VBC Albuquerque logo
HỘI THÁNH BÁP-TÍTALBUQUERQUE
Cơ Đốc Nhân Sống

Kẻ Yếu, Người Mạnh

Pastor Tan Thai · 1 tháng 5, 2025

1 Cô-rinh-tô 8:1-13Rô-ma 14:1-19Rô-ma 15:1-21 Cô-rinh-tô 8:4-6Thi-thiên 6:4Mác 7:15Mác 7:19Gia-cơ 4:6Câu 6:16-17Phục-sinh 7:9-10Phi-líp 2:5-8Cô-lô-se 3:12-14Ma-thi-ơ 11:28-30

Bài giảng này xử lý ba câu hỏi thường gặp trong hội thánh Việt Nam về việc ăn đồ cúng, dâng hiến, và làm việc vào ngày Chúa nhật. Tuy nhiên, vấn đề sâu xa không phải là những quy tắc bề ngoài mà là thái độ, cách cư xử giữa các tín đồ có đức tin và hiểu biết khác nhau.

Bài giảng khởi đầu bằng ba câu hỏi phổ biến mà mục sư Việt Nam thường nhận được từ tín đồ: liệu có nên ăn đồ cúng, phải dâng một phần mười hay có thể dâng ít hơn, và có phải làm trái lời Kinh Thánh khi đi làm vào ngày Chúa nhật hay không. Các câu hỏi này được giải quyết trong thư 1 Cô-rinh-tô và Rô-ma, nhưng vấn đề mấu chốt không phải là những quy tắc cụ thể mà là sự khác biệt trong kiến thức và đức tin giữa các nhóm tín đồ, đặc biệt là giữa những người Do Thái và dân ngoại.

Đoạn thứ hai phát triển vấn đề về thức ăn cúng thần tượng tại hội thánh Cô-rinh-tô và các ngày thánh tại hội thánh Rô-ma. Tại Cô-rinh-tô, thức ăn cúng cho các thần như Aphrodite là vấn đề thực tế hàng ngày, khiến tín đồ phải quyết định có nên ăn những thức ăn này hay không. Tín đồ Do Thái từ khi nhỏ đã được dạy rằng chỉ có một Đức Chúa Trời, nên họ hiểu rằng có thể ăn được tất cả các thức ăn. Ngược lại, tín đồ dân ngoại, lớn lên giữa những tục lệ thờ cúng nhiều thần, vẫn còn có lương tâm yếu đuối khi ăn đồ cúng. Tương tự, về các ngày thánh, tín đồ Do Thái giữ lấy luật pháp Mô-se, trong khi tín đồ dân ngoại xem tất cả các ngày đều như nhau.

Đoạn thứ ba phân tích vấn đề căn bản là kiến thức và sự hiểu biết sinh ra kiêu ngạo. Lời Phao-lô khẳng định rằng vấn đề không phải là thức ăn hay các ngày, vì những điều này không giúp chúng ta được Đức Chúa Trời chấp nhận. Thay vào đó, người có kiến thức mạnh mẽ phải nhượng bộ sự tự do của mình để không gây vấp phạm cho những người có lương tâm yếu đuối. Sự hiểu biết có thể hủy diệt người yếu đức tin, nhưng sự yêu thương xây dựng lên. Nguyên tắc quan trọng là: trong những điều trọng yếu hiệp một, trong những điều không trọng yếu tự do, trong mọi sự yêu thương.

Đoạn thứ tư giải thích cách giải quyết theo lời Kinh Thánh bằng cách phân biệt giữa người hẹp trí, rộng trí, và cách suy nghĩ thực sự Cơ Đốc. Bài giảng khẳng định rằng Chúa dạy chúng ta phải hẹp trí về sự thật tuyệt đối nhưng rộng lòng trong sự yêu thương và nhượng nhịn. Người mạnh phải gánh vác những khiếm khuyết của người yếu, không phải vì kiêu hãnh mà vì ân điển như Đấng Christ đã ban cho chúng ta.

Đoạn cuối đưa ra hai bài học chính cho hội thánh. Thứ nhất, phải chấp nhận và yêu thương con em trong hội thánh, tạo môi trường để có thể phát triển, đặc biệt là thế hệ trẻ và những người còn non nớt trong đức tin. Thứ hai, đời sống, cư xử và thái độ phải thể hiện ân điển, để tín đồ không bị coi là những người hẹp trí, phán xét và lên án, mà là những người mang theo tình yêu thương và bình an của Chúa. Bài giảng nhấn mạnh rằng bông trái Thánh Linh là lòng yêu thương, vui mừng, bình an, nhịn nhục, nhân từ, hiền lành, chứ không phải lý lẽ hay kiến thức.

Chủ đề

Khác biệt trong đức tin và hiểu biết giữa các tín đồTự do trong Chúa và trách nhiệm với anh chị em yếu đuốiYêu thương vượt trội hơn kiến thức và luật lệChấp nhận sự đa dạng trong hội thánhÂn điển và nhân từ trong cộng đồng tín đồPhân biệt giữa vấn đề trọng yếu và không trọng yếuSự khiêm nhường và từ bỏ quyền tự do vì người khác