Được Chọn – Công Bình và Tự Do (Phần 2)
Tựa đề của loạt bài giảng này dựa theo Eph 1:3 Ngợi khen Đức Chúa Trời, Cha Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, Ngài đã xuống phước cho chúng ta trong Đấng Christ đủ mọi thứ phước thiêng liêng ở các nơi trên trời.
Trong bài giảng lần rồi & sáng nay tôi muốn tập trung vào một phước thiêng liêng trên trời vô cùng quí báu, đó là được Chúa chọn: Chính trong Chúa Cứu Thế, trước khi sáng tạo, Đức Chúa ĐTrời đã chọn chúng ta để được thánh hóa không có gì đáng trách trước mặt Ngài. 5 Vì yêu thương, Đức Chúa Trời đã ấn định trước cho chúng ta đúng theo mục đích tốt đẹp của ý định Ngài, được nhờ Chúa Cứu Thế Giê-xu làm con nuôi của Ngài 6 để ca ngợi ân sủng vinh quang mà Đức Chúa Trời đã ban dư dật cho chúng ta trong Con yêu dấu của Ngài. (4-6-BDM)
Ấy cũng trong Chúa Cứu Thế, chúng ta được chọn thừa hưởng cơ nghiệp mà Đức Chúa Trời đã chỉ định trước theo chương trình của Ngài, là Đấng toàn quyền thực hiện mọi sự theo ý muốn mình (1:11-BDM). Trong 3 câu KT này có 2 động từ vô cùng quan trọng PL dùng để nói về việc Chúa làm: chọn và ấn định, chỉ định (tiền định, định trước). Dù BDM dùng từ chọn trong câu 4 & 11 nhưng 2 từ này khác nhau như BTT dịch: Ấy cũng là trong Ngài mà chúng ta đã nên kẻ dự phần kế nghiệp, như đã định trước cho chúng ta được điều đó, theo mạng của Đấng làm mọi sự hiệp với ý quyết đoán.
Thư Ê-phê-sô gồm 6 đoạn, có thể được chia là 2 phần chính: 1-3 giáo lý; 4-6 áp dụng. 4-6 dạy rất chi tiết, cụ thể về đời sống của người tin Chúa, đặc biệt về quan hệ trong đời sống giữa chồng vợ, cha mẹ - con cái, chủ tớ. 4-6 thực tế, dễ hiểu, gồm rất nhiều lời dạy để sống đạo. 1-3 hoàn toàn khác, chủ yếu là về giáo lý, lý thuyết. Đoạn 1 là đoạn khó hiểu nhưng quan trọng hơn hết. Sự định trước (tiền điện) và sự lựa chọn là hai giáo lý cho những tín đồ đã thôi sữa, đã ăn thức ăn đặc một thời gian. Có thể nói sự tiền định và lựa chọn là một giáo lý khó hiểu và khó tin rõ ràng hơn hết, có lẽ chỉ sau giáo lý về 3 ngôi ĐCT.
Vậy những lời dạy về giáo lý của PL từ đoạn 1-3 vô cùng quan trọng vì là nền tảng, cơ bản cho những bài học và áp dụng thực tế trong đoạn 4-6. Cụ thể, thực tế hơn hết là sự hiểu biết, niềm tin và giáo lý về sự tiền định và chọn lựa của ĐCT sẽ làm cho tín đồ suy nghĩ: được ĐCT chọn là một ơn phước hay một gánh nặng. Và trong bài giảng lần rồi tôi có giải thích rằng người được ĐCT chọn lựa để được nhận sự cứu rỗi là một ơn phước rất lớn, chứ không phải là một gánh nặng. Ơn phước lớn vì sự cứu rỗi là ơn phước to lớn vô cùng. Ơn phước bởi vì như lời PL giải thích khi người tin Chúa, họ sẽ được ở trong Đấng Christ (12 lần dùng trong đoạn 1) và nhận đủ mọi thứ phước thiên liêng trên trời.
Câu hỏi lớn và khó là tôi chọn Chúa hay Chúa chọn tôi. Để trả lời câu hỏi này qv cần hiểu KT dạy gì về sự cứu rỗi.
KT DẠY GÌ VỀ SỰ CỨU RỖI
KT dạy rõ: 1) ĐCT muốn mọi người được cứu; 2) Con người có sự tự do lựa chọn; 3) ĐCT đã định trước và chọn một số người để họ được cứu, được ở trong Chúa.
Tôi sẽ nêu lên một số KT dẫn chứng 3 điều này và sau đó sẽ giải thích 3 điều này không hề mâu thuẫn với nhau.
ĐCT Muốn Mọi Người Được Cứu
KT dạy rõ rằng ĐCT muốn cho mọi người đều được cứu, không muốn một người nào hư mất hay phải chịu hình phạt đời đời nơi địa ngục. Hãy nói cùng chúng nó rằng: Chúa Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, ta chẳng lấy sự kẻ dữ chết làm vui, nhưng vui về nó xây bỏ đường lối mình và được sống. Các ngươi khá xây bỏ, xây bỏ đường lối xấu của mình. Sao các ngươi muốn chết, hỡi nhà Y-sơ-ra-ên? (Ê-xê-chi-ên 33:11)
Chúa không chậm trễ về lời hứa của Ngài như mấy người kia tưởng đâu, nhưng Ngài lấy lòng nhịn nhục đối với anh em, không muốn cho một người nào chết mất, song muốn cho mọi người đều ăn năn. (2 Pet 3:9); Ngài muốn cho mọi người được cứu rỗi và hiểu biết lẽ thật. (1 Tim 2:4)
Con Người Có Sự Tự Do Lựa Chọn
KT cũng dạy rằng con người có sự tự do lựa chọn.
Ngày nay, ta bắt trời và đất làm chứng cho các ngươi rằng ta đã đặt trước mặt ngươi sự sống và sự chết, sự phước lành và sự rủa sả. Vậy, hãy chọn sự sống, hầu cho ngươi và dòng dõi ngươi được sống (PT 30:19)
Nếu chẳng thích cho các ngươi phục sự Đức Giê-hô-va, thì ngày nay hãy chọn ai mà mình muốn phục sự, hoặc các thần mà tổ phụ các ngươi đã hầu việc bên kia sông, hoặc các thần dân A-mô-rít trong xứ mà các ngươi ở; nhưng ta và nhà ta sẽ phục sự Đức Giê-hô-va. (Josh 24:15)
Phàm những kẻ Cha cho ta sẽ đến cùng ta, kẻ đến cùng ta thì ta không bỏ ra ngoài đâu. (Giăng 6:37) Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng ta, ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ. (Matt 11:28)
ĐCT Đã Định Trước Và Chọn Một Số Người Để Họ Được Cứu
Nhưng KT cũng dạy trong rất nhiều nơi về sự tiền định và chọn lựa của ĐCT với một số người để họ được cứu, được ở trong Chúa. Vì thời gian nên tôi chỉ nêu lên vài câu: Ấy chẳng phải các ngươi đã chọn ta, bèn là ta đã chọn và lập các ngươi, để các ngươi đi và kết quả, hầu cho trái các ngươi thường đậu luôn: lại cũng cho mọi điều các ngươi sẽ nhân danh ta cầu xin Cha, thì Ngài ban cho các ngươi. (Giăng 15:16)
Phi-e-rơ, sứ đồ của Đức Chúa Jêsus Christ, gởi cho những người kiều ngụ rải rác trong xứ Bông, Ga-la-ti, Cáp-ba-đốc, A-si và Bi-thi-ni, là những người được chọn, 2 theo sự biết trước của Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Cha, và được nên thánh bởi Đức Thánh Linh (1 Pet 1:1-2)
Nghe lời này, người ngoại quốc hân hoan và tôn vinh Đạo Chúa; những người đã được định để hưởng sự sống vĩnh phúc đều tin nhận Chúa. (CV 13:48). Ai tin nhận Chúa? Những người đã được định trước, đã được chọn trước.
CHÚA CHỌN TÔI HAY TÔI CHỌN CHÚA?
Chúng ta đọc lại câu 4-6: Chính trong Chúa Cứu Thế, trước khi sáng tạo, Đức Chúa Trời đã chọn chúng ta để được thánh hóa không có gì đáng trách trước mặt Ngài. 5 Vì yêu thương, Đức Chúa Trời đã ấn định trước cho chúng ta đúng theo mục đích tốt đẹp của ý định Ngài, được nhờ Chúa Cứu Thế Giê-xu làm con nuôi của Ngài 6 để ca ngợi ân sủng vinh quang mà Đức Chúa Trời đã ban dư dật cho chúng ta trong Con yêu dấu của Ngài. (4-6-BDM)
Câu 4-5 dạy ĐCT từ trước khi sáng thế đã chọn chúng ta trong ĐCJC với mục đích để được thánh hóa, được làm con nuôi. Làm thế nào để được làm được thánh hóa? Trước hết phải được chọn để được tha thứ, sau đó được cứu chuộc. Tức là người đã tin nhận ĐCJC cứu tội mình. Được thánh hóa là một quá trình cần thời gian và cần ĐTL.
ĐCT chọn chúng ta chỉ duy bởi tình yêu thương và ân điển
Nguyên nhân gì, lý do gì ĐCT chọn chúng ta làm con nuôi Ngài? Có phải bởi vì chúng ta dễ thương, giỏi, ngoan, hiền? Không. Chỉ vì yêu thương. Chỉ vì ân điển, sự ban cho không xứng đáng nhận lãnh. Tôi muốn qv hiểu thật rõ và nhớ kỹ điều này: Trong Đấng Christ, ĐCT tha thứ, cứu tội, nhận làm con nuôi, ban mọi phước thiêng trên trời, làm cho thánh hóa, ban cho ĐTL vì một lý do duy nhất: tình yêu thương. Hoàn toàn không phải bởi tôi hay, tôi giỏi, tôi hiền, tôi tốt, tôi phục vụ, dấng thân, hy sinh.
Hai hoàng tử William & Harry chọn vợ không chỉ vì tình yêu thương nhưng còn vì nhan sắc, sự quyến rũ, thu hút, khôn khoan, thông minh, khôn khéo trong lời nói, cách cư xử, vì kiến thức, tài năng. Dù vậy điều đó cũng đã là một ơn phước. Nhưng ĐCT chọn qv và tôi không vì bất cứ một lý do nào khác ngoài tình yêu thương, ân điển. Tại sao điều này quan trọng? Bởi vì như PL giải thích trong câu KT quen thuộc 2:8-9: để không ai có thể khoe mình, để làm việc Chúa định cách tự nguyện, vui lòng từ lòng biết ơn chân thành, sâu sa nhất.
PL viết: Vì tôi vốn thấp kém nhất trong vòng các sứ đồ; không xứng đáng được gọi là sứ đồ vì tôi đã bắt bớ hội thánh của Đức Chúa Trời. 10 Nhưng nhờ ân sủng Đức Chúa Trời tôi được như ngày nay (1 Cor 15:9-10) Lý do gì PL trở nên sứ đồ Đấng Christ? Nhờ ân sủng. Lý do gì tôi được chọn làm mục sư? Nhờ ân sủng.
Để không ai có thể khoe khoang vì bất cứ lý do gì PL giải thích cho các tín đồ HT Cô-rinh-tô như sau: Anh chị em hãy xem xét lúc Chúa kêu gọi anh chị em. Giữa vòng anh chị em không có mấy người khôn ngoan theo trần tục, không mấy người có quyền thế, cũng không có nhiều người quý phái. 27 Nhưng Đức Chúa Trời đã chọn những điều dại dột trong thế gian để làm hổ thẹn những người khôn. Đức Chúa Trời đã chọn những điều yếu đuối trong thế gian để làm hổ thẹn những kẻ mạnh. 28 Đức Chúa Trời đã chọn những gì hèn hạ, bị khinh khi trong thế gian và những điều không ra gì để hủy bỏ những điều trọng đại. 29 Cho nên loài người không ai có thể khoe khoang trước mặt Đức Chúa Trời. 30 Nhờ Đức Chúa Trời mà anh chị em ở trong Chúa Cứu Thế Giê-su, là Đấng Đức Chúa Trời đã làm thành sự khôn ngoan, công chính, thánh khiết và cứu chuộc cho chúng ta. 31 Như Thánh Kinh đã chép: "Ai tự hào, hãy tự hào trong Chúa." (1:26-31-BDM). Không mấy người khôn ngoan là nói khéo cho ý anh em đều ngu cả!
Thứ tự của sự cứu rỗi
Khi hỏi tại sao anh chị tin Chúa thì câu trả lời thường là: vì tôi cảm động sau khi nghe Tin Lành, rồi cầu nguyện tin Chúa. Tôi hỏi qv: Tại sao bao nhiêu ngươi khác cũng nghe Tin Lành nhưng lại không cảm động, không tin? Điều gì khiến cho qv khác với những người nghe mà không tin? Có phải bởi tấm lòng hiền hòa, chân thật, nhạy cảm? Hay vì sự khiêm nhường, hay vì lòng kính sợ ĐCT? Nhưng có biết bao nhiêu người cũng có lòng hiền hòa, chân thật, nhạy cảm, có lòng khiêm nhường, kính sợ ĐCT nhưng lại không tin ĐCJC cho sự cứu rỗi.
Nếu tôi hỏi qv tại sao qv cầu nguyện tin nhận Chúa, qv trả lời thế nào? Vì tôi hiểu sau khi được giải thích? Biết bao nhiêu người hiểu về sự cứu rỗi nhưng tại sao họ không tin? Chẳng phải người Pha-ri-si biết nơi nào Đấng Mê-si sẽ sinh ra hay sao nhưng lại không tin. Tôi tin vì biết mình có tội. Qv nghĩ có người nào không biết mình có tội hay không? Tôi tin vì tôi khiêm nhường hơn anh chị!
Qv có thể tự hỏi: không phải tôi nghe lời kêu gọi tin Chúa sau khi nghe về sự cứu rỗi, rồi cầu nguyện tin Chúa hay sao? Không phải khi đáp ứng lời kêu gọi tin Chúa, khi cầu nguyện nhận ĐCJC vào lòng là tôi đã chọn Chúa hay sao?
Tôi dùng một ví dụ để giải thích điều này: Giả sử qv đem hai dĩa thức ăn đến cho một con chó, một dĩa rau và một dĩa thịt. Qv nghĩ con chó sẽ chọn dĩa thức ăn nào? Dĩ nhiên là thịt. Không phải bởi vì nó không thể chọn dĩa rau, nhưng vì nó không hề muốn chọn dĩa rau. Chọn dĩa thịt là chọn theo bản tính tự nhiên, bản tính bẩm sinh của chó.
[Chuyện Trạng Quỳnh ăn cắp mèo của vua] Qv có thể đem chuyện Trạng Quỳnh ăn cắp mèo của vua rồi bắt mèo phải ăn cơm với tương mà làm ví dụ tương phản. Nhưng ngay trong chuyện đó, bản tính tự nhiên của mèo không phải là ăn cơm với rau, mà là với thịt, với cá.
KT dạy rất rõ rằng từ sau khi A-đam & E-va ăn trái cấm phạm tội cùng ĐCT thì cả dòng dõi loài người đều mang bản tính tội lỗi, có nghĩa là nếu để tự nhiên chúng ta sẽ không bao giờ “chọn” ĐCT, chọn sống theo lời dạy KT, chọn làm theo sự nhắc nhở của ĐTL. Câu chuyện Ca-in giết em A-bên giải thích rất rõ về bản tính tội lỗi, bất chất tình thân máu mủ.
Đa-vít viết: Thật vậy, tôi vốn gian ác từ khi sinh ra, Tôi vốn tội lỗi từ khi được hoài thai trong bụng mẹ. (TT 51:5-BDM) Theo bản tính tự nhiên, con người không thể không phạm tội. Ai dạy trẻ thơ nói dối? Ai dạy trẻ thơ dành đồ chơi, dấu đồ chơi? Không cần ai dạy cả. Có dạy chăng là dạy phải nói thật, phải chia sẻ đồ chơi với bạn, phải nice với bạn. Trái với Khổng Lão con người không nhân chi sơ tính bổn thiện nhưng nhân chi sơ tính bổn tội, bổn ác.
PL giải thích rất rõ điều này trong đoạn 2:1-3: Còn anh em đã chết vì lầm lỗi và tội ác mình, 2 đều là những sự anh em xưa đã học đòi, theo thói quen đời nầy, vâng phục vua cầm quyền chốn không trung tức là thần hiện đang hành động trong các con bạn nghịch [những người không vâng lời]. 3 Chúng ta hết thảy cũng đều ở trong số ấy, trước kia sống theo tư dục xác thịt mình, làm trọn các sự ham mê của xác thịt và ý tưởng chúng ta, tự nhiên làm con của sự thạnh nộ, cũng như mọi người khác.
Vậy khi một người sau khi nghe Tin Lành, cầu nguyện tin Chúa là bởi vì ĐTL đã làm cho lòng họ muốn đến với Chúa. Như con chó trước thấy dĩa thịt thì chọn ngay lập tức, bây giờ lại muốn ăn rau, trái với bản tính tự nhiên. Người muốn đến để tin nhận Chúa là người đi ngược lại với bản tính tự nhiên của loài người vì đã được Chúa gọi, cũng là người đã được Chúa định và chọn từ trước sáng thế để được ở trong ĐCJC.
Trong suốt 24 năm đầu tiên của đời tôi, tôi không bao giờ nghĩ đến Trời, không tin có trời, đúng hơn là không care nếu có hay không bởi vì tôi sống cho tôi. Tôi làm chủ hoàn toàn đời sống tôi. Điều gì khiến cho tôi tin Chúa? Sau khi có điều gì đó chạm lòng tôi, khiến tôi bắt đầu nghĩ về Trời, nghĩ về sự quan trọng của tâm linh.
PL giải thích về thứ tự của sự cứu rỗi: Vả, chúng ta biết rằng mọi sự hiệp lại làm ích cho kẻ yêu mến Đức Chúa Trời, tức là cho kẻ được gọi theo ý muốn Ngài đã định. 29 Vì những kẻ Ngài đã biết trước, thì Ngài cũng đã định sẵn để nên giống như hình bóng Con Ngài, hầu cho Con nầy được làm Con cả ở giữa nhiều anh em; 30 còn những kẻ Ngài đã định sẵn, thì Ngài cũng đã gọi, những kẻ Ngài đã gọi, thì Ngài cũng đã xưng là công bình, và những kẻ Ngài đã xưng là công bình, thì Ngài cũng đã làm cho vinh hiển. (Rô-ma 8:28-30)
Thứ tự là ĐCT định sẵn, kêu gọi. Và chỉ khi ĐTL của ĐCT kêu gọi, tức là cảm động lòng người Chúa đã định trước và đã được chọn thì người đó mới có thể tin. Như PL giải thích trong Ê-phê-sô 2:8 Vả, ấy là nhờ ân điển, bởi đức tin, mà anh em được cứu, điều đó không phải đến từ anh em, bèn là sự ban cho của Đức Chúa Trời, thì ngay đức tin cũng không đến từ anh em.
Vậy ĐCT chọn chúng ta để giúp chúng ta có thể chọn tin nhận Chúa.
NHỮNG CÂU HỎI LỚN VÀ KHÓ
Nếu nói khi một người tin Chúa thì chính bởi ĐCT từ trước vô cùng đã tiền định để chọn làm cho lòng người đó chuyển đổi để có ý muốn tìm đến mà tin nhận sự cứu rỗi, thì chắc chắn trong trí qv cũng có rất nhiều câu hỏi. Tựu chung có HAI câu hỏi chính sau đây.
Sự chọn lựa với một số có công bằng hay không. Tại sao ĐCT lại không cứu tất cả mọi người thay vì chỉ chọn một số người? Phải chăng sự chọn lựa một số được cứu hàm ý rằng ĐCT cũng đã chọn số còn lại bị trừng phạt đời đời?
Nếu ĐCT đã chọn thì sự tự do lựa chọn của con người ở đâu
Nếu ĐCT đã chọn thì cần gì phải làm chứng về Chúa
Tôi nói dối nếu nói rằng tôi có câu trả lời thỏa đáng cho 3 câu hỏi này.
1) Sự Chọn Lựa Với Một Số Có Công Bằng Hay Không
Mọi người đều đồng ý với tôi KT dạy chúng ta được cứu do ân điển bởi đức tin. Cả hai điều này đều đến từ ĐCT. Ân điển là gì? Là sự ban cho mà người nhận không xứng đáng để nhận. Hôm nay chúng ta thường nghe tôi đáng được nhận điều này điều nọ (I deserve this, that). Có thể tại nơi làm việc qv đáng được lên lương vì làm giỏi. Nhưng đó không phải là ân điển. Ân điển là dù qv có làm dở mà vẫn được lên lương! Người xấu mà vẫn cho đóng phim vai chính! Điều đáng được nhận thì không thể gọi là ân điển.
KT dạy rằng ĐCT ban cho loài người 2 loại ân điển: 1) Ân điển chung, và 2) Ân điển thiêng liên cho người Chúa đã định trước, đã được chọn. Qv có thể nghĩ 2 loại ân điển này như chiều ngang và chiều dọc của thập giá. Chiều ngang tượng trưng cho cuộc sống trên đất này, trong quan hệ giữa người và người. Chiều dọc tương trưng cho cuộc sống đời đời trên thiên đàng với ĐCT và cho quan hệ giữa người và ĐCT.
Ân điển chung là sự ban cho của ĐCT cho loài người để sống trên đất này, để tại quan hệ giữa người và người. KT dạy nếu ĐCT không ban cho thì không ai có thể nhận lãnh: Ví chẳng từ trên trời ban cho, thì không một người nào có thể lãnh chi được (Giăng 2:27)
ĐCJC nói về cả ân điển thiêng liêng và ân điển chung: Song ta nói cùng các ngươi rằng: Hãy yêu kẻ thù nghịch, và cầu nguyện cho kẻ bắt bớ các ngươi, 45 hầu cho các ngươi được làm con của Cha các ngươi ở trên trời; bởi vì Ngài khiến mặt trời mọc lên soi kẻ dữ cùng kẻ lành, làm mưa cho kẻ công bình cùng kẻ độc ác. (Mathio 5:44-45)
ĐCT không chỉ ban cho loài người mặt trời, mưa móc nhưng còn rất nhiều ân điển chung khác. Tôi chỉ nêu lên vài điều: Sắc đẹp; Thông minh; Nơi sinh ra; Tài năng; Lòng nhân từ, hiền hòa; Khéo léo… Biết bao nhiêu bác học gia tài giỏi xuất chung là những người không tin Chúa. Bao nhiêu tài tử, minh tinh đẹp đến nỗi chim sa, cá lặng, đóng phim ảnh xuất sắc là những người không tin Chúa. Qv có tin là có rất nhiều người không tin Chúa có lòng bác ái, nhân từ, đối xử với người tốt hơn người tin Chúa hay không? Ngay cả tại những quốc gia Tây Phương ngày càng đi xa đạo Chúa thì đời sống họ vẫn sung túc 100, 1000 lần hơn những tín hữu miền thượng du tại VN hay những tín hữu nơi các xứ Phi Châu.
Trước khi người không tin Chúa trách ĐCT sao không công bình thì họ phải tự hỏi chính họ có gì, làm gì để nhận ân điển chung từ Chúa. Sự công bình hoàn toàn khác với ân điển. Công bình là khi cả 2 bên đều phải được đối xử như nhau theo cùng một tiêu chuẩn nhất định. Công bình là khi 2 người đều có cùng một tài năng, một sắc đẹp nhưng 1 người được chọn không phải theo tiêu chuẩn của tài năng, sắc đẹp mà theo một tiêu chuẩn khác như nịnh bợ, đút lót. Nhưng nếu trong một cuộc thi tuyển vào trường đại học với tiêu chuẩn học sinh nào đậu điểm cao (không gian lận) thì khi trường chọn học sinh với điểm cao mà không chọn học sinh với điểm thấp thì không thể gọi là không công bình. Ân điển là khi trường nhận một số học sinh vào dù điểm thấp.
Dù sao khi A-đam và E-va phạm tội thì ĐCT vẫn ban cho loài người biết bao nhiêu ân điển chung để xã hội có thể phát triển, phồn thịnh, để quan hệ giữa người và người được duy trì, nẩy nở. Vậy trong đời sống trên đất này, trong quan hệ giữa người và người, ai có trách ĐCT là không công bình khi ban cho ân điển chung, ngay cho những người không tin Chúa.
Vậy khi người ta trách ĐCT không công bình khi chọn để cứu một số người lại không cứu số khác thì có nghĩa là họ muốn ĐCT phải ban cho mọi người ân điển đặc biệt dành cho những người Chúa định trước và chọn. Định trước và chọn để làm gì? Để họ có thể tin Chúa.
Qv dừng đây để nghĩ với tôi về mấy câu KT sau đây:
Vì ngươi là một dân thánh cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi; Ngài đã chọn ngươi trong muôn dân trên mặt đất, đặng làm một dân thuộc riêng về Ngài. 7 Đức Giê-hô-va tríu mến và chọn lấy các ngươi, chẳng phải vì các ngươi đông hơn mọi dân khác đâu; thật số các ngươi là ít hơn những dân khác (PT 7:6-7). Bao nhiêu người giàu có đời này muốn làm dân thánh Chúa? Ý câu KT này là ĐCT chọn dân tuyển không phải theo tiêu chuẩn như con người, mà trái lại.
Chúa tìm thấy dân Ngài trong sa mạc, Giữa hoang dã với tiếng gào thét quạnh hiu. Chúa bao phủ, chăm sóc người, Che chở người chẳng khác gì con ngươi mắt Ngài. (PT 32:10). Ai đi tìm chọn người giữa chốn hoang dã với tiếng gào thét quạnh hiu.
Hay như trong 1 Cô-rinh-tô 1:27-28: Nhưng Đức Chúa Trời đã chọn những điều dại dột trong thế gian để làm hổ thẹn những người khôn. Đức Chúa Trời đã chọn những điều yếu đuối trong thế gian để làm hổ thẹn những kẻ mạnh. 28 Đức Chúa Trời đã chọn những gì hèn hạ, bị khinh khi trong thế gian và những điều không ra gì để hủy bỏ những điều trọng đại.
Đây là những người thế gian này xa lánh, ruồng bỏ, xem thường, khinh dễ. Kẻ giàu có đời nay mấy ai muốn sống trong vòng những kẻ hèn hạ, bị khinh khi này? Qv có biết hôm nay, ngay trong thời điểm này ước tính có 350K tín đồ các dân thiểu số miền thượng du, tức khoảng 25% tổng số tín đồ tại VN dù tổng số dân của họ là khoảng 1.5 triệu tức ít hơn 2%. 2% dân số, nhưng 25% của tổng số tín đồ tại VN. Đây là số dân nghèo khó, bị khinh dễ (người Kinh gọi họ là mọi!). Có công bình hay không khi ĐCT chọn những người nghèo khó, bị khinh dễ, ít học, chất phát để ban cho ân điển thiêng liêng, để họ tin nhận Chúa?
Thật sự mà nói trong xã hội VN, HK, các nước Tây phương, người tin Chúa có lợi gì? Tin Chúa phải sống theo lời Chúa dạy trong KT, đi nhóm học KT, thờ phượng, cầu nguyện, phải dâng hiến thời gian, tiền của, sức lực. Bao nhiêu người muốn làm điều trong một xã hội giàu có, thịnh vượng về vật chất? Nhưng chính những người triết gia, học giả, người ngoại sống trong nhừng nơi thịnh vượng, trù phú, đầy đủ này lại là những người đặt lên câu hỏi: Có phải ĐCT không công bình sao khi chỉ chọn một số để cứu!
Sách Hê-bơ-rơ viết về những anh hùng đức tin như sau: Có kẻ khác chịu nhạo cười, roi vọt, lại cũng chịu xiềng xích, lao tù nữa. 37 Họ đã bị ném đá, tra tấn, cưa xẻ; bị giết bằng lưỡi gươm; lưu lạc rày đây mai đó, mặc những da chiên da dê, bị thiếu thốn mọi đường, bị hà hiếp, ngược đãi, 38 thế gian không xứng đáng cho họ ở, phải lưu lạc trong đồng vắng, trên núi trong hang, trong những hầm dưới đất. (Hê-bơ-rơ 11:36-38 – BDM) Điều gì khiến cho họ xem thế gian này không xứng đáng cho họ ở mà tìm kiếm một quê hương trên trời. Bao nhiêu người được đầy đủ ân điển chung, sắc đẹp, tài giỏi, thông minh, sinh ra trong gia đình giàu có, muốn nhận ân điển thiêng liêng để bị xiềng xích, lao tù, bị ném đá, tra tấn…
2) Nếu ĐCT Đã Chọn Thì Sự Tự Do Lựa Chọn Của Con Người Ở Đâu
Khi ĐCT sáng tạo A-đam & E-va và đặt họ trong vườn Ê-đen, Chúa không tạo họ như rô-bô, hoàn toàn dưới sự điều khiển của Chúa, nhưng với sự tự do chọn lựa. Giê-hô-va Đức Chúa Trời đem người ở vào cảnh vườn Ê-đen để trồng và giữ vườn. 16 Rồi, Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán dạy rằng: Ngươi được tự do ăn hoa quả các thứ cây trong vườn; 17 nhưng về cây biết điều thiện và điều ác thì chớ hề ăn đến; vì một mai ngươi ăn chắc sẽ chết. (STK 2:15-17) Sau đó Chúa cũng cho A-đam tự do để chọn tên cho các loài súc vật: Giê-hô-va Đức Chúa Trời lấy đất nắn nên các loài thú đồng, các loài chim trời, rồi dẫn đến trước mặt A-đam đặng thử xem người đặt tên chúng nó làm sao, hầu cho tên nào A-đam đặt cho mỗi vật sống, đều thành tên riêng cho nó. 20 A-đam đặt tên các loài súc vật, các loài chim trời cùng các loài thú đồng (2:19-20)
Tôi cũng đã chia sẻ một số câu KT trong lần rồi về sự tự do lựa chọn của con người. Nhưng theo tính tự nhiên thì qv sẽ chọn gì? Chọn nhận ân điển chung hay chọn nhận ân điển thiêng liêng. Chọn để sống theo hàng ngang hay theo hàng dọc của thập giá? Trong cuộc sống trên đất này, trong quan hệ với người, ai bảo tôi không có sự tự do lựa chọn vì ĐCT cấm tôi? Không con người có toàn quyền tự do để chọn cho mình cách sống, cách cư xử, nói năng…
Về quan hệ với ĐCT như theo hàng dọc của thập giá thì không phải con người không có tự do để chọn nhưng nếu có, thì vì bản tính tội lỗi, sẽ không chọn ĐCT. Đúng hơn là vì bản tính tội lỗi, con người không hề muốn chọn ĐCT.
Không phải không thể nhưng là không muốn. Bản tính tự nhiên của con người là muốn làm theo xác thịt, chọn làm theo xác thit. Bản tính tự nhiên không hề nghĩ đến ĐCT (như trong suốt 24 năm đầu của đời tôi). Nếu có chỉ sợ: sợ mất đi tự do, mất đi cuộc sống theo ý riêng mì nh. Nếu không sợ thì chán, chẳng có gì hấp dẫn, hứng thú khi đến nhà thờ, nghe giảng, thông công. Trái lại người được chọn là người sẽ được gọi, gọi để quyết định, để chọn điều trái với bản tánh xác thịt, chọn tin nhận ĐCJC. Là người tìm thấy niềm vui, mãn nguyện, bình an, hy vọng trong quan hệ với Chúa, khi đến nhà Chúa, khi nghe, đọc, học lời Chúa.
Vậy con người vẫn có sự tự do để chọn lựa, quyết định nhưng trong giới hạn của bản tính xác thịt tội lỗi. Có người chọn kỷ luật chính mình để tốt hơn mà không cần đến ĐCT (nhiều người vô thần sống hữu ích, mẫu mực hơn người tin Chúa). Có người chọn hãy ăn uống rồi ngày mai sẽ chết hay kẻ nào chết với nhiều đồ chơi là người thắng cuộc. Không được chọn, được gọi con người thấy KT là vô lý lẽ, là huyền thoại, nhưng khoa học, giáo dục là cứu cánh cho thế giới. Thậm chí có người cố hết sức để hoàn toàn loại bỏ ĐCT ra khỏi đời sống.
Người được Chúa chọn là người sẽ nói Ý Cha được nên. Người không được chọn là người đến ngày phán xét Chúa sẽ nói với họ Ý ngươi được nên.
[Chúa nhật 8 tháng 7, 2018]
KT dạy 3 điều về sự cứu rỗi: 1) ĐCT muốn mọi người được cứu; 2) Con người có tự do để lựa chọn, quyết định; 3) ĐCT định trước và chọn một số được cứu.
Rô-ma 8:28-30: Thứ tự của sự cứu rỗi.
Tại sao con người không thể tự cứu mình hay đáng được cứu? Rô-ma 8:6-7 - BDM
3 câu hỏi lớn và khó
Mọi người đều đồng ý với tôi KT dạy chúng ta được cứu do ân điển bởi đức tin. Cả hai điều này, ân điển và đức tin, đều đến từ ĐCT. Một số người giải thích điều đó trong Ê-phê-sô 2:8 chỉ nói về ân điển. Nhưng Rô-ma 8:6-7 giải thích rõ rằng: Vì tâm trí theo xác thịt là sự chết, còn tâm trí theo Thánh Linh là sự sống và bình an. 7 Do đó tâm trí theo xác thịt là thù nghịch với Đức Chúa Trời; vì nó không thuận phục kinh luật của Đức Chúa Trời, và thật sự nó cũng không có khả năng thuận phục được.
Ân điển là gì? Là sự ban cho mà người nhận không xứng đáng để nhận. Hôm nay chúng ta thường nghe tôi đáng được nhận điều này điều nọ (I deserve this, that). Có thể tại nơi làm việc qv đáng được lên lương vì làm giỏi. Nhưng đó không phải là ân điển. Ân điển là dù qv có làm dở mà vẫn được lên lương! Người xấu mà vẫn cho đóng phim vai chính! Điều đáng được nhận thì không thể gọi là ân điển.
KT dạy rằng ĐCT ban cho loài người 2 loại ân điển: 1) Ân điển chung, (Giăng 2:27, Matt 5:44-45) và 2) Ân điển thiêng liên cho người Chúa đã định trước, đã được chọn. Qv có thể nghĩ 2 loại ân điển này như chiều ngang và chiều dọc của thập giá. Chiều ngang tượng trưng cho cuộc sống trên đất này, trong quan hệ giữa người và người. Chiều dọc tương trưng cho cuộc sống đời đời trên thiên đàng với ĐCT và cho quan hệ giữa người và ĐCT. Con người vì bản tính tội lỗi sẽ không muốn chọn ĐCT, chọn ân điển hàng dọc để có quan hệ với Chúa.
Sự khác biệt giữa công bình và ân điển. Trước khi người không tin Chúa trách ĐCT sao không công bình thì họ phải tự hỏi chính họ có gì, làm gì để nhận ân điển chung từ Chúa. Sự công bình hoàn toàn khác với ân điển. Công bình là khi cả 2 bên đều phải được đối xử như nhau theo cùng một tiêu chuẩn nhất định. Công bình là khi 2 người đều có cùng một tài năng, một sắc đẹp nhưng 1 người được chọn không phải theo tiêu chuẩn của tài năng, sắc đẹp mà theo một tiêu chuẩn khác như nịnh bợ, đút lót. Nhưng nếu trong một cuộc thi tuyển vào trường đại học với tiêu chuẩn học sinh nào đậu điểm cao (không gian lận) thì khi trường chọn học sinh với điểm cao mà không chọn học sinh với điểm thấp thì không thể gọi là không công bình. Ân điển là khi trường nhận một số học sinh vào dù điểm thấp.
Dù sao khi A-đam và E-va phạm tội thì ĐCT vẫn ban cho loài người biết bao nhiêu ân điển chung để xã hội có thể phát triển, phồn thịnh, để quan hệ giữa người và người được duy trì, nẩy nở. Vậy trong đời sống trên đất này, trong quan hệ giữa người và người, ai có trách ĐCT là không công bình khi ban cho ân điển chung, ngay cho những người không tin Chúa.
Vậy khi người ta trách ĐCT không công bình khi chọn để cứu một số người lại không cứu số khác thì có nghĩa là họ muốn ĐCT phải ban cho mọi người ân điển đặc biệt dành cho những người Chúa định trước và chọn. Định trước và chọn để làm gì? Để họ có thể tin Chúa. Nhưng trong sự lựa chọn, họ lại chọn nhận ân điển hàng ngang hơn là ân điển hàng dọc
Hỏi xem những người ĐCT chọn để cứu là ai? Phục Truyền 32:10 – BDM; 1 Cor 1:27-28 – BDM; Heb 11:36-38
Thật sự mà nói trong xã hội VN, HK, các nước Tây phương, người tin Chúa có lợi gì? Tin Chúa phải sống theo lời Chúa dạy trong KT, đi nhóm học KT, thờ phượng, cầu nguyện, phải dâng hiến thời gian, tiền của, sức lực. Bao nhiêu người muốn làm điều trong một xã hội giàu có, thịnh vượng về vật chất? Nhưng chính những người triết gia, học giả, người ngoại sống trong nhừng nơi thịnh vượng, trù phú, đầy đủ này lại là những người đặt lên câu hỏi: Có phải ĐCT không công bình sao khi chỉ chọn một số để cứu!
Sách Hê-bơ-rơ viết về những anh hùng đức tin như sau: Có kẻ khác chịu nhạo cười, roi vọt, lại cũng chịu xiềng xích, lao tù nữa. 37 Họ đã bị ném đá, tra tấn, cưa xẻ; bị giết bằng lưỡi gươm; lưu lạc rày đây mai đó, mặc những da chiên da dê, bị thiếu thốn mọi đường, bị hà hiếp, ngược đãi, 38 thế gian không xứng đáng cho họ ở, phải lưu lạc trong đồng vắng, trên núi trong hang, trong những hầm dưới đất. (Hê-bơ-rơ 11:36-38 – BDM) Điều gì khiến cho họ xem thế gian này không xứng đáng cho họ ở mà tìm kiếm một quê hương trên trời. Bao nhiêu người được đầy đủ ân điển chung, sắc đẹp, tài giỏi, thông minh, sinh ra trong gia đình giàu có, muốn nhận ân điển thiêng liêng để bị xiềng xích, lao tù, bị ném đá, tra tấn…
ĐCT tạo A-đam & E-va với sự tự do để chọn lựa và quyết định. Tình yêu thương thật sự không thể bắt buộc hay program sẵn!
Câu hỏi thứ 3: Nếu ĐCT đã định trước và đã chọn để cứu thì tại sao lại cần truyền giảng TL? Bốn lý do chính
1. Vì ĐCJC ra mạng lệnh cho các môn đồ, cho hội thánh Chúa. Chia sẻ TL là một bổn phận, trách nhiệm của người tin Chúa.
Vậy, hãy đi dạy dỗ muôn dân, hãy nhân danh Đức Cha, Đức Con, và Đức Thánh Linh mà làm phép báp tem cho họ, 20 và dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi. Và nầy, ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế (Ma-thi-ơ 12:19-20)
Nhưng khi Đức Thánh Linh giáng trên các ngươi, thì các ngươi sẽ nhận lấy quyền phép, và làm chứng về ta tại thành Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri, cho đến cùng trái đất. (CV 1:8)
2. Tình yêu thương Đấng Christ cảm động. Chia sẻ TL bày tỏ lòng biết ơn về sự cứu rỗi, là một ơn phước đến cách vui lòng, tự nguyện chứ không phải bị bắt buộc.
Vì tình yêu thương của Đấng Christ cảm động chúng tôi, và chúng tôi tưởng rằng nếu có một người chết vì mọi người, thì mọi người đều chết, 15 lại Ngài đã chết vì mọi người, hầu cho những kẻ còn sống không vì chính mình mà sống nữa, nhưng sống vì Đấng đã chết và sống lại cho mình. (2 Cor 5:14-15)
Cho nên hiện nay chẳng còn có sự đoán phạt nào cho những kẻ ở trong Đức Chúa Jêsus Christ; 2 vì luật pháp của Thánh Linh sự sống đã nhờ Đức Chúa Jêsus Christ buông tha tôi khỏi luật pháp của sự tội và sự chết. 3 Vì điều chi luật pháp không làm nổi, tại xác thịt làm cho luật pháp ra yếu đuối, thì Đức Chúa Trời đã làm rồi: Ngài đã vì cớ tội lỗi sai chính Con mình lấy xác thịt giống như xác thịt tội lỗi chúng ta, và đã đoán phạt tội lỗi trong xác thịt, 4 hầu cho sự công bình mà luật pháp buộc phải làm được trọn trong chúng ta, là kẻ chẳng noi theo xác thịt, nhưng noi theo Thánh Linh. (Rô-ma 8:1-4)
2 Các vua 7:3-11
Anh-rê dẫn anh mình là Si-môn Phierơ đến gặp ĐCJC. Phi-líp gặp Na-tha-na-ên nói với ông đến gặp Chúa (có gì tốt từ Na-xa-rét)
Người phụ nữ Sa-ma-ri vui mừng trở lại vào làng mà nói về Đấng Mê-si mà bà vừa gặp tại giếng nước
Lu-ca 17:11-19 ghi lại câu chuyện của 5 người cùi được Chúa chửa lành nhưng chỉ có một người trở lại cảm tạ Chúa. Đây là một thái độ của số đông trong chúng ta.
3. Vì được ĐCT dùng cho việc truyền giảng TL là một vinh dự, chứ không phải một gánh nặng. Chúa có thể dùng thiên sứ hay bất cứ một phương tiện nào khác toàn thiện hơn. Nhưng lại chọn dùng những con người tội lỗi, bất toàn (lúc nóng, lúc lạnh, lúc hâm hẩm) để thực hiện Đại Mạng Lệnh.
Vì ai kêu cầu danh Chúa thì sẽ được cứu. 14 Nhưng họ chưa tin Ngài thì kêu cầu sao được? Chưa nghe nói về Ngài thì làm thể nào mà tin? Nếu chẳng ai rao giảng, thì nghe làm sao? 15 Lại nếu chẳng ai được sai đi, thì rao giảng thể nào? như có chép rằng: Những bàn chân kẻ rao truyền tin Lành là tốt đẹp biết bao! (Rô-ma 10:13-15)
PL dùng đoạn KT trong Ê-sai 52:7-8: Chân của người đem tin mừng Trên các núi xinh đẹp biết bao! Tức là người công bố bình an, Loan báo tin lành, Công bố sự cứu rỗi; Là người nói với Si-ôn rằng: "Đức Chúa Trời ngươi cai trị." 8 Tiếng những người canh gác, Họ cùng nhau cất tiếng ca hát vui mừng Vì chính mắt họ sẽ thấy Khi CHÚA trở lại Si-ôn. (Ê-sai 52:7-8 - BDM)
Vì chia sẻ TL sẽ giúp tăng trưởng đức tin và thay đổi đời sống
Thật vậy, tôi không hổ thẹn về Tin Lành đâu, vì là quyền phép của Đức Chúa Trời để cứu mọi kẻ tin, trước là người Giu-đa, sau là người Gờ-réc (Rô-ma 1:16)
Cũng xin cầu thay cho tôi để khi tôi lên tiếng, Chúa ban cho lời phải nói, và cho tôi được bạo dạn công bố huyền nhiệm Phúc Âm. (Ê-phê-sô 6:19 – BDM)
Tôi cầu xin Chúa giúp anh chia sẻ đức tin cho người khác cách có hiệu năng đến nỗi anh hiểu hết mọi điều tốt lành dành cho chúng ta trong Chúa Cứu Thế. (Phi-lê-môn 1:6 – BDM)
Nhấn mạnh về sự tranh cải về giáo lý phản ánh sự kiêu ngạo: kiêu ngạo về kiến thức KT, về thần học… Đây là điều phải nên tránh. KT dạy rõ: Song sự hay biết sanh kiêu căng, còn sự yêu thương làm gương tốt. 2 Nếu có ai tưởng mình biết điều gì, thật người ấy chưa biết như mình nên biết. 3 Nhưng nếu có một người yêu mến Đức Chúa Trời, thì Đức Chúa Trời biết người đó.(1 Cô-rinh-tô 8:1-3)
Trong đoạn KT quen thuộc và nổi tiếng của PL về tình yêu thương có những lời rất quan trọng và cần thiết khi thảo luận (không tranh luận) về giáo lý tiền định và chọn lựa của ĐCT: Vì chúng ta chỉ mới hiểu biết một phần nào, chúng ta nói tiên tri cũng chỉ một phần nào thôi. 10 Nhưng khi sự toàn hảo đến thì cái không toàn hảo sẽ hết. 11 Khi tôi còn bé thơ, tôi nói như trẻ con, suy nghĩ như trẻ con, lý luận như trẻ con, nhưng khi đã thành nhân tôi từ bỏ những hành vi trẻ con. 12 Vì hiện nay chúng ta chỉ thấy mập mờ qua gương, đến bấy giờ chúng ta sẽ thấy tận mặt. Bây giờ chúng ta chỉ hiểu biết một phần, đến bấy giờ chúng ta sẽ biết hoàn toàn như Chúa biết chúng ta vậy. 13 Nên bây giờ còn ba điều này: Đức tin, hy vọng và tình yêu thương. Nhưng điều lớn hơn hết là tình yêu thương. (1 Cor 13:9-13). Sự hiểu biết, kiến thức về KT của chúng ta giới hạn, chỉ một phần nên chớ quá cực đoan trong ý kiến, nhất là về vấn đề không trọng yếu.
