Hy Vọng Vào Đấng Sống Lại – Lu-ca 24:1-12
Ngày thứ nhứt trong tuần lễ, khi mờ sáng, các người đờn bà ấy lấy thuốc thơm đă sửa soạn đem đến mồ Ngài. Họ thấy ḥn đá đă lăn khỏi cửa mồ; nhưng bước vào, không thấy xác Đức Chúa Jêsus. Đương khi không biết nghĩ làm sao, xảy có hai người nam mặt áo sáng như chớp, hiện ra trước mặt họ. Họ đương thất kinh, úp mặt xuống đất; thì hai người ấy nói rằng: Sao các ngươi tìm người sống trong vòng kẻ chết? Ngài không ở đây đâu, song Ngài đă sống lại. Hăy nhớ khi Ngài còn ở xứ Ga-li-lê, phán cùng các ngươi thể nào, Ngài đă phán rằng: Con người phải bị nộp trong tay kẻ có tội, phải bị đóng đinh trên cây thập tự, và ngày thứ ba phải sống lại. (Lu-ca 24:1-7)
TỪ THỨ SÁU ĐẾN SÁNG CHÚA NHẬT
Thứ Sáu, ngày ĐCJC bị xử, bị đóng đinh trên thập tự giá là ngày vô cùng tuyệt vọng của mẹ Chúa, Ma-ri Magdelane, các môn đồ.
- Chỉ mới Chúa nhật tuần lễ trước đó họ vui mừng, hảnh diện biết bao khi Jêsus được dân chúng trong thành đón rước nồng hậu, hân hoan. Nhưng chỉ sáu ngày sau đó thì người ta lại đóng đinh Jêsus. Ai có thể tưởng tượng điều này có thể xảy ra? Trước thập giá có lẽ họ khóc mà kêu cầu cùng ĐCT: ĐCT ơi, tại sao Ngài lại có thể để điều này xảy ra? Hễ hy vọng càng nhiều bao nhiêu thì sự tuyệt vọng càng sâu đậm bấy nhiêu. Họ yêu mến, kính trọng ĐCJC biết bao nhiêu. Nhưng giờ thì người đó đã bị đóng đinh như một tử tội. Chính mắt họ thấy Chúa bị đâm giáo vào hông, bị các lính La-mã đem xác xuống. Họ biết Giô-sép Arimathê đem xác Jêsus vào mồ.
- Thử nghĩ về cuộc đời của Mari Magdelene, là người phụ nữ bị quỉ nhập. Đời sống bà trước khi theo Chúa đau khổ, cô độc đến thế nào. Sau đó được theo hầu Chúa, đời sống trở nên ý nghĩa, hạnh phúc. Rồi thầy mình lại bị đóng đinh đến chết.
- Thử nghĩ về cuộc đời của các môn đồ: những người đánh cá tầm thường, người thu thuế bị người ta khinh chê, ghét bỏ. Hy vọng được ngồi bên hữu, bên tả của vua Jêsus hoàn toàn tan thành mây khói. Sau cái chết của ĐCJC KT cho biết rằng Phi-e-rơ và các sứ đồ khác trở về lại vùng biển Ga-li-lê để đánh cá lại.
- Theo Lu-ca những người phụ nữ đến mồ Chúa sáng Chúa nhật đó với mục đích liệm xác Ngài. Còn các sứ đồ thì sợ hãi trốn ở phòng nào đó trong thành Jerusalem. Nhưng một sự kiện kỳ diệu nhất trong lịch sử loài ngời xảy ra buổi sáng Chúa Nhật đó thay đổi hoàn toàn đời sống của họ. Họ nhìn thấy ngôi mồ trống, không có xác Jêsus. Họ nghe tiếng thiên sứ phán hỏi: Sao các ngươi tìm người sống trong vòng kẻ chết? Rồi thiên sứ cũng nhắc cho họ về lời tiên đoán trước đó về sự chết và sống lại của ĐCJC.
Liên hệ đến đời sống: Chúng ta cũng có thể liên hệ được với các sứ đồ và những người phụ nữ này. Không ai không phải trải qua những cảnh ngộ như họ: hết sức hân hoan vui mừng chỉ để rồi ngỡ ngàng vì sự việc hoàn toàn trái lại điều mình suy nghĩ, mơ ước.
Lòng người đổi thay như chiều gió, mới đó chào đón, mừng rở, tôn kính nhưng không lâu lại lên án, muốn giết.
Hoàn cảnh của đời sống có thể đổi thay không biết trước được
Hy vọng tan biến và thay đổi thành tuyệt vọng. Nhưng sự sống lại của ĐCJC mang đến một hy vọng mới, nhưng không phải cho đời này:
Không phải để được danh vọng ngồi bên hữu, bên tả vua Jêsus, hay được dân chúng đón mừng, trọng vọng. Lòng người đổi thay như chiều gió, nay chào đón, mai hảm hại.
Không phải để được một cuộc sống giàu có, quyền thế bởi vì Jêsus không hề có những điều đó.
Hy vọng này là hy vọng ngay khi phải đối diện với sự chết bởi vì Chúa đã thắng sự chết. Hy vọng cho một cuộc sống đời đời. Người có hy vọng đó không còn hải hùng trước kẻ thù đáng kinh sợ nhất của loài người là sự chết.
PHẢI CHĂNG CUỘC ĐỜI NÀY LÀ TẤT CẢ
Phao-lô viết trong Cô-rinh-tô: Lại nếu Đấng Christ đă chẳng sống lại, thì sự giảng dạy của chúng tôi ra luống công, và đức tin anh em cũng vô ích. Lại nếu kẻ chết quả thật không sống lại, thì Đức Chúa Trời đă chẳng khiến Đấng Christ sống lại, mà chúng tôi đă làm chứng trái với Đức Chúa Trời rằng Ngài đă làm cho Đấng Christ sống lại, té ra chúng tôi làm chứng dối cho Đức Chúa Trời… Và nếu Đấng Christ đă chẳng sống lại, thì đức tin anh em cũng vô ích, anh em còn ở trong tội lỗi mình. Vậy, những kẻ ngủ trong Đấng Christ cũng phải hư mất đời đời. Nếu chúng ta chỉ có sự trông cậy trong Đấng Christ về đời nầy mà thôi, thì trong cả mọi người, chúng ta là kẻ khốn nạn hơn hết. (1 Cô-rinh-tô 15: 15-19)
Vậy người không tin vào sự sống lại của ĐCJC thì cũng chẳng nên tin vào bất cứ điều gì khác trong những lời dạy của ĐCJC, của sứ đồ Phao-lô và các sứ đồ khác. Người tin vào Jêsus tin rằng Ngài đã thật sự sống lại, không phải như một bóng ma nhưng sống lại trong xác thịt và đã hiện ra cho bao nhiêu người.
Nếu ĐCJC đã không sống lại thì:
Sự giảng dạy của PL, của bao nhiêu mục sư, giáo sĩ cũng luống công
Đức tin của chúng ta vô ích, vô giá trị
Lời KT là dối
Chúng ta vẫn còn ở trong tội lỗi mình và người tin Chúa cũng sẽ vào địa ngục hư mất đời đời
Trong tất cả mọi người, chúng ta, những người tin Chúa, là kẻ khốn nạn hơn hết (đáng thương hại hơn hết). Bản diễn ý của cụ MSTS Lê Hoàng Phu có lời: Nếu chúng ta chỉ hy vọng nơi Chúa Cứu Thế về đời này thôi, thì trong cả nhân loại, chúng ta là những người bất hạnh hơn hết.
Tại sao nếu chỉ trông cậy vào Jêsus Christ cho đời này thì trong mọi người thì người tin Chúa bất hạnh, khốn nạn, đáng thương hại hơn hết?
Bởi vì cuộc đời này nhiều khó khăn, đau khổ hơn hạnh phúc, thoả vui, nhiều nước mắt hơn nụ cười. Một nhà triết gia và toán học nổi tiếng tên Bernard Russell viết: Cuộc đời của con người là một cuộc hành trình dài thâu đêm (suốt đêm), bị vây quanh bởi những kẻ thù vô hình, bị hành hạ bởi mệt mỏi và đau đớn, để chỉ đến một mục đích mà ít người đạt được, và không một người nào có thể nán lại lâu dài (The life of Man is a long march through the night, surrounded by invisible foes, tortured by weariness and pain, toward a goal that few can reach, and none can tarry long). Tác phẩm văn chương nổi tiếng nhất và được quý trọng nhất trong văn học VN là Truyện Thúy Kiều. Có ai đọc câu truyện bằng thơ song thất lục bác này mà không ngậm ngùi cho thân phận đau khổ của Thúy Kiều, và không nghĩ về chính thân phận mong manh của mình. Bàn về chuyện Tiên Phong Mộng Liên Đường Chủ Nhân viết: Khúc đàn bạc mệnh gảy xong, mà oán hận vẫn còn chưa hả, thì dẫu đời xa người khuất, không được mục kích tận nơi, nhưng lời văn tả ra hình như máu chảy ở đầu ngọn bút, nước mắt thắm trên tờ giấy, khiến ai đọc đến cũng phải thấm thía ngậm ngùi, đau đớn như đứt ruột.
Trăm năm trong cõi người ta,
Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau
Trải qua một cuộc bể dâu,
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.
…
Buồn trông cửa bể chiều hôm
Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa?
Buồn trông ngọn nước mới sa
Hoa trôi man mác biết là về đâu?
Buồn trông nội cỏ rầu rầu
Chân mây mặt đất một màu xanh xanh
Buồn trông gió cuốn mặt duềnh
Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi
Bởi vì hy vọng vào Đấng sống lại là hy vọng vào những điều khác với thế gian này ban cho, vượt trội hơn mọi đàng những điều đời sống này đem đến. Lời dạy này hàm ý rõ rằng những điều trong thế giới vật chất, hữu hình này chỉ là tạm bợ, có đó mất đó như chính PL cũng đã viết Bởi chúng ta chẳng chăm sự thấy được; vì những sự thấy được chỉ là tạm thời, mà sự không thấy được là đời đời không cùng vậy (2 Cô-rinh-tô 4:18)
Hy vọng vào Đấng sống lại đem lại những điều khác với thế gian ban cho như sau:
Về sự cứu rỗi, cho sự tha thứ tội lỗi. Khi đứng trước mặt ĐCT trong ngày phán xử cuối cùng người tin Chúa sẽ có Đấng đã sống lại biện hộ cho chúng ta: Chính Con đã chuộc tội cho họ, đã trả hết tiền công tội lỗi, sự trừng phạt đời đời
Về sự ban cho của ĐTL trong đời sống này. ĐCJC gọi Ngài là Thần Yên Ủi, Đấng sẽ nhắc dạy chúng ta về điều ĐCJC dạy, Đấng ngự trong đời sống để dùng KT mà dẫn dắt, dạy bảo, bẻ trách, sửa trị chúng ta. Đấng ban cho sự bình an trong tâm hồn dù cảnh ngộ đời sống, lòng dạ con người đổi thay.
Về tình yêu đời đời của ĐCT với chúng ta. Tình yêu thương mà không có gì có thể ngăn cách, phân rẽ được: Bất kỳ sự chết, sự sống, các thiên sứ, các kẻ cầm quyền, việc bây giờ, việc hầu đến, quyền phép, bề cao, hay là bề sâu, hoặc một vật nào, chẳng có thể phân rẽ chúng ta khỏi sự yêu thương mà Đức Chúa Trời đă chứng cho chúng ta trong Đức Chúa Jêsus Christ, là Chúa chúng ta. (Rô-ma 8:38-39)
Về sự chiến thắng trước kẻ thù đáng sợ nhất của loài người là sự chết. Ngàn năm trước khi ĐCJC sinh ra thì Gióp đã hỏi trong khi đau khổ cùng cực đã tự hỏi: Vì cây cối dẫu bị đốn còn trông cậy sẽ còn mọc lên nữa, Không thôi nức chồi. Dẫu rễ nó già dưới đất, Thân nó chết trong bụi cát, Vừa có hơi nước, nó sẽ mọc chồi, Và đâm nhành như một cây tơ; Nhưng loài người chết, thì nằm tại đó, Loài người tắt hơi, thì đă đi đâu?... Nếu loài người chết, có được sống lại chăng? (Gióp 14:7-14).
Sau khi Chúa đã sống lại PL trả lời câu hỏi ngàn xưa của Gióp và cũng là của mọi người chúng ta khi đối diện với sự chết:
Nầy là sự mầu nhiệm tôi tỏ cho anh em: Chúng ta không ngủ hết, nhưng hết thảy đều sẽ biến hóa, rong giây phút, trong nháy mắt, lúc tiếng kèn chót; vì kèn sẽ thổi, kẻ chết đều sống lại được không hay hư nát, và chúng ta đều sẽ biến hóa. Vả, thể hay hư nát nầy phải mặc lấy sự không hay hư nát, và thể hay chết nầy phải mặc lấy sự không hay chết. Khi nào thể hay hư nát nầy mặc lấy sự không hay hư nát, thể hay chết nầy mặc lấy sự không hay chết, thì được ứng nghiệm lời Kinh Thánh rằng: Sự chết đă bị nuốt mất trong sự thắng. Hỡi sự chết, sự thắng của mầy ở đâu? Hỡi sự chết, cái nọc của mầy ở đâu? … Nhưng, tạ ơn Đức Chúa Trời đă cho chúng ta sự thắng, nhờ Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta. (1 Cô-rinh-tô 15:51-58)
Chính vì hy vọng này mà PL nhắc dạy các tín đồ: Vậy, hỡi anh em yêu dấu của tôi, hăy vững vàng, chớ rúng động, hăy làm công việc Chúa cách dư dật luôn, vì biết rằng công khó của anh em trong Chúa chẳng phải là vô ích đâu. (15:59)
[Câu chuyện của em bé Down Syndrom, bệnh si khờ và cái trứng không như ngôi mồ trống của ĐCJC]
