Ban Cho Có Phước Hơn Nhận Lãnh
Kêu gọi dâng hiến vì số tiền dâng từ tháng 1-5 thấp hơn số chi. Khác biệt: -$21,583.62
KTTU VÀ NHỮNG LỜI DẠY VỀ TIỀN BẠC, TÀI SẢN
Tôi có vài câu hỏi cho qv: 1) Đề tài gì ĐCJC dạy nhiều hơn cả thiên đàng, địa ngục cộng lại? Trả lời: tiền bạc, tài sản; 2) Trong 4 sách PA có khoảng 38 ngụ ngôn, theo qv bao nhiêu ngụ ngôn dạy liên quan đến tiền bạc, tài sản? Câu trả lời: 16 tức gần 1/2. 3) 4 sách PA gồm khoảng 3,780 câu, bao nhiêu câu dạy về tiền bạc, tài sản? Trả lời: ~378 tức 1/10. Tiền bạc, tài sản là đề tài thứ 2 Chúa dạy chỉ sau những lời dạy về nước Trời (kingdom of God)
Có điểm gì chung (giống nhau) giữa 2 câu chuyện về Xa-chê “Lạy Chúa, nầy, tôi lấy phân nửa tài sản của tôi mà cho người nghèo; nếu có làm thiệt hại ai bất kỳ việc gì, tôi sẽ đền gấp tư.” (Lu-ca 19:8) và Ma-ri đổ cả bình dầu thơm trị giá 300 ngày làm việc lên chân ĐCJC rồi lấy tóc lau chân Ma-ri lấy một cân dầu cam tùng nguyên chất rất quý giá xức chân Đức Chúa Jêsus, rồi dùng tóc mình lau chân Ngài. (Giăng 12:8) Cả hai câu chuyện có cùng một ý quan trọng là khi một người được Chúa cứu, thật sự có quan hệ với Chúa thì chắc chắn quan điểm, cái nhìn về tiền bạc, tài sản sẽ chắc chắn thay đổi.
19“Các ngươi đừng tích trữ của cải cho mình dưới đất, nơi có mối mọt và ten rét làm hư, và kẻ trộm lẻn vào ăn cắp; 20nhưng hãy tích trữ của cải cho mình trên trời, nơi chẳng có mối mọt và ten rét làm hư, và cũng chẳng có kẻ trộm lẻn vào ăn cắp. 21Vì của cải các ngươi ở đâu, lòng các ngươi cũng ở đó.” (Mat 6:19-21 – BD2011)
Đây cũng chính là lý do Chúa phán với Xa-chê: “Hôm nay sự cứu rỗi đã vào nhà nầy (Lu-ca 19:9). Sự cứu rỗi thật sự thay đổi quan điểm của người được Chúa cứu về tiền bạc, tài sản. Hai điều này không còn là điều quan trọng nhất trong đời sống người tin Chúa. Trái lại, nếu xiềng xích của đồng tiền vẫn còn trói chặt một người, thì chúng ta có thể hỏi: người đó có thật sự tin Chúa hay không?
Tôi chẳng ham bạc vàng, hay là quần áo của ai hết. 34Chính anh em biết hai bàn tay nầy đã cung ứng các nhu cầu của tôi và các bạn đồng lao của tôi. 35Tôi đã từng chỉ dạy cho anh em trong mọi việc rằng chúng ta phải cần cù làm việc như thế để giúp đỡ những người đau yếu, và nhớ lại lời chính Chúa là Đức Chúa Jêsus đã phán: ‘Ban cho có phước hơn nhận lãnh.’” (CV 20:33-35)
PL tóm tắt quan hệ của người tin Chúa đối với tiền bạc: Thật vậy, sự mê tham tiền bạc là căn nguyên của mọi điều ác. Một số người vì ham mê tiền bạc đã mất đức tin và chuốc lấy cho mình biết bao điều đau khổ. (1 Ti-mô-thê 6:10 – BD2011)
BỐI CẢNH 2 CÔ-RINH-TÔ 8
Trở lại đoạn KT đã đọc trong 2 Cô-rinh-tô 8:1-9. Đoạn KT này không chỉ gồm lời dạy của PL về sự dâng hiến tiền bạc, nhưng quan trọng hơn là về ân điển Chúa ban cho người dâng hiến, về động cơ và tấm lòng dâng hiến của tín đồ.
Thưa anh chị em, chúng tôi muốn anh chị em biết về ân sủng Đức Chúa Trời đã ban cho các Hội Thánh tại Ma-xê-đoan. PL thiết lập HT Cô-rinh-tô trong chuyến truyền giáo thứ 2 cùng với các HT tại Ma-xê-đoan, gồm có Phi-líp, Thê-sa-lô-ni-ca và Bê-rê. [Phân rẽ với Ba-na-ba. Giảng TL vùng Tiểu Á nhưng ĐTL không cho phép. Khi đến một thành phố cảng Trô-ách, Ban đêm, Phao-lô thấy một khải tượng: Có một người Ma-xê-đô-ni-a đứng trước mặt mình nài xin rằng: “Xin ông qua Ma-xê-đô-ni-a cứu giúp chúng tôi!” 10Khi Phao-lô thấy khải tượng đó, lập tức chúng tôi tìm cách qua Ma-xê-đô-ni-a, vì kết luận rằng Đức Chúa Trời kêu gọi chúng tôi rao truyền Tin Lành ở đó. (CV 16:9-10) [Map]
Phi-líp, bị bắt bỏ tù, đánh đòn. Đến Tê-sa-lô-ni-ca, ở lại đó vài tháng, thiết lập HT; bị chống đối nên phải bỏ đi đến thành phố Bê-rê. Dân từ thành Tê-sa lại kéo đến làm loạn và muốn làm hại PL nên một số môn đồ phải đưa PL đến thành A-thên, thuộc xứ A-chai. Rồi từ A-thên đến Cô-rinh-tô. Ở lại đó 18 tháng, thiết lập HT.
Một từ lập lại 5 lần từ 8:1-8:9 là ân điển, ân sủng (1, 4, 6, 7, 9). Người tự nguyện, vui lòng dâng hiến là người đã nhận được ân hiển ĐCT. Ân điển là món quà người nhận không đáng được nhận, như sự cứu rỗi, tha thứ tội cho tội nhân như qv và tôi. Người nhận ân điển cũng ý thức rằng mọi vật chất đều do ĐCT ban cho nên ban cho, dâng hiến là một cách bày tỏ lòng biết ơn, chứ không phải là một gánh nặng, một việc phải làm nhưng không muốn làm, hay làm một cách miễn cưỡng, không vui. Người nhận được ân điển và hiểu rõ giá trị của ân điển Chúa ban thay đổi suy nghĩ, thái độ, hành động, quan điểm về sự dâng hiến: không phải chỉ là một trách nhiệm, bổn phận phải làm nhưng là sự tự nguyện, vui lòng được dự phần vào công việc lớn và khó của ĐCT.
Các HT xứ Ma-xê-đoan vui lòng, tự nguyện dâng hiến. Không chỉ vậy mà họ xin PL cho họ đóng góp, dâng hiến thêm: Vì tôi làm chứng cho họ rằng họ đã tự ý quyên tiền theo sức mình, hoặc cũng quá sức nữa, 4 và nài xin chúng tôi làm ơn cho họ có phần vào sự giùm giúp các thánh đồ. (8:3-4)
Nhưng ngạc nhiên hơn hết là hoàn cảnh của các HT, các tín đồ trong HT khi họ vui lòng dâng hiến. Hai từ nói lên hoàn cảnh của họ: nghèo khó, hoạn nạn. Không phải chỉ nghèo khó nhưng hết sức nghèo khó, thiếu thốn ngặt nghèo (BHĐ), cảnh nghèo khó cùng cực (BD2011), nghèo khổ cùng cực (BDM, BDY). Từ dịch rất là bathos, có nghĩa là chiều sâu. Anh ngữ dùng từ này để gọi một khí cụ (tàu) dọ thám, đo chiều sâu của biển bathysphere (hình). Có một học giả dịch là sự nghèo khó đến tận cùng, có nghĩa là tới đáy rồi, nghèo rớt mồng tơi!
Sự nghèo khó này cũng được các sử gia ghi nhận. Cả xứ Ma-xê-đoan nghèo khổ là vì sự bóc lột của đế quốc La-mã. Tín đồ thuộc thành phần lao động thấp hèn, nô lệ trong xã hội. Bị đuổi khỏi việc làm vì tin Chúa và theo Ngài.
Hoạn nạn: từ dùng có nghĩa thử thách liên tục không ngừng, áp lực quá nặng nề tưởng như không vượt qua được. HT Tê-sa-lô-ni-ca thuộc xứ Ma-xê-đoan. Đọc 2 thư gửi cho HT Tê, chúng ta có thể tìm thấy 7 lần từ hoạn nạn này. Ý tưởng theo nghĩa đen là họ đang bị cuộc sống nghiền nát. Nền văn hóa xung quanh tiếp tục siết chặt họ ngày càng mạnh hơn vì lòng tin tưởng của người Macedonia đối với Đấng Christ. Áp lực to lớn! Họ nghèo và phải chịu hà hiếp. Sự nghèo đói và hoạn nạn khắc nghiệt làm cho cuộc sống rất khó khăn - không thể nào chịu nỗi theo tiêu chuẩn của chúng ta
Lý do gì HT xứ Ma-xê-đoan có thể làm như vậy? Vì họ ý thức tất cả những gì họ có đến từ ĐCJC:
Vì anh em biết ân điển của Chúa chúng ta là Đức Chúa Jêsus Christ, Ngài vốn giàu nhưng đã trở nên nghèo vì anh em, để bởi sự nghèo khó của Ngài, anh em trở nên giàu có. (2 Cor 8:9)
DÂNG HIẾN THẾ NÀO?
Hai điều về dâng hiến:
Cho biết rõ tấm lòng người tin Chúa. Điều gì quan trọng hơn, ưu tiên hơn trong đời sống. Vì của cải các ngươi ở đâu, lòng các ngươi cũng ở đó.” (Mat 6:19-21 – BD2011)
Dâng hiến cách vui lòng, với tấm lòng biết ơn Chúa đã ban cho mọi sự cần thiết cho đời sống
Cho biết rõ tấm lòng người tin Chúa, biết rõ điều gì quan trọng hơn, ưu tiên hơn trong đời sống.
Dâng hiến thể hiện ý thức rằng ĐCT là chủ của mọi điều mình có, là Đấng ban cho mọi sự trong đời sống; bày tỏ lòng biết ơn về mọi điều Chúa ban cho, và thể hiện đức tin vào sự quan phòng của Chúa. “Nếu chẳng từ trời ban cho, không ai nhận được gì. (Giăng 3:27-B2011) Hỡi anh em yêu dấu, chớ tự dối mình: 17 mọi ân điển tốt lành cùng sự ban cho trọn vẹn đều đến từ nơi cao và bởi Cha sáng láng mà xuống, trong Ngài chẳng có một sự thay đổi, cũng chẳng có bóng của sự biến cải nào. (Gia-cơ 1:16-17)
KTCU dạy rõ rằng 1/10 tài của thuộc về ĐCT: Tất cả một phần mười thổ sản, dù là ngũ cốc do đồng ruộng sinh sản hay hoa quả của các loại cây trái đều thuộc về CHÚA; các phần mười đều thánh cho CHÚA… 32 Tất cả phần mười của bầy bò hay bầy chiên, tức là tất cả các con thứ mười do người chăn dùng gậy đếm, đều là thánh cho CHÚA. (Lê-vi-ký 27:30, 32 – BDM)
KTCU cũng dạy rằng không ai khi đến đền thờ ĐCT lại đi tay không cả. Dù giàu hay nghèo, tất cả đều phải biệt riêng ra của lễ tốt nhất để dâng cho Chúa. Tại sao? Bởi vì việc dâng của lễ là thể hiện của lòng biết ơn Chúa về những điều Ngài ban cho. Dâng hiến cũng thể hiện đức tin vào Đấng ban cho. Không phải khi dư mới dâng, nhưng mọi người trong mọi hoàn cảnh đều cần phải dâng hiến.
Suy Nghĩ, Thái Độ Khi Dâng Hiến
Không phải xem như điều miễn cưởng, bắt buộc, như việc phải làm nhưng dâng hiến cách vui vẻ và rời rộng. Đừng phàn nàn, cũng đừng khoe khoan, đánh trống thổi kèn cho người khác biết
Vậy dâng hiến là điều nên làm, cần làm khi vào nhà Chúa, chứ không vì ai buộc phải làm, hay không dâng thì bị người này người nọ chê cười. Không phải vì ĐCT cần tiền của, lễ vật của chúng ta nhưng bởi vì dâng hiến thể hiện ý thức, niềm tin rằng mọi điều chúng ta có là từ ĐCT ban cho, và thể hiện lòng biết ơn. KT dạy trong không ai đến đền thờ ĐCT với tay không. Có khác chăng là không phải với sự bắt buộc nhưng với lòng tự nguyện cách vui vẻ. Như thế món quà lạc quyên sẽ sẵn sàng do từ tâm chứ không phải bị ép buộc. 6 Anh chị em nên nhớ điều này, hễ ai gieo ít thì gặt ít, ai gieo nhiều thì gặt nhiều. 7 Mỗi người nên quyên giúp tùy lòng đã định, không phải vì miễn cưỡng hay bị ép buộc. Vì Đức Chúa Trời yêu người hiến tặng một cách vui lòng. (2 Cô-rinh-tô 9:5-7-BDM)
Qv nhớ câu chuyện ĐCJC nói với các môn đồ về người đàn bà góa bụa dâng vài xu Đức Giê-su ngồi đối diện rương đựng tiền dâng, Ngài quan sát cách những người đến bỏ tiền vào rương. Lắm người giàu có bỏ rất nhiều tiền, 42 cũng có một bà góa nghèo đến dâng hai đồng tiền nhỏ, trị giá một xu. "Thật Ta nói cùng các con, bà góa nghèo nầy đã bỏ vào thùng nhiều hơn hết thảy những người khác. 44 Vì mọi người lấy phần dư để đem dâng, còn bà góa nghèo nầy đã dâng tất cả những gì mình có, là tất cả những gì bà ấy có để sống."
Sách CV viết về HT đầu tiên khi các tín đồ tại một HT nghe tin sẽ có một nạn đói lớn xảy ra. Trong thời gian ấy, có vài nhà tiên tri từ Giê-ru-sa-lem đến An-ti-ốt. 28Một người tên A-ga-bút đứng dậy và cậy quyền năng Thánh Linh báo trước rằng sẽ có nạn đói lớn xảy ra khắp nơi có cư dân (Nạn đói này xảy ra dưới triều Cơ-lốt). 29 Các môn đệ Chúa quyết định mỗi người sẽ tùy khả năng gửi quà cứu trợ các anh em tín hữu tại Giu-đê. 30 Họ thực thi công cuộc cứu tế, nhờ Ba-na-ba và Sau-lơ chuyển giao tặng phẩm cho các trưởng lão. Chú ý tin đến HT nhưng mỗi tín đồ quyết định mình sẽ dâng gì, dâng thế nào.
PL cũng viết về sự dâng hiến rời rộng, hy sinh của các tín đồ HT xứ Ma-xê-đoan: Hỡi anh em, chúng tôi muốn anh em biết ơn Đức Chúa Trời đã làm cho các Hội thánh ở xứ Ma-xê-đoan: 2 đang khi họ chịu nhiều hoạn nạn thử thách, thì lòng quá vui mừng, và cơn rất nghèo khó của họ đã rải rộng ra sự dư dật của lòng rộng rãi mình. 3 Vì tôi làm chứng cho họ rằng họ đã tự ý quyên tiền theo sức mình, hoặc cũng quá sức nữa, 4 và nài xin chúng tôi làm ơn cho họ có phần vào sự giùm giúp các thánh đồ. (2 Cor 8:1-4)
Cũng đừng phô trương, khoe khoang, so sánh về sự dâng hiến của mình với người khác bởi vì khi dâng là dâng cho Chúa: Vì thế, khi con làm việc từ thiện, đừng thổi kèn trước mặt thiên hạ như phường đạo đức giả thường làm trong hội đường và ngoài phố để được người ta khen ngợi. Thật, Ta bảo các con, họ đã nhận đủ phần thưởng của mình rồi. 3 Nhưng khi con làm việc từ thiện, đừng cho tay trái biết tay phải làm gì, để việc từ thiện của con được giữ kín; 4 và Cha con là Đấng thấy trong nơi kín đáo ấy, sẽ thưởng cho con. (Ma-thi-ơ 6:2-3 – BDM) Chữ từ thiện đây nói lên việc làm và những điều dâng hiến.
PL khi gặp các trưởng lão HT Ê-phê-sô lần cuối cùng thì nhắc lại lời của ĐCJC cho họ: Ban cho có phước hơn nhận lãnh (CV 20:35)
Dâng Hiến Cách Vui Lòng, Với Tấm Lòng Biết Ơn Chúa Đã Ban Cho Mọi Nhu Cầu Cần Thiết
S. dạy một điều kiện quan trọng trước khi dâng lễ vật. Ông viết: Hãy đến gần cung kính lắng nghe hơn là dâng sinh tế như kẻ ngu muội, là kẻ không nhận biết lầm lỗi mình đã phạm. Kẻ ngu muội là kẻ gì? Là người không nhận biết lầm lỗi mình đã phạm. Có thể không biết điều họ làm là tội lỗi; cũng có thể không nghĩ, không tin điều họ làm là tội lỗi. Có thể đây là người tự nghĩ mình công chính trước Chúa và trước anh chị em trong HT.
Tác giả của TT 51 là vua Đa-vít. Vua viết bài TT này sau khi phạm tội cùng Bát-sê-ba, giết chồng bà, rồi được tiên tri Na-than chỉ rõ tội ác tày trời của vua. Khởi đầu bài TT, Đa-vít xưng nhận tội và xin Chúa tha thứ: 3 Vì tôi nhận biết các vi phạm tôi, Tội lỗi tôi hằng ở trước mặt tôi (TT 51:3-BM). Cuối bài ông viết: Vì Chúa không ưa thích của lễ, bằng vậy, tôi chắc đã dâng; Của lễ thiêu cũng không đẹp lòng Chúa: 17 Của lễ đẹp lòng Đức Chúa Trời, ấy là tâm thần đau thương: Đức Chúa Trời ôi! lòng đau thương thống hối Chúa không khinh dể đâu. (TT 51:16-17).
Đa-vít chỉ có thể dâng của lễ cho ĐCT sau khi ông ý thức và thú nhận tội của mình. Nhưng S. viết kẻ ngu muội, là kẻ không nhận biết lầm lỗi mình đã phạm, nghĩ rằng đến nhà Chúa, dâng của lễ là đủ!
Hầu hết qv đều biết câu chuyện ngụ ngôn ĐCJC kể trong Lu-ca 18:10-về 2 người đến đền thờ để thờ phượng: Đức Giê-su kể ngụ ngôn này về những kẻ tự cho mình là công chính rồi cậy mình mà khinh dể người khác: 10 "Có hai người lên đền thờ cầu nguyện, một người Pha-ri-si và một người thu thuế. 11 Người Pha-ri-si đứng cầu nguyện như vầy: "Lạy Đức Chúa Trời, tôi tạ ơn Ngài vì tôi đây không phải như bọn người phàm, tham ô, bất lương, gian dâm, hoặc như tên thu thuế này. 12 Tôi kiêng ăn mỗi tuần lễ hai lần. Tôi dâng phần mười tất cả các lợi tức. 13 Nhưng người thu thuế đứng đàng xa, không dám ngước mắt lên trời, đấm ngực mà thưa: "Lạy Đức Chúa Trời, xin thương xót con là kẻ tội lỗi! 14 Ta bảo các con, người này về nhà được kể là công chính chứ không phải người kia. Vì ai tự tôn cao sẽ bị hạ xuống, còn ai tự hạ mình xuống sẽ được tôn cao." (Lu-ca 18:10-14 – BDM)
Kẻ ngu muội S. viết cũng chính là kẻ tự cho mình là công chính rồi cậy mình mà khinh dể người khác. Vô ích, vô nghĩ, vô lý khi đến nhà Chúa, khi dâng của lễ, dâng tiền bạc, công sức, thời gian cho Chúa khi chúng ta cũng chỉ như kẻ ngu muội, như người Pha-ri-si: không nhận biết lầm lỗi mình đã phạm, tự cho mình là công chính rồi cậy mình mà khinh dể người khác.
ĐCJC dạy Ngài đến thế gian cho những người có bệnh, chứ không cho những người không bệnh hay đã được lành bệnh. Tức cho những người có tội, còn đang tội. Ai tự nói mình vô tội, không còn phạm tội? Không ai cả. Một người mắc bệnh nặng phải vào bệnh viện, gặp bác sĩ để được chửa bệnh. Nhưng khi vào lại so sánh bệnh mình với bệnh người nằm chung phòng rồi tự hào, khinh dể người bệnh khác.
Qv nghĩ thế nào? Vậy đó mà tín đồ HT thường so sánh tội tôi với tội người. PL viết: Vì chúng tôi không muốn xếp hạng hoặc sánh mình với những người tự đắc. Nhưng họ tự lấy mình đo mình và lấy mình so sánh với nhau thì rõ là thiếu hiểu biết... Vì ai tự hào hãy tự hào trong Chúa. 18 Vì không phải ai tự hào thì được nhìn nhận là có giá trị nhưng chỉ người nào được Chúa khen. (2 Cô 10:12, 17-18 – BDM)
S. dạy trước khi dâng của lễ, phải tự xét mình, đừng ngu muội mà nghĩ mình không phạm tội lỗi. ĐCJC còn dạy thêm một điều kiện vô cùng quan trọng trước khi đến nhà Chúa và dâng của lễ: Cho nên khi con dâng lễ vật trên bàn thờ mà nhớ lại rằng một anh em con có điều gì bất bình cùng con, 24 hãy để lễ vật ở trước bàn thờ, đi giải hòa cùng anh em mình trước đã, rồi hãy trở lại dâng lễ vật. (Matt 5:23-24 – BDM) Có nghĩa là trước khi dâng lễ, phải cố gắng mà giải hòa với anh chị em mình. Có nghĩa là dâng hiến không phải chỉ về quan hệ của người tin Chúa với ĐCT, nhưng còn về quan hệ giữa người tin Chúa với nhau.
Tại sao? Chúng ta thường cầu nguyện cho phần dâng hiến: Xin Chúa thánh hóa số tiền dâng này để cho công việc nhà Chúa. Công việc nhà Chúa là gì? 4T: thờ phượng ĐCT, truyền giảng TL, thông công trong Chúa, trang bị tín đồ. Tôi hỏi qv: làm sao HT có thể làm công việc nhà Chúa khi tín đồ dâng tiền của nhưng lại bất hòa, không tha thứ cho nhau? Ai có thể tin Chúa khi qv mời khách đến HT và quan xát rằng nội bộ không ổn, tín đồ bất hòa; ai tin vào sự tha thứ tội của ĐCJC khi đến HT và thấy tín đồ buồn giận, chấp nhất vì việc này việc nọ, và không tha thứ nhau.
Chúa chỉ thánh hóa số tiền dâng khi những người trong HT Chúa làm theo lời Chúa dạy: nhường nhịn nhau, tha thứ nhau, hòa giải với nhau. Sách CN viết: Thà có ít của mà kính sợ Đức Giê-hô-va, Còn hơn là tài sản nhiều mà bối rối cặp theo. 17 Thà một món rau mà thương yêu nhau, Còn hơn ăn bò mập béo với sự ganh ghét cặp theo. (CN 15:16-17)
