Chuẩn Bị Cho Ngày Chúa Trở Lại
Một câu chuyện kể về Martin Luther, cha đẻ của phong trào cải cách HT. Một ngày ông đang cuốc đất làm vườn, một người bạn đến thăm và hỏi ông sẽ làm gì nếu biết rằng chính ngày hôm nay ĐCJC sẽ trở lại. Theo lịch sử thì Luther trả lời: tôi vẫn sẽ tiếp tục cuốc đất làm vườn. Một số qv cũng như tôi chắc đã nghe câu chuyện này để nói lên một điểm quan trọng là nếu chúng ta luôn sống theo lời Chúa dạy, làm theo ý Chúa thì không phải lo lắng về câu hỏi khi nào Chúa sẽ trở lại hay chúng ta phải làm gì khi Chúa trở lại.
Tuy nhiên chúng ta không thể tránh được câu hỏi là nếu biết chỉ còn một thời gian giới hạn để sống, thì chúng ta có thay đổi gì trong thứ tự và ưu tiên đời sống hay không. Tôi tin qv cũng như tôi đều trả lời là chắc chắn chúng ta sẽ thay đổi ưu tiên, thứ tự của đời sống. Dĩ nhiên chúng ta sẽ xem trọng hơn quan hệ với những người thân yêu, và đặc biệt xem trọng hơn quan hệ của chúng ta với Chúa. Chúng ta sẽ xem trọng hơn giá trị của tâm linh hơn thể xác, giá trị của thiên đàng hơn thế gian, giá trị của cuộc sống đời đời hơn vài ba năm cuối cùng trên đất này. Chắc chắn thứ tự và ưu tiên của đời sống chúng ta sẽ thay đổi nếu thật sự tin rằng tháng tới đây, năm tới đây tận thế sẽ xảy ra và ĐCJC sẽ trở lại.
Câu hỏi chính của bài giảng hôm nay và tuần lễ tới là chúng ta chuẩn bị thế nào cho ngày Chúa trở lại. Khi nghe về tựa đề bài giảng Chuẩn Bị Cho Ngày Chúa Trở Lại, có lẽ câu hỏi đầu tiên qv sẽ hỏi là khi nào Chúa sẽ trở lại; dấu hiệu gì khi Chúa trở lại. Đây cũng chính là 1 trong 2 câu hỏi của các môn đồ cùng ĐCJC. Họ hỏi Chúa: Xin Chúa phán cho chúng tôi biết lúc nào những sự đó sẽ xảy ra? và có điềm gì chỉ về sự Chúa đến và tận thế. (24:4)
Những sự đó là sự kiện cho biết khi nào đền thờ thành Giê-ru-sa-lem bị phá hủy. Chúng ta biết lời Chúa về câu hỏi này đã ứng nghiệm vào năm 70 khi quân La-mã vây hãm thành và đốt rụi cả đền thờ trong thành. Và câu trả lời của ĐCJC về phần thứ hai có điềm gì chỉ về sự Chúa đến và tận thế là phần chính yếu của bài giảng núi Ô-li-vê về một sự kiện trong tương lai vẫn chưa xảy ra. Lời Chúa trong bài giảng Ô-li-vê về câu hỏi này vô cùng quan trọng để giúp chúng ta có thể hiểu được những sự kiện phức tạp trong sách KH. Tôi sẽ giải thích rõ hơn khi chúng ta trở lại loại bài giảng KH trong đoạn 8.
Một điều quan trọng cần chú ý là ngay sau bài giảng trên núi Ô-li-vê, ĐCJC kể 5 ngụ ngôn. 4 ngụ ngôn đầu tiên liên quan trực tiếp đến câu hỏi khi nào Chúa sẽ trở lại và 1 ngụ ngôn về chiên và dê trong ngày phán xét cuối cùng. Vậy khi nghĩ về bài giảng núi Ô-li-ve dù phần chính yếu và dài hơn hết là câu trả lời của ĐCJC về câu hỏi của môn đồ về các điềm gì chỉ về sự Chúa đến và ngày tận thế, nhưng một phần khác không kém quan trọng là 5 ngụ ngôn để giải thích về câu hỏi khi nào Chúa sẽ trở lại.
Ba điều trong bài giảng hôm nay: 1) Khi nào Chúa trở lại; 2) Đối tượng của 5 ngụ ngôn; 3) Chuẩn bị cho ngày Chúa trở lại.
KHI NÀO CHÚA TRỞ LẠI
Trước khi kể các ngụ ngôn để giải thích về câu hỏi khi nào Chúa sẽ trở lại, ĐCJC nhắc nhở: Vậy hãy tỉnh thức, vì các ngươi không biết ngày nào Chúa mình sẽ đến. (24:42). Đây là ý tóm tắt của 5 ngụ ngôn.
Ngụ ngôn đầu tiên về việc Chúa trở lại chỉ gồm có 2 câu trong Ma-thi-ơ 24:43-44: Hãy biết rõ, nếu người chủ nhà đã hay canh nào kẻ trộm sẽ đến, thì tỉnh thức, không để cho đào ngạch nhà mình. 44 Vậy thì các ngươi cũng hãy chực cho sẵn, vì Con người sẽ đến trong giờ các ngươi không ngờ.
Ý chính của ngụ ngôn này rất rõ là vì Con người sẽ đến trong giờ các ngươi không ngờ. Chúa sẽ trở lại cách thình lình, bất ngờ như kẻ trộm vào nhà khi chủ ngủ say không hề hay biết. Ngụ ngôn đầu tiên trong 4 ngụ ngôn về sự Chúa trở lại là ngày cuối khi Chúa trở lại sẽ xảy ra một cách bất ngờ không dự đoán trước, không biết trước được.
Ngụ ngôn thứ 2 trong Ma-thi-ơ 24:45-51 về chủ và người đầy tớ. “Vậy ai là đầy tớ trung tín và khôn ngoan, mà chủ đã đặt làm quản gia nhà mình, để cấp phát lương thực cho các gia nhân đúng kỳ? 46Phước cho đầy tớ ấy khi chủ về và thấy người ấy làm như vậy. 47Quả thật, Ta nói với các ngươi, chủ sẽ đặt người ấy quản trị toàn thể tài sản của mình. 48Nhưng nếu đầy tớ ấy xấu và nghĩ thầm trong lòng, ‘Chủ ta sẽ về trễ,’ 49nên đánh đập các bạn cùng làm đầy tớ với mình, và ăn nhậu với phường say sưa. 50Chủ của đầy tớ ấy sẽ về vào ngày nó không ngờ, vào giờ nó không biết; 51chủ sẽ phân thây nó, rồi nhốt nó chung chỗ với bọn đạo đức giả, ở đó sẽ có khóc lóc và nghiến răng.” (BD2011)
Trong ngụ ngôn này chỉ có một đầy tớ, không phải 2 đầy tớ. Nếu trung tín và khôn ngoan thì đầy tớ sẽ tiếp tục làm theo điều chủ đã căn dặn trước khi ra đi. Nhưng nếu bất trung, xấu xa thì đầy tớ sẽ nghĩ trong lòng chủ sẽ về trể, tức hôm nay hay tuần tới chủ chưa về đâu, có thể năm tới hay vài năm tới nữa ổng mới về. Vì nghĩ chủ về trể nên người đầy tớ đối đãi tàn ác với những người đầy tớ khác và ăn nhậu say sưa thay vì quản lý nhà chủ như lời dặn. Một lần nữa ĐCJC nhắc người nghe: 50Chủ của đầy tớ ấy sẽ về vào ngày nó không ngờ, vào giờ nó không biết.
Nếu ngụ ngôn đầu tiên dạy Chúa sẽ trở lại cách bất ngờ, không thể đoán biết trước được, thì ngụ ngôn này cho thấy một ý khác, rằng: Chúa sẽ trở lại sớm hơn nhiều người nghĩ. Đây là một suy nghĩ rất phổ thông trong vòng người tin Chúa: tôi vẫn còn có nhiều thời gian để sống theo ý tôi vì hơn 2000 năm rồi ĐCJC vẫn chưa trở lại thì lý gì Chúa trở lại trước khi tôi chết. Vấn đề là có thể Chúa không sớm trở lại, nhưng chúng ta sớm gặp Chúa. Sớm gặp Chúa vì bệnh tật như trong cơn đại dịch covid-19, hay vì thiên tai như các cuộc hỏa hoạn tại 3 tiểu bang miền Tây, hay vì tai nạn như trong các cuộc bạo động đang xảy ra hàng ngày tại một số thành phố. Chúa có thể không trở lại trước khi chúng ta qua đời, nhưng chúng ta có thể phải đối diện với Chúa nay mai trong một ngày chúng ta không biết được.
Câu chuyện kể về giáo sĩ Do Thái rất tài giỏi, khôn ngoan tên Eliezer dạy môn đồ Hãy ăn năn một ngày trước ngày con chết. Nghe lời dạy này các môn đồ thắc mắc hỏi lại thầy làm sao biết ngày trước ngày con chết là ngày nào. Giáo sĩ trả lời: đây là lý do khiến con phải ăn năn hôm nay, e rằng con có thể chết ngày mai.
[Câu chuyện giáo sư Craig Blomberg kể về bà Alice và chồng với 4 con. Chồng bà là người hầu việc Chúa bỏ bà để lấy một phụ nữ trẻ hơn. Ông ngoại tình trước khi ly dị bà. Ông lại còn nói xấu bà để biện cho việc làm tội lỗi. Nhưng điều shocking hơn hết với giáo sư Blomberg là trong một thời gian ông dùng gia đình này như là một gương mẫu cho hôn nhân, cho tình yêu thương, cho sự phục vụ Chúa. Và nếu gia đình bà Alice có thể gẫy vỡ cách đau thương như vậy thì có gia đình nào tự hào đến nỗi nói điều này sẽ không bao giờ xảy ra cho gia đình chúng tôi. Blomberg viết: Tín đồ có một khả năng rất lớn để mang lấy mặt nạ đạo đức trong vòng anh chị em Cơ Đốc và che đậy hết sức kín đáo những nan đề bên trong.]
Hễ ngày nào còn sống, thì ngày đó chúng ta còn có thể phải ăn năn, để xin Chúa thay đổi như Xa-chê can đảm thay đổi: nhận lấy lỗi mình đã gây ra cho người và đền bồi thiệt hại đã phạm. Nếu chúng ta để mỗi ngày trôi qua và tự nhủ sẽ làm điều này ngày mai, thì nguy hiểm là con tim, tấm lòng chúng ta ngày càng cứng cõi hơn, nguội lạnh hơn cho đến một ngày khi thức dậy chúng ta không còn ý thức mình cần phải ăn năn, cần xin Chúa và người mình làm lỗi tha thứ và thay đổi. ĐCJC nói về hậu quả của quyết định sai lầm của người đầy tớ nghĩ chủ sẽ trở về trễ: 51chủ sẽ phân thây nó, rồi nhốt nó chung chỗ với bọn đạo đức giả, ở đó sẽ có khóc lóc và nghiến răng.
Ngụ ngôn thứ 3 là về 10 trinh nữ thắp đèn chờ đón chàng rễ. Ngụ ngôn thứ 1 dạy chúng ta không biết khi Chúa sẽ trở lại; ngụ ngôn thứ 2 dạy một số người nghĩ chắc còn lâu lắm Chúa mới trở lại nhưng sẽ rất ngạc nhiên, kinh hoàng khi Chúa sẽ trở lại sớm hơn họ nghĩ. Nếu ý chính của ngụ ngôn thứ 2 về chủ và hai đầy tớ là Chúa trở lại sớm hơn người tớ nghĩ, thì ý chính của ngụ ngôn thứ 3 này về 10 trinh nữ đón chàng rễ là Chúa trở lại trể hơn các trinh nữ nghĩ.
Khi ấy, nước thiên đàng sẽ giống như mười người nữ đồng trinh kia cầm đèn đi rước chàng rể. 2 Trong các nàng đó, có năm người dại và năm người khôn. 3 Người dại khi cầm đèn đi thì không đem dầu theo cùng mình. 4 Song người khôn khi cầm đèn đi thì đem dầu theo trong bình mình. 5 Vì chàng rể đến trễ, nên các nàng thảy đều buồn ngủ và ngủ gục. 6 Đến khuya, có tiếng kêu rằng: Kìa, chàng rể đến, hãy đi ra rước người! 7 Các nữ đồng trinh bèn thức dậy cả, sửa soạn đèn mình. 8 Các người dại nói với các người khôn rằng: Xin bớt dầu của các chị cho chúng tôi, vì đèn chúng tôi gần tắt 9 Nhưng các người khôn trả lời rằng: Không, e chẳng đủ cho chúng tôi và các chị; thà các chị hãy đi đến người bán dầu mà mua. 10 Song trong khi họ đang đi mua, thì chàng rể đến; kẻ nào chực sẵn, thì đi với người cùng vào tiệc cưới, và cửa đóng lại. 11 Chặp lâu, những người nữ đồng trinh khác cũng đến và xin rằng: Hỡi Chúa, hỡi Chúa, xin mở cho chúng tôi! 12 Nhưng người đáp rằng: Quả thật, ta nói cùng các ngươi, ta không biết các ngươi đâu. 13 Vậy, hãy tỉnh thức, vì các ngươi không biết ngày, cũng không biết giờ. (Ma-thi-ơ 25:1-13)
Chuyện kể về 10 trinh nữ theo phong tục thời đó đi rước chàng rễ trong đêm nên phải đem theo đèn. 5 trinh nữ dại đem đèn nhưng lại không đem dầu vì nghĩ rằng chàng rễ sẽ đến sớm nên chắc không cần dầu. 5 trinh nữ kia là người khôn ngoan, đem cả đèn và dầu đốt. Chờ mãi chàng rễ vẫn chưa đến nên cả 10 đều ngủ gục. Mãi đến khuya chàng rễ mới đến. Khi chàng rễ đến, 5 người có đèn nhưng không dầu hoảng hốt xin dầu nhưng được bảo chính họ phải đi mua. Còn 5 người có đèn và dầu thì thắp đèn lên và theo chàng rễ vào dự tiệc cưới. Khi họ đã cùng chàng rễ vào thì cửa đóng lại. Sau đó 5 trinh nữ kia trở về với dầu đã mua thấy cửa đóng thì xin mở cho vào. Nhưng được trả lời: Quả thật, ta nói cùng các ngươi, ta không biết các ngươi đâu. Và bài học của ngụ ngôn là Vậy, hãy tỉnh thức, vì các ngươi không biết ngày, cũng không biết giờ.
Chúa sẽ trở lại. Chắc chắn sẽ trở lại. Có thể sớm hơn một số người nghĩ. Có thể trễ hơn số khác nghĩ. Nhưng dù chậm, dù trễ đến mấy, chúng ta cũng phải chuẩn bị và sẵn sàng. Cuộc hành trình theo Chúa là một cuộc chạy đường dài, cần có sự nổ lực, kiên trì. Một quyển sách nhỏ tôi đọc khi mới tin Chúa có tựa là Many aspired, few attained – Nhiều người mong mõi, ít người đạt được. Rất nhiều người bắt đầu cách mạnh mẽ, hăng hái, nhiệt thành nhưng rồi theo thời gian, thực tế đời sống, thực tế HT, khó khăn thử thách trong đời sống, sự phê phán, chê trách của người hay vì ham mê đời này hơn Chúa nên lòng dần nguội lạnh, rồi cuối cùng bỏ cuộc.
So sánh về thời gian Chúa trở lại trong 3 ngụ ngôn trên chúng ta có thể thấy rõ chủ ý của ĐCJC rằng không ai có thể đoán biết trước, có thể sớm với một số người, có thể trễ với một số khác. Vì vậy không nên uổng phí thời gian, công sức để tiên đoán xem ngày nào, giờ nào Chúa sẽ trở lại. Trái lại chúng ta phải tập trung vào việc chuẩn bị cho ngày Chúa trở lại.
ĐỐI TƯỢNG CỦA NGỤ NGÔN
Một điều đáng để chúng ta chú ý là trong ngụ ngôn thứ 2 theo Ma-thi-ơ 24:45-51 thì người tớ trung thành và không trung thành, dù khi làm theo lời chủ căn dặn hay làm trái lại lời chủ căn dặn đều được gọi là đầy tớ. Cũng vậy 10 trinh nữ đều được gọi cùng một danh xưng, dù 5 người cuối cùng vào dự tiệc cưới, hay dù 5 người kia bị bỏ lại bên ngoài. Và trong ngụ ngôn cuối cùng về ta-lâng thì cả 3 người được chủ căn dặn và giao cho bạc trước khi ra đi đều được gọi là đầy tớ, dù cuối cùng 1 trong 3 người lại bị chủ trừng phạt.
Vậy câu hỏi là tại sao trong các ngụ ngôn Chúa kể dù là người cuối cùng bị trừng phạt vì bất tín hay cuối cùng được chủ khen ngợi và được hưởng phước đều được gọi cùng một danh xưng. Có phải tất cả đều là người tin Chúa, đều là tín đồ HT hay không? Hay câu hỏi là nếu 10 trinh nữ tượng trưng cho tín đồ thì có phải 5 người trong số 10 người có thể mất sự cứu rỗi hay không? Có phải chỉ có một số được cứu, được thưởng trong ngày cuối, còn một số lại bị hư mất, trừng phạt đời đời hay không? Vậy lời dạy một khi được cứu thì chắc chắn được cứu có đúng không?
Thông thường khi mới đọc qua ngụ ngôn Chúa kể chúng ta có thể nghĩ rằng các đầy tớ và những người trinh nữ nói về những người đã tin Chúa, tín đồ HT hay môn đồ ĐCJC. Chúng ta thường vội đọc và hiểu lời ĐCJC theo cái nhìn của tín đồ ngày nay, trong HT ngày nay. Nhưng khi ĐCJC dạy những ngụ ngôn này, Ngài là một người thầy Do Thái dạy cho các môn đồ người DT, thường cho cả đám đông gồm có 12 sứ đồ, các môn đồ (những người tin và theo Chúa), nhưng cũng gồm cả những người hoài nghi, chưa tin và cả những kẻ thù nghịch tìm mọi cách để chống đối Chúa. Vậy ngôn ngữ về đầy tớ hay trinh nữ Chúa dùng trong các ngụ ngôn không phải chỉ để nói về người thật sự tin, hay tín đồ HT bởi vì khi đó HT chưa hiện hữu, nhưng có ý rộng và chung cho dân sự Ỵ là những người tự nghĩ họ là con cái ĐCT.
Ngay trong bài giảng núi Ô-li-vê người nghe là 12 sứ đồ. Trong số đó gồm cả Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, người Chúa biết sẽ phản bội Ngài. Nói cách khác, ĐCJC không hề hàm ý về đối tượng nghe lời dạy của Ngài đều là những người thật sự tin Chúa, thật sự trung tín với Ngài cho đến cuối cùng, dù khi Chúa cho 12 sứ đồ, cho các môn đồ, cho đoàn dân đông hay cho cả những người Pha-ri-si. Đối tượng của các ngụ ngôn về sự Chúa trở lại là ai có tai hãy nghe để trở nên con cái ĐCT, trở nên môn đồ ĐCJC.
Vậy khi ngụ ngôn gọi là người đầy tớ hay trinh nữ thì không phải ĐCJC chỉ nói về những người thật sự tin Chúa mà về những ai muốn trở nên con cái ĐCT, trở nên môn đồ ĐCJC. Tuy nhiên những ví dụ, hình ảnh Chúa dùng có thể khiến người nghe chuyện nghĩ rằng họ có một quan hệ đúng đắn với ĐCT. Bài học cho chúng ta là danh xưng cũng chỉ danh xưng. Không phải chỉ vì một người nói mình là tín đồ hay môn đồ thì người đó thật sự là tín đồ hay môn đồ Đấng Christ.
Theo 1 thống kê từ tháng 8 vừa qua của George Barna (Director of Research, Cultural Research Center, Arizona Christian University) thì 2 trong 3 người dân HK tin rằng việc có đức tin quan trọng hơn có đức tin vào đâu, vào ai. Hơn phân nữa (1 trong 2) những người tin điều này là người tự nhận họ là người Cơ Đốc. Cũng theo thống kê này thì nhận thức về tội lỗi cũng thay đổi rất nhiều: hơn phân nữa số người tự xưng là người Cơ Đốc (52%) tin rằng họ có thể làm đủ các việc lành để được lên thiên đàng dù HT họ nhóm dạy chỉ có những người được Chúa cứu mới được lên thiên đàng.
Sau đây là 6 điều dân chúng HK (gồm cả tín đồ Cơ Đốc) tin: 1) 58 % tin không có sự thật tuyệt đối; 58% tin rằng nền tảng của sự thật có thể ngoài ĐCT; 77% tin đúng hay sai, tội hay không tội không hẳn chỉ từ lời KT dạy; 59% tin KT không phải là lời hằng sống và tuyệt đối từ ĐCT; 69% bản tính con người là thiện, là tốt; 79% tin định nghĩa của thành công trong đời sống không cần theo sự vâng lời Chúa dạy.
Một thống kê khác cho biết 1 trong 3 người nhóm thờ phượng hôm nay sẽ bỏ sự nhóm lại trong tương lai. Chúng ta có thể nhìn thấy điều này từ chính HT chúng ta tại đây. Chính vì lý do này mà tác giả Hê-bơ-rơ khuyên dạy tín đồ: Ai nấy hãy coi sóc nhau để khuyên giục về lòng yêu thương và việc tốt lành; 25 chớ bỏ sự nhóm lại như mấy kẻ quen làm, nhưng phải khuyên bảo nhau, và hễ anh em thấy ngày ấy hầu gần chừng nào, thì càng phải làm như vậy chừng nấy. (Hê-bơ-rơ 10:24-25).
Khi nghe hay đọc những thống kê này chúng ta thấy rõ rằng không phải ai nói lạy Chúa, lạy Chúa cũng là người thật sự tin Chúa, tin lời KT dạy, huống chi đến việc sống và làm theo lời KT dạy. ĐCJC hiểu rất rõ điều này như Giăng viết: Đang lúc Ngài ở thành Giê-ru-sa-lem để giữ lễ Vượt Qua, có nhiều người thấy phép lạ Ngài làm, thì tin danh Ngài. 24 Nhưng Đức Chúa Jêsus chẳng phó thác mình cho họ, vì Ngài nhận biết mọi người, 25 và không cần ai làm chứng về người nào, bởi Ngài tự hiểu thấu mọi điều trong lòng người ta. (Giăng 2:23-25)
Trong số tôi và qv hiện diện tại đây sáng nay, ai có thể nói vài ba năm tới, 5, 10 năm tới chúng ta chắc chắn sẽ không bao giờ thay đổi để trở nên như số người trong số thống kê trên hay không? Chúng ta không biết chắc chắn được. Cũng vậy chúng ta chỉ có thể biết người chưa tin Chúa hay tin Chúa tùy theo lời tuyên xưng, theo quyết định và hành động mà chúng ta đã và đang nghe và thấy. Nhưng chúng ta không thể biết tận đáy lòng, từ sâu kín nhất của tâm hồn, của con tim, người đó thế nào. Và dĩ nhiên chúng ta cũng không biết 5, 10 năm tới những gì một người tuyên xin về niềm tin hôm nay vẫn còn thật hay không? Chỉ có Chúa mới biết được.
Người hôm nay là người chưa tin Chúa, ai biết nay mai họ sẽ tin Chúa và trung tín đến lúc cuối. Hay người hôm nay là người tin Chúa sẽ có thể thay đổi trở nên nguội lạnh trong đức tin, không nhóm với HT, rồi cuối cùng từ bỏ niềm tin vào Chúa. Vậy khi đọc, khi nghe những ngụ ngôn hay lời Chúa, chúng ta cần nhớ rằng tôi chính là đối tượng của lời Chúa. Tôi hoặc sẽ là người đầy tớ khôn ngoan hay độc ác. Tôi hoặc sẽ là người trinh nữ khôn ngoan, biết chuẩn bị để đem dầu theo đèn để chờ chàng rễ đến, hoặc là người trinh nữ dại khờ thiếu chuẩn bị. Tôi là người đã nhận ta-lâng rồi sẽ đem đầu tư hay sẽ đem chôn dấu.
Chúa dạy những chuyện ngụ ngôn về sự Chúa trở lại cho ai? Không phải chỉ cho tín đồ nhưng cho mọi người có tai muốn lắng nghe để trở nên con cái ĐCT, trở nên môn đồ Đấng Christ. Và cho tôi, nếu tôi có tai muốn lắng nghe và để lời Chúa vào lòng với ý định học làm theo.
Khi nghe, đọc 4 ngụ ngôn chúng ta cũng có thể tự hỏi: ai là người tớ trung tín đến lúc cuối, ai là 5 người nữ đồng trinh giữ đủ dầu cho đến lúc cuối trong nhóm học KT của tôi, hay trong HT tại đây hay trong HT tại VN mà tôi biết? Và cũng có thể sẽ hỏi rằng sự cứu rỗi có bảo đảm, có chắc chắn cho những người đã xưng với môi miệng và lòng thành Jesus là Cứu Chúa không? Nói cách khác có phải khi được cứu sẽ luôn luôn được cứu hay có thể trật mất ân điển và sẽ nghe Chúa phán trong ngày cuối: Hãy lui khỏi Ta vì Ta không biết ngươi đâu và sẽ bị ném ra nơi chỗ tối tăm, ở đó sẽ có khóc lóc và nghiến răng?
Vì trọng tâm của bài giảng hôm nay không phải về câu hỏi rất quan trọng và khó khăn này nên tôi chỉ xin tóm tắt lại với một ý: Nhiều nơi trong KTTU cảnh giác người nghe, người đọc về sự nguy hiểm của việc lìa bỏ đức tin và nhắc nhở chúng ta phải giữ sự trung tín cho đến cuối. Đức tin không thể gọi là đức tin nếu không có sự trung tín, kiên trì, không có lòng cam kết và gắn sức như chính lời ĐCJC dạy: Nhưng kẻ nào bền chí cho đến cuối cùng, thì sẽ được cứu (Ma-thi-ơ 24:13)
Ít nhất 2 lần trong thư Hê-bơ-rơ tác giả cảnh giác người bỏ đạo: Những người từng được soi sáng, từng nếm ân tứ thiên thượng, từng dự phần về Thánh Linh, 5 từng kinh nghiệm lời tốt lành của Đức Chúa Trời cũng như các quyền năng của đời tương lai. 6 Nếu họ sa ngã thì không thể nào phục hồi để ăn năn trở lại; họ đã tự mình đóng đinh Con Đức Chúa Trời một lần nữa và công khai sỉ nhục Ngài. (6:4-6 – BDM)
Huống hồ kẻ chà đạp Con Đức Chúa Trời, coi thường huyết giao ước đã thánh hóa mình và xúc phạm Thánh Linh ban ân sủng, thì anh chị em tưởng kẻ ấy không đáng bị hình phạt nặng nề hơn sao? (10:29 – BDM)
Câu hỏi về thần học: người tin Chúa có mất sự cứu rỗi hay không là một câu hỏi cực kỳ quan trọng. Nhưng nếu câu hỏi đó chỉ để gia tăng thêm kiến thức về thần học, thì có ích lợi gì? Nếu câu hỏi về ai là người đầy tớ trung tín hay độc ác, ai là 5 trinh nữ khôn ngoan hay 5 trinh nữ khờ dại chỉ để thảo luận cho một buổi học KT thêm hào hứng thì có ích lợi gì? Không: ĐCJC không kể những ngụ ngôn này cho các môn đồ, cho đoàn dân để họ có những câu hỏi trừu tượng về thần học, để tranh luận ai được cứu, ai không được cứu, hay ai sẽ giữ được sự cứu rỗi và phần thưởng trong ngày cuối. Chúa kể ngụ ngôn để dạy cho những người thật sự muốn sống khôn ngoan, muốn thật sự chuẩn bị cho ngày Chúa trở lại. Chúa kể ngụ ngôn để dạy cho tôi phải nhớ thật rõ rằng tôi không biết khi nào Chúa sẽ trở lại, tôi chỉ phí thời gian, uổng công sức tìm tòi, nghiên cứu về dấu hiệu và ngày giờ Chúa trở lại. Điều tôi nên làm, cần làm, phải làm là chuẩn bị mỗi ngày cho sự trở lại của Chúa tôi.
Câu hỏi chính yếu và quan trọng hơn hết không phải là khi nào Chúa sẽ trở lại nhưng là khi Chúa trở lại tôi, chính bản thân tôi có sẵn sàng hay không.
