi và quý vị hiện diện tại đây.
Hơn thế nữa Chúa không chỉ tha thứ chúng ta một lần khi chúng ta xưng nhận mình là kẻ có tội không thể tự cứu chính mình và được nhận sự cứu rỗi qua ĐCJC, nhưng còn trong cuộc sống mỗi ngày. Bởi vì mỗi ngày chúng ta đều phạm lỗi, phạm tội cùng Chúa. Theo thống kê của nhóm Barna về cảm nghĩ của những người trẻ tuổi khi được hỏi điều gì đến trong trí họ khi nghĩ về người Cơ Đốc. Thông thường câu trả lời là họ hay xét đoán, lên án, buộc tội, chỉ trích, cố chấp không bỏ qua lỗi, không tha thứ. Tín đồ thuộc Ê-phê-sô 2:8-9: Vả, ấy là nhờ ân điển, bởi đức tin, mà anh em được cứu, điều đó không phải đến từ anh em, bèn là sự ban cho của Đức Chúa Trời. Thuộc bài cầu nguyện chung: Xin tha tội lỗi cho chúng tôi, như chúng tôi cũng tha kẻ phạm tội nghịch cùng chúng tôi nhưng vẫn không tha thứ. Được nhận ân điển, tha thứ từ ĐCT nhưng đối xử với người chung quanh cách thiếu ân điển, không có sự tha thứ.
Lắm lúc trong vòng tín đồ người ta khó tìm được sự tha thứ, ân điển hơn cả bên ngoài đời. Tại sao? Bởi vì tín đồ thường nghĩ rằng mình trong sạch hơn, chân chính hơn, có quan hệ gần gủi với ĐCT hơn người khác! Một số khác đoán xét, so sánh anh chị em trong Chúa với một tiêu chuẩn khác với tiêu chuẩn họ dành cho chính họ. Thay vì ý thức rằng KT là tấm gương cho cả tôi và người, họ dùng những điều tốt hơn của họ để so sánh, để đánh giá người chung quanh. Về lãnh vực nào trong đời sống họ còn đang gặp khó khăn để thay đổi thì họ bảo rằng: Chúa biết tôi ý thức rằng trong phần này tôi đang cố sửa đổi.
Họ trách người tín đồ khác là đạo đức giả, trách anh chị em trong Chúa là những người biết Chúa mà đời sống không khác gì người không tin Chúa. Nhưng đối với chính mình khi làm lỗi, lại xin Chúa ban cho sự nhân từ, cho ân điển thay vì đòi hỏi công minh khi nhìn lỗi của người. Lắm lúc họ quên rằng chính họ cũng là tội nhận được ĐCT tha thứ và biết KT dạy rằng: hễ là người tin Chúa, người có đức tin thì phải học và thực hành sự tha thứ.
Tuy nhận lấy món quà hết sức quí báu là sự tha thứ từ ĐCT mỗi ngày trong cuộc sống, nhưng tín đồ đều có khó khăn tha thứ cho người. Không phải vì sự tha thứ quá quí báu nên chỉ cho ra mỗi lần một chút. Không phải bởi vì sự tha thứ hiếm hoi, khó tìm từ nơi Chúa nên tín đồ phải dè xẻn, cẩn thận khi dùng nó. Không phải khi xài hoài thì sự tha thứ sẽ cạn hết. Trái lại chúng ta được dư dật sự tha thứ của ĐCT như Giăng viết Ví bằng chúng ta nói mình không có tội chi hết, ấy là chính chúng ta lừa dối mình, và lẽ thật không ở trong chúng ta. Còn nếu chúng ta xưng tội mình thì Ngài là thành tín công bình để tha tội cho chúng, và làm cho chúng ta sạch mọi điều gian ác (1 Giăng 1:8-9) . Lý do đơn giản người tín đồ không tha thứ bởi vì họ đòi hỏi công bình ở người khác nhưng xin được tha thứ, ân điển khi chính mình có tội. Không tha thứ bởi vì cố chấp, không thể bỏ qua chuyện cũ, bỏ qua lỗi của người.
Sự tha thứ, có thể nói, là một món quà quí báu nhất được ĐCT ban cho mà người tín đồ ít cho đi nhất. Một tác giả viết: Người không thể tha thứ đã tự đốt chính cây cầu chính mình sẽ phải đi qua để được đến thiên đàng. (George Herbert)
TẠI SAO PHẢI THA THỨ?
Chúng ta hỏi: tại sao tôi phải tha thứ cho anh A, chị B khi lỗi của họ quá nhiều? Tha thứ, bỏ qua rồi họ vẫn tiếp tục phạm tội. Hoặc chúng ta nói rằng: họ là những người đạo đức giả nên không cần gì tha thứ cả. Có ích lợi gì tha thứ cho một người không biết lỗi, cũng không biết nhận lỗi? Mỗi người trong chúng ta đều có thể tìm biết bao nhiêu lý do để tiếp tục lên án, buộc tội người này, người nọ, tiếp tục giữ sự hờn giận, cay đắng trong lòng mình.
Lời Chúa dạy rất rõ tại sao chúng ta phải tha thứ: bởi vì chính ĐCT đã tha thứ cho chúng ta. ĐCJC dạy các môn đồ trong bài cầu nguyện chung: Xin tha tội lỗi cho chúng tôi, như chúng tôi cũng tha kẻ phạm tội nghịch cùng chúng tôi. Nói đơn giản hơn sự tha lỗi của ĐCT với tội chúng ta đòi hỏi chúng ta phải tha lỗi cho người làm lỗi cùng chúng ta. Cũng chú ý sau khi Chúa dạy bài cầu nguyện chung, Ngài chỉ giải thích một điều. Điều đó là về sự tha thứ: Vả, nếu các ngươi tha lỗi cho người ta, thì Cha các ngươi ở trên trời cũng sẽ tha thứ các ngươi. Song nếu không tha lỗi cho người ta, thì Cha các ngươi cũng sẽ không tha lỗi cho các ngươi (Mathiơ 6:14-15).
Hai câu KT này gồm 2 phần. Cả 2 phần đều có điều kiện và lựa chọn: nếu làm điều này thì sẽ được Chúa ban cho; nếu không làm điều này thì sẽ không nhận được điều Chúa ban cho. Tha thứ sẽ được nhận tha thứ; không tha thứ sẽ không được tha thứ. Sách Mác giải thích rõ hơn về lời dạy này Khi các ngươi đứng cầu nguyện, nếu có sự gì bất bình cùng ai, thì hãy tha thứ, để Cha các ngươi ở trên trời cũng tha lỗi cho các ngươi. Song nếu không tha lỗi cho người ta, thì Cha các ngươi ở trên trời cũng sẽ không tha lỗi cho các ngươi. (Mác 11:25). Vậy KT cũng dạy rằng nếu không tha thứ thì ĐCT cũng sẽ không nghe và nhậm lời cầu nguyện của chúng ta:51-54)
TẠI SAO KHOE MÌNH VÀO THẬP GIÁ?
