VBC Albuquerque logo
HỘI THÁNH BÁP-TÍTALBUQUERQUE
Thi Thiên

Những Bài Hát Trong Cơn Gian Truân – Trong Ngày Nao Sờn

Pastor Tan Thai · 19 tháng 11, 2017

Thi Thiên 142:1-7Thi Thiên 57:11 Sa-mu-ên 22:1-21 Sa-mu-ên 23:14-151 Sa-mu-ên 23:24-251 Sa-mu-ên 24:1-21 Sa-mu-ên 24:112 Sa-mu-ên 1:192 Sa-mu-ên 1:23-24Châm Ngôn 14:10Châm Ngôn 14:142 Cô-rinh-tô 4:7-9Ê-sai 53:2-4Thi Thiên 42

Bài giảng dựa trên Thi Thiên 142, bài cầu nguyện của Đa-vít khi trốn trong hang đá để tránh vua Sau-lơ, khám phá ý nghĩa của sự nao sờn tâm hồn và cách đáp lại bằng đức tin. Mục sư hướng dẫn hội chúng học hai bài học từ Đa-vít: không trả thù và tiếp tục giúp đỡ người khác dù lòng đang kiệt quệ.

Bài giảng được giảng vào Chúa nhật ngày 19 tháng 11 năm 2017, tập trung vào Thi Thiên 142 – bài cầu nguyện của Đa-vít khi ông đang trốn trong hang đá để tránh vua Sau-lơ. Mục sư giải thích bối cảnh lịch sử chi tiết từ 1 Sa-mu-ên 22–24, bao gồm các địa điểm Đa-vít phải bỏ trốn như hang A-đu-lam, đồng vắng Xíp, sa mạc Ma-ôn và vùng Ên-ghê-đi. Từ khóa trung tâm của bài giảng là "nao sờn" – nghĩa là mềm yếu, chùn bước, kiệt sức, không còn biết phải tiếp tục thế nào.

Mục sư dùng hình ảnh hang động – bóng tối tuyệt đối và sự im lặng đáng sợ – để minh họa hoàn cảnh tâm linh của Đa-vít. Ông nhấn mạnh rằng Đa-vít không chỉ lo cho bản thân mà còn gánh trách nhiệm lãnh đạo hơn 400 người cùng khốn, mắc nợ và sầu khổ. Dù vậy, Đa-vít vẫn tiếp tục cầu nguyện, tuôn đổ tấm lòng trước mặt Đức Chúa Trời, và tin rằng "Chúa đã biết nẻo đàng tôi" – tức là Đức Chúa Trời biết rõ con đường gian truân ông đang đi và con đường giải cứu ông cần đi.

Bài giảng rút ra hai bài học thực tiễn từ gương Đa-vít. Thứ nhất, dù bị vua Sau-lơ vô cớ truy đuổi suốt gần 12 năm, Đa-vít không một lần trả thù hay rủa sả, và khi vua qua đời ông còn làm bài ai ca để tôn vinh vua. Thứ hai, dù tâm hồn nao sờn, Đa-vít vẫn tiếp tục giúp đỡ những người yếu đuối hơn xung quanh mình, vì giúp người trong cảnh khó khăn sẽ làm vơi đi nỗi buồn phiền của chính mình.

Mục sư cũng áp dụng sứ điệp vào đời sống hội chúng, nhắc nhở rằng người tin Chúa không phải là người không bao giờ mệt mỏi hay tuyệt vọng. Trích dẫn 2 Cô-rinh-tô 4:7-9, ông khẳng định rằng chúng ta là "bình đất" chứa đựng bảo vật, bị chèn ép nhưng không bị đè bẹp, bối rối nhưng không tuyệt vọng. Bài giảng kết thúc bằng lời tiên tri Ê-sai 53:2-4, chỉ ra rằng chỉ có Đấng Christ – Đấng đã mang lấy bệnh tật và đau khổ của chúng ta – mới có thể thật sự hiểu và an ủi tấm lòng tan vỡ.

Chủ đề

Cầu nguyện trong hoạn nạn và kiệt sức tâm linhĐức tin được tôi luyện qua thử tháchKhông trả thù và phó thác cho Đức Chúa TrờiSự cô đơn và gánh nặng lãnh đạoĐấng Christ là Đấng thấu hiểu nỗi đau của con ngườiGiúp đỡ người khác dù lòng đang nao sờnSự tể trị và thành tín của Đức Chúa Trời trong cảnh tối tăm