Bí Mật Của Con Tim
Ba điều trong bài giảng hôm nay: 1) Thể xác, tâm linh, và thói quen của con tim; 2) Bí mật của con tim; 3) Ở trong Đấng biết rõ mọi sự.
THỂ XÁC, TÂM LINH VÀ THÓI QUEN CỦA CON TIM
Dù không biết KT nhưng hầu hết người VN chúng ta đều đồng ý với KT rằng con người gồm có 2 phần: thể xác (thân thể) và tâm linh (linh hồn, thần linh). Thể xác thấy được nhưng tâm linh không ai thấy được. Không có một máy y khoa nào, từ X quan, cho đến ultrasound hay cả MRI có thể thấy được tâm linh một người. Có lẽ vì không thấy được nên người ta ít bao giờ nghĩ đến tâm linh mình, như người VN chúng ta có câu: Xa mặt, cách lòng. Nhưng lý do chính yếu làm cho hầu hết mọi người chú ý về thể xác hơn tâm linh là bởi vì sự đòi hỏi của thể xác. Có những đòi hỏi thể xác mà chúng ta không thể làm ngơ: đói khát mà không ăn uống thì sẽ chết, khi mệt thì phải nghĩ ngơi, đau bệnh thì phải được điều trị.
Tuy nhiên đòi hỏi của thể xác chúng ta như một chiếc xe chạy với bộ thắng rất mỏng, thắng không ăn, hay không có thắng. Có nghĩa là những đòi hỏi của thể xác hoặc ít giới hạn, ít sự kềm hãm hay không có giới hạn, không cần kềm hãm. Theo thống kê của cơ quan sức khỏe và dinh dưỡng HK năm 2013-2014 thì 70.2% dân số HK overweight, và 37.7% có bệnh béo phì. Ước tính của cơ quan kiểm soát & ngừa phòng bệnh hoạn (Centers for Disease Control and Prevention) thì tổn phí y tế cho việc điều trị các căn bệnh gây ra bởi bệnh béo phì vào năm 2008 (10 năm về trước) là $147 tỉ; trung bình tổn phí y tế của người béo phì $1,429 cao hơn người với sức nặng bình thường. Trong khi hằng tỉ người trên thế giới đang thiếu ăn thì tại HK hơn 100 triệu người ăn quá nhiều (dĩ nhiên không phải bệnh béo phì nào cũng vì ăn quá nhiều cả). Thắng xe của người mang bệnh béo phì đối với thức ăn đã quá mòn, đến độ có thể coi như không còn thắng.
Một tin lớn trong tuần qua là hai tổ chức lớn đầu tư vào công ty Apple (tổng số tiền đầu tư là $2 tỉ) gởi cho hảng một lá thư. Nội dung của thơ để yêu cầu Apple phải nghiên cứu để hiểu rõ hơn về ảnh hưởng của smartphone đối với sự phát triển của thiếu nhi. Trong thư đề cập đến một số nghiên cứu mới nhất về ảnh hưởng của dụng cụ điện tử cá nhân (electronic devices) với thiếu nhi. Tôi chỉ trích ra một vài dữ kiện: Một nghiên cứu mới đây từ trường đại học Alberta cho biết 67% (>2/3) trong số 2,300 (>1,500) thầy cô được phỏng vấn nhận xét rằng số học sinh trong lớp bị chi phối bởi các máy này đang tăng lên và 75% thầy cô cho biết khả năng tập trung trong việc học giảm đi.” “Một nghiên cứu khác cho biết các học sinh lớp 8 xử dụng quá nhiều social media (Facebook, Instagram) thì 1 trong 3 em có thể mang bệnh trầm cảm (depression); còn các học sinh chơi thể thao, gặp gỡ bè bạn, hay làm bài homework thì mức nguy hiểm về bệnh trầm cảm thấp hơn rất nhiều”
Hôm nay social media (trao đổi thông tin, tin tức, hình ảnh qua mạng tuyến internet) và smartphones trở nên một đòi hỏi thể xác như khi đói phải ăn, khát phải uống. Từ khi thức dậy cho đến khi đi ngủ, bao nhiêu thanh niên, thiếu niên và cả thiếu nhi chỉ chú tâm vào Facebook, games, text, Snapchat trong phone. Đến nỗi trong báo chí họ bắt đầu có câu phone addiction. Tờ Wall Street Journal mới hôm qua có một bài viết rất dài có tựa đề là Nan đề của phụ huynh: khi nào cho con em smartphones. Theo bài viết thì một thống kê mới nhất cho biết 75% teenager (13-19) có smartphones, tức là trong 4 em thì 3 em đã có smartphones; các em mở phones trung bình 95 lần một ngày, các em gái trung bình text 80 lần/ngày, trai gần 60/ngày, và trung bình bỏ khoảng 9 tiếng trên các dụng cụ điện tử. Đây là những dữ kiện đáng để phụ huynh chú ý đến mà theo dõi, kiểm soát và giới hạn việc các con em dùng smartphones.
Tôi muốn nói gì qua 2 ví dụ này? Đòi hỏi của thể xác không ngừng và không giới hạn, muốn có ngay bây giờ, không thể chờ, luôn luôn thêm, chứ không giảm lại. Mục đích chính yếu của giải trí (phim ảnh, games), social media, của kỷ thuật máy móc trong xã hội hôm nay là nhằm để thỏa mãn những đòi hỏi của thể xác. Không những để thỏa mãn, nhưng ngày càng làm tăng thêm, bởi vì khi đòi hỏi tăng thêm, thì các công ty mới có thể thêm lợi tức. Chưa kể đến bao nhiêu sự nghiện ngập khác, từ cờ bạc cho đến xem các phim ảnh tình dục trên mạng, từ thuốc cấm cho đến tiêu xài.
Đòi hỏi thể xác như chiếc xe đầu tiên thắng mòn không ăn, rồi dần dà đến xe không thắng, như một hảng xưởng làm 24/24, không bao nghĩ. Chính vì phải thỏa mãn những đòi hỏi không ngừng và không giới hạn nên con người sống trong xã hội HK, thậm chí cả tại các thành phố lớn tại VN, không hề nghĩ đến phần tâm linh. Có thời gian đâu, có tập trung đâu mà nghĩ đến phần tâm linh không thấy được trong khi thể xác này như người chủ sai hết việc này đến việc nọ. Qv có hiểu ý tôi muốn nói không?
Cũng chính vì những đòi hỏi không ngừng, không giới hạn của thể xác mà những thói quen của con tim đều về thể xác: làm sao để phục vụ, thỏa mãn những đòi hỏi của thể xác. Theo thời gian thể xác trở nên chủ của cả cuộc đời một người. Thói quen của thể xác thay thế thói quen con tim và làm chủ đời sống con người hôm nay.
Đây cũng chính là ý nghĩa của sự cám dỗ của ma quỉ cùng ĐCJC trong đồng vắng: Nếu ngươi phải là Con Đức Chúa Trời, thì hãy khiến đá nầy trở nên bánh đi.(Ma-thi-ơ 4:3). Ma quỉ nói gì? Bánh cho thể xác là điều quan trọng hơn hết cho đời sống. ĐCJC trả lời nó: Có lời chép rằng: Người ta sống chẳng phải chỉ nhờ bánh mà thôi, song nhờ mọi lời nói ra từ miệng Đức Chúa Trời. (Ma-thi-ơ 4:4). Chúa nói gì? Dù con người cần bánh để sống, nhưng bánh không phải điều quan trọng, chính yếu, là chủ của đời sống; con người cần có lời của ĐCT để nuôi dưỡng tâm linh: đây mới là điều trọng yếu nhất cho đời sống.
Qv nhớ lời Chúa dạy trong bài giảng trên núi: Các ngươi chớ chứa của cải ở dưới đất, là nơi có sâu mối, ten rét làm hư, và kẻ trộm đào ngạch khoét vách mà lấy; 20 nhưng phải chứa của cải ở trên trời, là nơi chẳng có sâu mối, ten rét làm hư, cũng chẳng có kẻ trộm đào ngạch khoét vách mà lấy. 21 Vì chưng của cải ngươi ở đâu, thì lòng ngươi cũng ở đó. (Ma-thi-ơ 6:19-21). Hay về 2 con đường: Hãy vào cửa hẹp, vì cửa rộng và đường khoảng khoát dẫn đến sự hư mất, kẻ vào đó cũng nhiều. 14 Song cửa hẹp và đường chật dẫn đến sự sống, kẻ kiếm được thì ít. (7:13-14).
Đến nỗi Chúa còn dạy nếu giữa linh hồn và thể xác, phải chọn linh hồn dù có mất tất cả những điều thỏa mãn thể xác: Người nào nếu được cả thiên hạ mà mất linh hồn mình, thì có ích gì? Vậy thì người lấy chi mà đổi linh hồn mình lại? (16:26) Làm sao có thể được những thói quen con tim chú tâm về tâm linh, linh hồn, thần linh nếu chỉ suy nghĩ, thỏa mãn, ưu tiên cho thể xác?
Có người lấy hình ảnh của thể xác và tâm linh như 2 con chó đen (thể xác) và trắng (tâm linh). Nếu mỗi ngày chúng ta cho chó đen ăn mà bỏ lơ chó trắng thì chó đen ngày sẽ càng to mạnh hơn. Trái lại nếu chúng ta chủ ý cho chó trắng ăn và làm ngơ với chó đen, thì chó trắng ngày sẽ mạnh mẽ hơn. Không những thể xác, đòi hỏi của thể xác thay đổi thói quen con tim, làm chủ đời sống, nhưng ma quỉ sẽ dùng đòi hỏi của thể xác để biến chủ trở nên chúa tể của đời sống, đến nỗi phải xấp mình thờ lạy nó.
Trong buổi lễ ra trường đại học Kenyon năm 2005, diễn giả là một tác giả trẻ, 43 tuổi tên David Foster Wallace. Người ta gọi Wallace là một trong những nhà văn sáng tạo và nổi bật nhất trong 20 năm nay. Trong bài nói chuyện cùng các sinh viên ra trường, ông có những lời như sau: Mọi người đều thờ phượng. Sự chọn lựa duy nhất là chúng ta sẽ thờ phượng điều gì. Và một lý do hợp lẽ hơn khi chọn một thần nào đó để thờ phượng… là bởi vì mọi thứ khác trên đời này rồi sẽ nuốt sống qv. Nếu thờ phượng tiền của và vật chất, nếu đó là điều qv tìm ý nghĩa cho cuộc sống, thì qv sẽ không bao giờ có đủ, không bao cảm thấy đủ. Đó là sự thật. Thờ phượng thể xác này và sắc đẹp và thu hút tình dục, rồi qv sẽ luôn thấy xấu xí. Và khi thời gian và tuổi tác bắt đầu làm qv già đi, qv sẽ chết triệu lần trước khi người thân chôn qv. Thờ phượng quyền lực, rồi qv sẽ cảm thấy yếu đuối và sợ hãi, và sẽ tiếp tục cần quyền lực để làm tê dại nỗi sợ hãi… Sự gian dối, xảo quyệt của những sự thờ phượng này không phải là tự nó độc ác hay tội lỗi; nhưng bởi vì đó là điều tự nhiên ẩn trong tiềm thức mỗi người. Nhưng chính Wallace không thể thoát được quyền thống trị của thể xác: ông nghiện rượu, nghiện thuốc, tình dục. Cuối cùng 3 năm sau bài nói chuyện này, ông tự tử, đúng như ông đã nói: mọi thứ khác trên đời này rồi sẽ nuốt sống qv.
Qv thờ phượng gì? Thần vật chất để thỏa mãn thể xác hay ĐCT để làm chủ con tim?
Trong bài giảng tuần rồi về Thói quen của con tim, tôi có hỏi qv về hai người: Paris Hilton và Franklin Graham. Paris Hilton, là con gái của triệu phú làm chủ các khách sạn Hilton. Khi qv xem những hình cô đăng lên Instragram, qv có thể biết cô để điều gì làm chủ của đời sống cô không? Có biết về thói quen của con tim cô là gì không? Đây là Instagram của Franklin Graham, con trai trưởng của MSTS Billy Graham. Qv có biết điều gì quan trọng với ông không? Và thói quen con tim ông là gì hay không? Khi so sánh Instagram của Paris Hilton và Franklin Graham qv có biết điều gì giá trị với họ, điều gì họ đặt làm đầu trong cuộc sống. Nếu lấy hình ảnh của cây nho và nhánh nho, qv có biết cây nho của Paris Hilton là loại gì không? Vật chất, thể xác. Còn cây nho của Franklin Graham là ai? ĐCJC.
Thói quen của con tim qv vẫn còn là hờn giận, so đo, tranh cạnh hay là tha thứ, biết ơn, rộng lượng. Thói quen của con tim qv là Ga-la-ti 5:19-21, vẫn còn theo tính xác thịt, gian dâm, ô uế, phóng đãng, 20 thờ thần tượng, phù thủy, thù hận, tranh chấp, ganh ghét, giận dữ, tham vọng ích kỷ, chia rẽ, bè phái. Cây nho của người vẫn còn những thói quen con tim này là gì? Hay thói quen của con tim qv là theo Ga-la-ti 5:22: Yêu thương, vui mừng, bình an, nhẫn nại, nhân từ, lương thiện, trung tín, 23 khiêm nhu, tiết độ. Cây nho của người có những thói quen này của con tim là gì?
Con tim, tấm lòng của một người sẽ được định bởi những thói quen của con tim họ. Để thay đổi đời sống trong Chúa, trước hết chúng ta cần phải thay đổi những thói quen con tim. Làm sao để thay đổi? Phải đổi cây, đổi gốc nho. Tháp vào cây của thế gian, qv sẽ có những thói quen con tim thuộc về thế gian. Tháp vào cây của tiền của, sắc đep, danh vọng, thói quen của con tim qv sẽ ở trong tiền của, sắc đẹp, danh vọng. Cây nào, trái ấy. Điều làm chủ, điều qv xem là giá trị nhất sẽ cây qv tháp nhánh vào, sẽ sinh ra những thói quen của con tim. Để có những thói quen con tim theo Ga-la-ti 5:22, chúng ta cần phải tháp nhánh vào cây nho của Đấng Christ.
BÍ MẬT CỦA CON TIM
Thói quen của con tim sẽ cho biết ai, điều gì thật sự quan trọng nhất trong đời sống. Nhưng có nhiều lúc qv ngạc nhiên khi thấy những thể hiện của thói quen con tim mình. Qv nghĩ mình phục vụ Chúa vì yêu Chúa, yêu người, nhưng có lúc giật mình: có thật tôi làm điều này điều nọ vì yêu Chúa, yêu người hay không? Hay vì sự kiêu hảnh của lòng tôi? Tôi muốn chứng minh cho mọi người rằng tôi có thể làm việc này tốt hơn anh A, chị B. Hay tôi muốn được chú ý, được nêu danh, khen tặng? Một bí mật của con tim là động cơ thúc đẩy tôi làm việc này, làm việc nọ, cư xử thế này, hay cư xử thế khác.
Qv có nhớ câu chuyện ngụ ngôn ĐCJC kể về lúa mì và cỏ lùng. Chủ gieo lúa mì. Kẻ thù lẽn vào ruộng gieo cỏ lùng vào trong lúa mì. Khi lúa mì lớn lên thì cỏ lùng cũng lòi ra. Khi các đầy tớ muốn nhổ cỏ lùng khỏi ruộng, thì chủ bảo: Chẳng nên, e khi nhổ cỏ lùng, hoặc các ngươi nhổ lộn lúa mì đi chăng (Ma-thi-ơ 13:29). Chúng ta nghĩ con tim của mình như lúa mì nhưng thật sự nó đã như ruộng lúa mì lẫn lộn với cỏ lùng rồi. Chúng ta nghĩ động cơ, hành động, cư xử, lời nói mình như lúa mì, nhưng đâu biết rằng người nghe, người nhận thấy như lẫn lộn với cỏ lùng. Đây cũng là một bí mật của con tim: không biết con tim mình như cánh đồng lúa mì lẫn lộn với cỏ lùng rồi, nhưng thấy con tim người khác như cánh đồng toàn cỏ lùng. KT gọi điều này là tự lừa dối mình.
Chúng ta tự lừa dối mình như lời Giăng dạy: nói mình không có lỗi, có tội, nói ruộng mình chỉ toàn lúa mì. Nếu chúng ta nói rằng mình không có tội thì chúng ta tự lừa dối mình và chân lý không ở trong chúng ta. (1 Giăng 1:8). Chúng ta không biết hay không tin chính chúng ta là một phần của vấn đề. Con tim chúng ta lừa dối mình: lỗi đó là bởi vì lý do này, lý do nọ. Chồng uống rượu say sưa rồi nói rằng bởi vì vợ tôi không hiểu tôi nên tôi buồn sinh ra nhậu nhẹt. Tôi có đùa với thanh niên là nếu có thể đổi họ, cả thế giới này sẽ đổi thành họ đổ. Con tim chúng ta lừa dối mình khi chúng ta đổ thừa cho hoàn cảnh, đổ thừa cho gia đình, cho hội thánh, cho người chung quanh chúng ta về chính hành động, lời nói, thái độ, cách cư xử không đúng của mình.
Một lý do Phao-lô viết các thư tín cho tín hữu HT thành Cô-rinh-tô là vì HT chia năm sẻ bảy, một nhóm nhận theo Phao-lô, nhóm khác nói họ theo Appolo, nhóm kia theo Phi-e-rơ, nhóm nọ chỉ theo Đấng Christ. Họ so sánh, đánh giá những người họ theo, cả PL để biện hộ rằng nhóm họ, hành động của họ là đúng. PL viết: Hơn thế nữa, điều cần yếu nơi người quản trị là trung tín. 3 Đối với tôi, dù bị anh chị em đoán xét hay bị tòa án loài người đoán xét cũng không quan hệ gì. Tôi cũng không đoán xét chính tôi. 4 Vì tôi thấy mình không có gì trái, nhưng không phải vì thế mà tôi được tuyên xưng là công chính. Người đoán xét tôi chính là Chúa. 5 Thế thì, đừng đoán xét ai trước kỳ Chúa đến. Ngài sẽ làm sáng tỏ những bí mật đen tối và phô bày những mưu mô trong lòng người. Lúc ấy, chính Đức Chúa Trời là Đấng sẽ khen thưởng mỗi người tùy công việc mình (1 Cô-rinh-tô 4:1-5)
Qv chớ hiểu lầm lời của PL. PL không nói rằng miễn ông không thấy mình có gì trái là đủ rồi, không care ai nói gì mặc ai. PL nói dù ông thấy chính mình không có gì trái, nhưng không phải vì vậy mà ông là người công chính. Tại sao? Bởi vì ông biết rằng con tim ông có thể lừa dối ông.
Mỗi con tim đều có những bí mật của nó. Tòa án con người, quan sát nhận xét của con người cũng vẫn có thể lầm vì con tim đầy những ngõ ngách, bí mật, mà chính tôi cũng không biết hết được! Có thể là những hành vi trong quá khứ không muốn ai biết. Có thể là những nỗi đau buồn không muốn nhắc đến. KT viết: Lòng nhìn biết sự cay đắng của lòng; Một người ngoại không chia vui với nó được (CN 14:10) và Dầu trong lúc cười cợt lòng vẫn buồn thảm; Và cuối cùng sự vui, ấy là điều sầu não. (CN 14:13). Bình luận về CN 14:10, một tác giả viết: Có quá nhiều điểm đen, quá nhiều đau buồn mà ngay người bạn thân nhất cũng không biết được; bộ xương khô đã được dấu trong tủ kín, và không ai có chìa khóa ngoài trừ chính chúng ta… Như một câu tục ngữ rất đơn giản nói: Không ai biết được chỗ nào giày cấn làm đau rõ hơn là người mang nó (There is many a dark spot, many a grief, of which our best friend knows nothing; the skeleton is locked in the cupboard, and no one has the key but ourselves… A homely proverb says, "No one knows where the shoe pinches so well as he that wears it )
Có bao giờ qv kinh nghiệm được cảm xúc này: ngay trong lúc đông người ồn ào vui vẻ, bỗng nhiên qv cảm thấy như sao lạc lõng vô cùng vì biết rằng dù có đông người như vậy nhưng qv vẫn không thể chia sẻ cùng ai về những nỗi buồn, niềm vui, những lo lắng, sự thiếu đức tin mà không bị phán xét, đánh giá, sẽ bị chê cười.
Tôi muốn chia sẻ điều này với qv dựa theo lời KT dạy: qv có thể đến với ĐCJC và trình dâng cho Ngài tất cả những bí mật của con tim của mình, dù là những bộ xương dấu trong tủ kín, dù đó là những điểm đen nhất, nơi nào chân đau nhất, Chúa sẽ lắng nghe, cảm thông. Ngài sẽ tha thứ và ban cho qv một con tim mới, một tấm lòng mới. Nếu chúng ta thú nhận tội lỗi mình thì Ngài vốn là Đấng trung tín và công chính sẽ tha thứ tội lỗi chúng ta và thanh tẩy chúng ta sạch mọi điều bất chính. (1 Giăng 1:9) Đức Giê-hô-va phán: Bây giờ hãy đến, cho chúng ta biện luận cùng nhau. Dầu tội các ngươi như hồng điều, sẽ trở nên trắng như tuyết; dầu đỏ như son, sẽ trở nên trắng như lông chiên. (Ê-sai 1:18)
Tôi cũng muốn chia sẻ điều này với qv dựa theo lời KT dạy: Bởi vì mỗi chúng ta đều có những bộ xương khô dấu kín trong tủ nhưng được Chúa tha thứ, thì hãy có lòng khiêm nhường, nhân từ với người quanh mình. Đừng như người Pha-ri-si, tự hào về đạo đức của mình. Quan trọng hơn hết đừng, đừng, đừng bao giờ tìm cách để lôi kéo những điểm đen, những bộ xương khô của anh chị em trong Chúa, của vợ chồng, người thân yêu khi hờn giận, cay đắng với họ. Ai làm điều đó ĐCT cũng sẽ phơi bày những bí mật của con tim họ ra ánh sáng cho mọi người nhìn thấy.
Dưới chân thập tự giá của Đấng Christ, đất bằng phẳng. Qv có biết tại sao không? Bởi vì tất cả chúng ta đều là người có tội, thiếu mất sự vinh hiển của ĐCT. Tất cả đều có những điểm đen, những bộ xương khô dấu kín trong tim nhưng Chúa tha thứ. Không chỉ tha thứ mà Chúa sẽ thực hiện lời Ngài hứa cho những ai thật sự nhận ĐCJC là Chủ của đời sống mình, là ban cho họ một tấm lòng mới, một con tim mới, một tâm linh mới: Ta sẽ ban cho các ngươi một tấm lòng mới và đặt một thần linh mới trong các ngươi; ta sẽ bỏ đi tấm lòng bằng đá khỏi xác thịt các ngươi và ban cho các ngươi tấm lòng bằng thịt. (Ê-xê-chi-ên 36:26 - BDM)
Ở TRONG ĐẤNG BIẾT RÕ MỌI SỰ
Chúng ta có thể dấu những bí mật của con tim, dấu bộ xương khô trong tủ mà chỉ có mình mới có chìa khóa với người. Nhưng không thể dấu Chúa. Khi đến với Chúa tất cả chúng ta phải đến như người thu thuế tội lỗi đứng xa đền thờ, không dám ngước mắt lên trời, đấm ngực mà khóc: Lạy Đức Chúa Trời, xin thương xót lấy tôi, vì tôi là kẻ có tội! (Lu-ca 18:13), hay như người phụ nữ xấu nết tìm ĐCJC trong nhà của một người Pha-ri-si: đứng đằng sau, nơi chân Đức Chúa Jêsus, khóc, sa nước mắt trên chân Ngài, rồi lấy tóc mình mà chùi; lại hôn chân Ngài, và xức dầu thơm cho. Với người thu thuế không dám ngước mắt lên trời xưng mình có tội, Chúa nói: Ta nói cùng các ngươi, người nầy trở về nhà mình, được xưng công bình hơn người kia; vì ai tự nhắc mình lên sẽ phải hạ xuống, ai tự hạ mình xuống sẽ được nhắc lên. (Lu-ca 18:14). Với người phụ nữ xấu nết, Vậy nên ta nói cùng ngươi, tội lỗi đàn bà nầy nhiều lắm, đã được tha hết, vì người đã yêu mến nhiều; song kẻ được tha ít thì yêu mến ít. 48 Ngài bèn phán cùng người đàn bà rằng: Tội lỗi ngươi đã được tha rồi. (Lu-ca 7:47-48).
Đây là điều kiện đầu tiên và quan trọng nhất để có thể bắt đầu ở trong Đấng biết hết mọi sự.
