Đức Tin Của Người Mẹ Mất Con
Bài giảng sáng nay có tựa là Đức tin Của Người Mẹ Mất Con dựa theo câu chuyện trong Ma-thi-ơ 15:21-28. Đoạn KT này ghi lại câu chuyện về một người đàn bà xứ Ca-na-an chủ ý tìm đến ĐCJC để xin Chúa giải cứu đứa con gái nhỏ của bà đang trong tình trạng bị ma quỉ ám rất khốn khổ. Đây là một câu chuyện rất cảm động về đức tin của một người mẹ mất con vào quyền năng cứu rỗi của ĐCJC. Bà tin chắc rằng chỉ có ĐCJC mới có quyền năng để cứu đứa con gái nhỏ thoát khỏi sự trói buộc, hành hạ của ma quỉ. Dĩ nhiên động cơ chính yếu của đức tin này của bà mẹ Ca-na-an là vào quyền năng của Chúa. Nhưng một động cơ khác không kém quan trọng là tình mẫu tử của một người mẹ yêu thương con mình, sẵn lòng làm mọi việc để con được cứu, được chửa lành, cho dù đức tin có bị thử thách, danh dự, và lòng tự ái có thể tổn thương.
Câu 21 cho biết: Đức Chúa Jêsus đi từ đó, vào bờ cõi thành Ty-rơ và thành Si-đôn. Từ đó là từ xứ Ga-li-lê, nơi Chúa đã rao giảng TL, dạy dỗ, chửa bệnh, thực hiện phép lạ cho dân sự Y. Nay Chúa quyết định cùng các môn đồ đi lên phía bắc xứ Ga-li-lê để vào bờ cõi thành Ty-rơ và Si-đôn, hôm nay thuộc xứ Lê-ba-nôn. 2 thành Ty-rơ & Si-đôn là 2 thành phố cảng lớn của xứ Phoenicia, cách nhau khoảng 20mi.
Mác 7:24-29 cũng ghi lại câu chuyện này có một chi tiết giải thích về một lý do Chúa vào xứ này: Ngài vào một ngôi nhà, không muốn cho ai biết, nhưng không sao giấu được. (Mác 7:24). Có nghĩa là Chúa chủ ý tránh đám đông, như đám đông đã luôn theo Ngài từ nơi này sang nơi khác trước đó trong xứ Ga-li-lê. Có lẽ để có thời gian dạy dỗ 12 sứ đồ, để chuẩn bị cho họ. Hay để nghĩ ngơi.
Tin đồn về ĐCJC đến ranh giới của 2 thành Ty-rơ và Si-đôn lan xa và nhanh. Một người phụ nữ người ngoại nghe tin về ĐCJC đến nên vội vã tìm đến gặp Ngài. Tại sao? Để bà hỏi xin Chúa cứu đứa con gái nhỏ đang bị ma quỉ ám khổ sở vô cùng. Vì thương con mình mà bà tìm đến ĐCJC.
Có động cơ gì trong đời mạnh mẽ hơn là tình mẹ thương con mình. Như trong những lời Lan đã chia sẻ về tâm tình của mẹ thương con thì dù có thể mang bệnh, chịu đau đớn, mẹ cũng cam lòng gánh mọi bệnh tật cho con. Lòng mẹ bao la như biển thái bình hay nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Hai câu ca dao, tục ngữ này nói về tình mẹ thương con bao la và sâu thẳm như biển thái bình, dài không siết kể như nguồn nước của sông dài. Câu thơ mà tôi thường trích nói lên tình mẹ thương con bao la, sâu đậm dường nào: Con dù lớn vẫn là con của mẹ, đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con.
Cũng chính vì tình mẹ thương con mà người phụ nữ Ca-na-an này nhẫn nại, kiên trì trong đức tin khi đến xin Chúa cứu con bà. Trong câu chuyện này ĐCJC cố ý dựng lên những chướng ngại để thử đức tin của người mẹ này.
Chướng ngại thứ nhất là sự làm ngơ, làm thinh của Chúa khi bà xin Chúa cứu con gái bà như trong câu 22-23: Xảy có một người đàn bà xứ Ca-na-an, từ xứ ấy đến, mà kêu lên rằng: Lạy Chúa, là con cháu vua Đa-vít, xin thương xót tôi cùng! Con gái tôi mắc quỉ ám, khốn cực lắm. 23Nhưng Ngài chẳng đáp một lời. Môn đồ bèn đến gần, cố nài xin rằng: Xin thầy truyền cho đàn bà ấy về, vì người kêu van ở đằng sau chúng ta.
Ma-thi-ơ 15:22 cho biết người phụ nữ, người mẹ này từ xứ Ca-na-an. Người Ca-na-an là ai? Đây là những người trong xứ mà ĐCT hứa ban cho dân sự Ngài khi họ vào đất hứa. Đây là những người thờ tà thần, chống đối dân Chúa, chống đối niềm tin vào ĐGHV và làm lung lạc đức tin của dân sự Chúa, lôi cuốn họ thờ các tà thần. Vậy người Ca-na-an biết rất rõ họ chẳng bao giờ có thể dự phần vào sự cứu rỗi, vào ân điển của ĐCT. Dù vậy, tình mẹ thương con đã khiến bà đến tìm cầu Chúa.
Mác 7:26 còn cho biết một chi tiết quan trọng: người phụ nữ này là dân Sy-rô-phê-ni-xi. Cả 2 thành Ty-rơ & Si-đôn nằm trong vùng Sy-rô-phê-ni-xi. Đây là dân thờ tà thần Ashter (Astarte) và vô số tà thần khác. Đây có lẽ là lý do con gái bà bị ma quỉ ám vì chính bà đã thờ cúng tà thần.
Khi cha mẹ thờ cúng tà thần, con cái trong gia đình chắc chắn cũng sẽ bị ảnh hưởng và nhận lấy hậu quả. Điều này cũng nhắc chúng ta về cách ăn ở của cha hay môi trường sống ảnh hưởng trực tiếp đến con mình. KT có câu: cha mẹ ăn trái nho chua, con cái ê răng (Ê-xê-chi-ên 18:2). Có nghĩa là việc làm, hành động, đức tin của cha mẹ ảnh hưởng trực tiếp đến con mình.
Vậy chúng ta, những người làm cha mẹ, phải cẩn thận trong đức tin, trong cách ăn ở, hành động, cư xử hàng ngày bởi vì con cái chúng ta chắc chắn sẽ nhìn thấy và bắt chước làm theo. Nếu chúng ta muốn con cái tin kính Chúa, trước hết chúng ta phải làm gương cho chúng nó qua sự trung tín thờ phượng, phục vụ Chúa.
Chúng ta cũng chú ý lời kêu cầu của bà cùng ĐCJC: Lạy Chúa, là con cháu vua Đa-vít, xin thương xót tôi cùng! Con gái tôi mắc quỉ ám, khốn cực lắm. Bà gọi Jesus là Chúa, là con cháu vua Đa-vít, một danh xưng nói về Đấng Mê-si. Bà tìm hiểu về ĐCJC, nhận biết Ngài là ai và quyết định bỏ tà thần để tìm đến hỏi xin Chúa cứu con gái bà.
Câu 22-23 cũng cho biết khi người mẹ này kêu cầu cùng ĐCJC bà không giữ mặt mủi, sĩ diện, danh dự nhưng kêu gào, than khóc lớn tiếng để Chúa và các môn đồ chú ý đến và đều nghe. Vì vậy họ bực mình như BDY giải thích: Các môn đệ thưa: “Xin Thầy bảo bà ấy đi chỗ khác, vì bà kêu la ồn ào quá!”
Người mẹ này cứ đi theo Chúa, cứ than vãn cùng Chúa về nỗi khổ sở của đứa con gái nhỏ đang bị quỉ ám, cứ kêu van xin Chúa cứu con bà cho dù Chúa làm ngơ, làm thinh, không đáp. Khi mẹ thương con, mẹ sẵn lòng làm tất cả cho con: không còn nghĩ đến mặt mủi, thể hiện, danh dự, tiếng tăm của mình mà chỉ nghĩ đến đứa con yêu dấu. Tình yêu thương thật sự là tình yêu thương kiên trì, chịu đựng tất cả, sẵn sàng hy sinh. Đúng như PL dạy: tình yêu thương hay nhẫn nhục… tình yêu thương chịu đựng mọi sự.
Qv chắc nhớ câu chuyện về sự phán xét anh minh của vua Sô-lô-môn khi 2 bà mẹ, là 2 người gái bán thân đến xin vua xử trong 1 CV 3:16-29. Chuyện kể 2 người ở chung một nhà và cả 2 đều sanh con trai. Một đêm khi cho 1 trong 2 đứa bé chết trên ngực mẹ mình. Người mẹ có con chết đổi con mình lấy đứa con sống. Trước vua cả 2 bà mẹ đều kêu rằng đứa con trai sống là con mình.
Vua xử thế nào? Vua bảo đem đến cho vua một thanh gươm và bảo sẽ cắt đứa bé trai còn sống làm hai mãnh để chia đều cho mỗi người mẹ. Ai là người mẹ thật? KT viết: Nhưng mẹ của đứa trẻ sống, --- vì gan ruột cảm động thương yêu con mình, --- bèn tâu với vua rằng: Ôi, chúa tôi! Xin hãy cho người kia con trẻ sống, chớ giết nó. Nhưng người kia nói rằng: Nó sẽ chẳng thuộc về tao, cũng chẳng thuộc về mầy; hãy chia nó đi. (1 CV 3:26).
Tình yêu thương thật sự là tình yêu hy sinh mọi quyền lợi của mình cho người mình yêu mến. Là nghĩ về lợi ích cho người mình yêu thương. Thậm chí hy sinh chính mạng sống mình cho con. Nhưng tình yêu thương đầu môi chót lưỡi, giả dối, tạm bợ hoàn toàn chỉ chú vào quyền lợi cá nhân.
Bà mẹ Ca-na-an, bà mẹ người Sy-rô-phê-ni-xi dù là người ngoại, vì lòng yêu thương con mình mà tìm đến Chúa, kiên nhẫn chấp nhận mọi thử thách đức tin mà ĐCJC cố ý gây ra. Khi Chúa làm ngơ, như không để ý, chú tâm đến, mẹ vẫn tiếp tục cầu khẩn, van xin Ngài cứu con mình. Ai cười, ai nói, ai chế diễu mặc ai; bà chỉ nghĩ đến con mình.
Qv chắc nhớ câu chuyện về Ru-tơ và Na-ô-mi. Trong câu chuyện đó, KT cho biết bà Na-ô-mi đặt tên hai con trai bà là Mạc-lôn và Ki-li-ôn. Qv có biết hai tên này có nghĩa gì không? Mạc-lôn là bệnh hoạn; Ki-li-ôn là mòn mõi, kiệt quệ về sức lực lẫn tâm trí. (Ru-tơ: tình bạn; Ọt-ba: con nai, gazelle). Ai cũng muốn đặt tên cho mình như Phúc, Lộc, Thọ; có ai muốn đặt tên con là Khổ, Nạn, Hoài! Nhưng dù hai con trai bệnh hoạn nhưng dưới mắt người mẹ thì bà Naomi vẫn cho là đầy đủ. Dù con mình có thế nào: mạnh khỏe hay bệnh tật, đau yếu; dù đẹp hay xấu; dù thế nào thì mẹ vẫn nhìn con qua cặp kính của tình yêu thương bởi vì con là núm ruột, con là một phần máu mủ mà mẹ đã cưu mang trong thân thể mình suốt chín tháng dài.
Chướng ngại thứ nhất là sự làm ngơ, làm thinh của Chúa. Chướng ngại thứ hai trong câu 24: Ngài đáp rằng: Ta chịu sai đến đây, chỉ vì các con chiên lạc mất của nhà Y-sơ-ra-ên đó thôi. Chúa Jesus chủ ý nói rằng Ngài đến trước hết để cứu dân sự Ỵ chứ không phải dân ngoại. Dù nghe vậy người mẹ này cũng không nản lòng, bỏ cuộc. Trái lại KT viết: Song người đàn bà lại gần, lạy Ngài mà thưa rằng: Lạy Chúa, xin Chúa giúp tôi cùng! Bà lại càng đến gần Chúa hơn và càng khẩn thiết trong lời cầu xin.
ĐCJC lại thử người mẹ này, lại dựng lên một chướng ngại thứ ba (cuối cùng): Ngài đáp rằng: Không nên lấy bánh của con cái mà quăng cho chó con ăn. Một lần nữa niềm tin của bà vào quyền năng của ĐCJC và tình yêu thương cho đứa con gái nhỏ đang khổ sở vì quỉ ám thúc đẩy bà tiếp tục kiên trì trong đức tin.
Trong tiếng nguyên thủy Hy-lạp, có 2 từ khác nhau về chó. Một từ nói về loại chó hoang, rất hung dữ, man dại đi tìm thức ăn ngoài đường phố từ các đống rác. Một từ nói về chó nhỏ nuôi trong nhà. Đây là từ ĐCJC dùng. Chúa nói về con chó nhỏ nuôi trong nhà được chủ cho ăn thức ăn của mình từ bàn ăn hay từ thức ăn thừa còn lại. ĐCJC không hề có ý khinh khi hay nhục mạ người mẹ này. Chúa chỉ muốn thử đức tin của bà.
Câu trả lời của bà cho thấy rõ sự thông minh, khôn ngoan, lòng khiêm nhường và đức tin của bà vào Chúa: Người đàn bà lại thưa rằng: Lạy Chúa, thật như vậy, song mấy con chó con ăn những miếng bánh vụn trên bàn chủ nó rớt xuống. (Ma-thi-ơ 15:27). Bà vui lòng đón nhận những miếng bánh vụn, dư thừa rớt từ bàn chủ. Một thái độ khiêm nhường sẵn lòng đón nhận sự ban cho từ ĐCT.
Chẳng phải nhờ những mãnh vụn TL mà chúng ta được cứu hay sao? Chúng ta, cũng như người mẹ Ca-na-an này đều là dân ngoại, đều nhận những mãnh vụn tin lành, tin mừng về sự cứu rỗi qua ĐCJC. Những người Pha-ra-si, dân sự Ỵ vì lòng kiêu ngạo mà từ chối TL, nghĩ rằng họ không cần vì là con cháu Áp-ra-ham. Lòng kiêu ngạo giết chết mọi đức tin trong Chúa.
Tình yêu thương con mình khiến mẹ tự hạ mình xuống để tiếp tục khấn xin Chúa cứu đứa con gái nhỏ bị quỉ ám. Và chính sự kiên trì, lòng khiêm nhường, chính tình mẹ thương con đã khiến ĐCJC thốt ra lời khen ngợi đức tin của bà: Ngài bèn phán rằng: Hỡi đàn bà kia, ngươi có đức tin lớn; việc phải xảy ra theo ý ngươi muốn! Cũng một giờ đó, con gái người liền được lành. Từ lớn đây là mega. Người phụ nữ này có mega faith, đức tin lớn. Đức tin lớn thúc đẩy từ tình mẹ thương con.
Một số qv đây có nghe câu chuyện Anh phải sống về sự hy sinh của một người mẹ, chị Lạc hy sinh chính mạng sống mình cho các con khi phải liều mình cùng chồng vớt củi trên dòng sông Hồng trong mùa nước lớn. Khi chiếc thuyền con mong manh của hai vợ chồng chìm, họ cố bơi vào bờ. Nhưng sức chồng là anh Thức có hạn, không thể vừa bơi vừa kéo vợ mình. Nghĩ đến 3 đứa con đói khổ còn lại, chị Lạc quyết định buông tay mình chịu chết để chồng đủ sức bơi vào bờ.
Một lúc, Thức kêu:
— Mỏi lắm rồi, mình vịn vào tôi, để tôi bơi ! Tôi không xốc nổi được mình nữa.
Mấy phút sau, chồng nghe chừng càng mỏi, hai cánh ta rã rời. Vợ khẽ hỏi:
— Có bơi được nữa không ?
— Không biết. Nhưng một mình thì chắc được.
— Em buông ra cho mình vào nhé ?
Chồng cười:
— Không! Cùng chết cả.
Một lát — một lát nhưng Lạc coi lâu bằng một ngày — chồng lại hỏi:
— Lạc ơi? Liệu có cố bơi được nữa không?
— Không?… Sao!
— Không. Thôi đành chết cả đôi.
Bỗng Lạc rung khẽ nói:
— Thằng Bò! Cái Nhớn! Cái Bé ! … Không? … Anh phải sống!
Thức bỗng nhẹ hẳn đi. Cái vật nặng không thấy bám vào mình nữa. Thì ra Lạc nghĩ đến con đã lẳng lặng buông tay tay ra để mình xuống đáy sông, cho chồng đủ sức bơi vào bờ.
Đèn điện sáng rực xuống bờ sông. Gió đã im, sóng đã lặng. Một người đàn ông bế một đứa con trai ngồi khóc. Hai đứa con gái nhỏ đứng cạnh bên. Đó là gia đình bác phó Thức ra bờ sông từ biệt lần cuối cùng linh hồn kẻ đã hy sinh vì lòng thương con.
Trong cảnh bao la, nước sông vẫn lãnh đạm chảy xuôi dòng.
Câu chuyện vô cùng cảm động nhưng chỉ là chuyện tiểu thuyết. Tôi muốn kể cho qv một câu chuyện có thật đã xảy ra vào năm 1988 tại tiểu bang CA, thành phố San Bernardino.
About six o'clock on a Wednesday morning, James Lawson of Running Springs California, in the San Bernardino Mountains, left home to apply for a job. About an hour later, his 36-year-old wife, Patsy, left for her fifth-grade teaching job down the mountain in Riverside. She was accompanied by their two children, Susan, age five, and Gerald, age two. They were to be dropped off at the babysitter's.
Unfortunately they never got that far.
The alarm was spread that Patsy and her two little ones had not arrived at the babysitter's, nor at her school post. Eight and one half hours later, James Lawson found his wife and daughter dead in their wrecked car, upside down in a cold mountain stream. His two-year-old son was just barely alive in the cold 48-degree water.
As the father scrambled down the cliff to what he was sure were the cries of his dying wife, he found something else. She was dead. But she was locked in a position that was holding her little boy's head just above the water in the submerged car.
As it turns out for eight and a half hours Patsy Lawson held her beloved toddler afloat and had finally died, her body almost frozen in death in that position of self-giving love holding her baby up to breathe.
The son survived and lived to tell the story. In fact, I share this illustration in a message a few years ago and he contacted us. He is an adult now and he told us that he has come to Christ as well. So she saved her son.
KT cũng cho biết ĐCJC hy sinh cho tôi và qv qua cái chết đau đớn, tủi nhục trên thập tự giá giữa 2 tên trộm cướp cho tội lỗi chúng ta. Mẹ hy sinh cho con vì con là máu mủ, thịt xương của mẹ. Nhưng ĐCT đã hy sinh chính Con Ngài cho những người tội lỗi, không ra gì. Có thần nào, chúa nào làm điều này ngoại trừ ĐCJC?
