VBC Albuquerque logo
HỘI THÁNH BÁP-TÍTALBUQUERQUE
Giáo Lý

Chính Tôi Là Kẻ Tội Đầu

Pastor Tan Thai · 2 tháng 9, 2023

1 Cô-rinh-tô 4:15-161 Cô-rinh-tô 11:1Phi-líp 3:172 Cô-rinh-tô 11:23-291 Ti-mô-thê 1:15-16Ê-phê-sô 3:81 Ti-mô-thê 3:11 Ti-mô-thê 4:8-9Tít 3:4-82 Ti-mô-thê 2:11-131 Cô-rinh-tô 15:8-10Ma-thi-ơ 7:3-51 Ti-mô-thê 1:12-131 Ti-mô-thê 6:16Phi-líp 3:8-9Công-vụ 20:28

Bài giảng khám phá lời tự thú của sứ đồ Phao-lô trong 1 Ti-mô-thê 1:15 rằng ông là kẻ tội đầu, mặc dù có cuộc đời đầy hy sinh và trung tín phục vụ Chúa. Bài giảng giải thích ý nghĩa thực sự của lời thú nhận này không phải là sự giả khiêm nhường mà là sự ý thức ngày càng sâu sắc về tội lỗi khi càng gần gũi với Chúa. Thông qua các ví dụ từ Kinh Thánh và lịch sử Hội Thánh, mục sư chỉ ra rằng nhận biết mình là tội nhân là bước đầu để trở thành môn đồ thực sự của Đấng Christ.

Bài giảng bắt đầu bằng cách khẳng định vai trò quan trọng của sứ đồ Phao-lô trong lịch sử Hội Thánh hơn 2000 năm qua. Sứ đồ này được coi là một vĩ nhân vì những thành tích đạo đức và công việc truyền giáo phi thường của ông trong vòng 35-40 năm, thay đổi lịch sử Hội Thánh và thế giới Tây Phương. Nhiều nhà thần học và các Hội Thánh đều gọi Phao-lô là thánh đồ vì sự hy sinh, tận trung và đời sống thánh khiết, liêm chính của ông. Lời dạy của ông về tội lỗi, ân điển và sự cứu rỗi qua Đấng Christ trong 13 thư tín được hàng tỉ tín đồ học hỏi, nghiên cứu và áp dụng hàng ngày đến nay.

Tuy nhiên, điều đáng chú ý nhất là trong những năm cuối đời, Phao-lô đã tự thú nhận: "Chúa Cứu Thế Giê-su đã đến trần gian để cứu người tội lỗi, mà ta là người nặng tội nhất." Bài giảng phân tích các lý giải sai lầm của một số học giả tự do về lời thú nhận này. Một số cho rằng đây là phương pháp tu từ hoặc ẩn dụ, không phải là lời nói thực. Những người khác coi đây là sự khiêm nhường giả tạo nhằm được ca ngợi. Còn nhóm thứ ba xem đó là dấu hiệu của sự cuồng tín, của người tin Đạo quá cực đoan, hoặc là mặc cảm tội lỗi từ quá khứ mà chưa được giải phóng. Tuy nhiên, các lý giải này đều không xác đáng vì không tính đến bối cảnh lịch sử và thần học của những lời nói này.

Bối cảnh viết lời thú nhận này có ý nghĩa rất lớn. Phao-lô viết những lời này vào cuối đời mình, khoảng 30-40 năm sau khi tin nhận Đấng Christ, trong ba thư cuối cùng của ông (1 Ti-mô-thê, Tít, 2 Ti-mô-thê), cùng với bốn lần khác ông xác nhận đây là "lời đáng tin nhận hoàn toàn." Điều này chứng tỏ rằng lời tự thú này không phải là của một người non nớt trong đức tin, mà là của một người đã kinh qua hơn 30 năm phục vụ, trãi và hiểu biết sâu sắc về Đức Chúa Trời. Ngoài ra, đây không phải lần đầu Phao-lô nói về mình như vậy; trong 1 Cô-rinh-tô 15:8-10 ông tự xem mình là "hèn mọn" nhất trong các sứ đồ, và trong Ê-phê-sô 3:8 ông gọi mình là "kẻ hèn hơn hết mọi thánh đồ." Các từ này lặp lại và nhấn mạnh một sự thật về sự hiểu biết ngày càng sâu sắc của ông về tội lỗi của chính mình.

Lý do Phao-lô có thể nói mình là kẻ tội đầu nằm ở bốn điểm chính. Thứ nhất, trước khi tin Chúa, Phao-lô bắt bớ Hội Thánh mà không ý thức được mình phạm tội, vì ông chưa có lòng tin và không thấy rõ sự sai lầm của mình. Điều này cho thấy rằng con người tự nhiên không thể nhìn rõ tội lỗi của mình nếu không có ánh sáng của Đức Thánh Linh. Thứ hai, khi Đức Thánh Linh bắt đầu làm việc trong lòng một người, họ bắt đầu ý thức được tội lỗi. Ví dụ như Martin Luther, ông đã bị ám ảnh bởi hình ảnh Đấng Christ như một quan xét khắt khe, và phải xưng tội ngày đêm để tìm kiếm sự bình an. Thứ ba, khi một người tiếp tục gần gũi với Đấng Christ, họ càng nhìn thấy rõ sự thánh khiết và vinh hiển của Chúa, do đó càng ý thức rõ hơn về sự hèn mọn và tội lỗi của chính mình. Như Phao-lô nói, Đấng Christ là mặt trời, còn sự công chính của ông chỉ là ánh sáng từ que diêm; Chúa là vũ trụ mênh mông, còn mỗi người chỉ là một hạt cát nhỏ. Thứ tư, Phao-lô ý thức được giá trị vô cùng vô tận của huyết Đấng Christ đã đổ ra để cứu chuộc tội lỗi của ông, do đó sở dĩ ông có thể tuyên bố mình là kẻ tội đầu là vì so sánh với giá đắt đó, sự hèn mọn của ông là vô cùng.

Bài giảng kết thúc bằng cách áp dụng lời dạy này vào đời sống thực tế của hội chúng. Khi được Đức Thánh Linh chỉ rõ hơn về sự tội lỗi của chính mình, khi được thấu hiểu sâu hơn về sự vô giá của huyết Đấng Christ, và khi được nhận biết sâu sắc hơn bề rộng, bề dài, bề cao, bề sâu của tình yêu thương Chúa, mọi tín đồ sẽ có thái độ khiêm nhường, nhân từ, cảm thông với những kẻ yếu đuối, vấp ngã thay vì phê phán, chỉ trích. Đó chính là bài học mà Phao-lô muốn truyền đạt qua lời tự thú của mình: sự thật nhận biết mình là tội nhân, được cứu bởi ân điển của Chúa, là nền tảng để trở thành một môn đồ thực sự và một chứng nhân sống động của Tin Lành.

Chủ đề

Sự tự thú tội lỗi và khiêm nhường thực sựÂn điển của Đấng Christ đối với kẻ tội nhânSự ý thức ngày càng sâu sắc về tội lỗi khi gần gũi ChúaVai trò của Đức Thánh Linh trong sự cáo trách tội lỗiGiá trị vô cùng vô tận của huyết Đấng ChristSự khác biệt giữa tội lỗi khách quan và ý thức tội lỗi chủ quanỨng dụng trong kỷ luật Hội Thánh và thái độ đối với kẻ yếu đuối