Cơ Hội Hay Gánh Nặng Phục Vụ?
Dù có lúc than phiền, lo lắng vì nhiều vấn đề trong cuộc sống, về tài chánh, sức khỏe, gia đình, xã hội, hội thánh nhưng nghĩ lại cuộc sống của chúng ta đây vẫn còn rất nhiều điều để cảm tạ Chúa, không chỉ trong mùa lễ Tạ Ơn này, nhưng trong mỗi ngày của đời sống. Tôi có đọc một lời viết như sau: Nếu bạn thức dậy sáng nay với nhiều sức khỏe hơn bệnh tật, bạn có phước hơn một triệu người sẽ không còn sống tuần này. Nếu bạn chưa phải đối diện với hiểm nghèo của chiến tranh, cô đơn của tù ngục, đau đớn cùng cực của sự tra tấn, bạn phước hơn 500 triệu người trên thế giới. Nếu bạn có thể đến nhà thờ để thờ phượng Chúa mà không bị hạch sách, bắt bớ, tra tấn, hay sự chết, bạn có phước hơn trên 3 tỉ người trên thế giới này. Nếu bạn có tiền trong ngân hàng hay trong túi, bạn thuộc về hạng 8% hàng đầu trên thế giới. Chúng ta thường không biết quí điều mình đang có cho đến khi mất đi. Như sức khỏe hay tình bạn.
Nói đến tình bạn có một câu chuyện kể về 3 người bạn chìm tàu phải lênh đênh trên biển trong chiếc xuồng nhỏ bấp bênh, thiếu nước, thiếu thức ăn. Một buổi sáng họ thấy một vật trôi trên mặt biển và khi lại gần thì đó là một cái bình nhỏ. Khi mở bình một vị thần hiện ra. Thần hỏi họ muốn gì thì sẽ được như ý nguyện. Hỏi người thứ nhất, anh ước được về với lại gia đình, bè bạn. Trong nháy mắt anh biến mất khỏi xuồng. Hỏi người thứ hai, anh ước được về lại với gia đình, hội thánh. Trong nháy mắt, trên xuồng chỉ còn lại một người. Hỏi đến người anh, anh suy nghĩ, đắn đo một hồi rồi thở dài, trả lời thần: tôi ước thần đem 2 bạn tôi trở lại đây. Trong nháy mắt 2 người bạn kia trở lại trong xuồng!
Thường chúng ta cảm tạ Chúa về những điều nhận lãnh, nhận thêm từ nơi Chúa. Công thức cảm tạ thông thường nhất là cảm tạ = điều nhận được – điều mất đi. Hễ điều nhận được càng nhiều, càng cảm tạ Chúa nhiều. Không được điều mình muốn hay mất đi điều mình muốn thì lấy gì mà cảm tạ!
Tuy nhiên KT dạy chúng ta cảm tạ ĐCT dù được hay không được điều mình muốn, dù còn hay mất đi điều mình yêu mến. KT dạy chúng ta phải cảm tạ Chúa trong mọi việc: Hãy vui mừng mãi mãi, cầu nguyện không thôi, phàm làm việc gì cũng phải tạ ơn Chúa; vì ý muốn của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jêsus Christ đối với anh em là như vậy. (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:18); Vậy nhờ Ngài chúng ta hãy liên tục dâng của lễ bằng sự ca ngợi lên Ðức Chúa Trời, tức dùng miệng lưỡi mình xưng tụng danh Ngài. (Hê-bơ-rơ 13:15 – BD2011)
Nhưng Chúa ban cho chúng ta không phải để chỉ để cất giữ, nhưng để phục vụ, để cho đi. Câu chuyện ngụ ngôn về ta-lâng ĐCJC dạy là một ví dụ rõ nhất. Chuyện kể trước khi đi xa, chủ giao cho 3 người đầy tớ một số tiền tùy theo khả năng từng người. Có người nhận 5 ta-lâng, có người 2 và có người 1. 1 ta-lâng tương đương với 16,000 đơ-na-ri (mỗi đơ-na-ri ~ 1 ngày lương), hay lương của khoảng 16 năm làm việc. Người nhận 5 và người nhận 2 đầu tư làm lợi cho chủ. Nhưng người nhận 1 ta-lâng đem chôn nó vì viện cớ chủ khó nên sợ không dám đầu tư. Chủ nói với người tớ đó: Còn tên đầy tớ vô ích đó, hãy quăng nó ra ngoài là chỗ tối tăm, ở đó sẽ có khóc lóc và nghiến răng (Ma-thi-ơ 25:30).
Tất cả chúng ta đều được ĐCT ban cho rất nhiều nên phải dùng những ơn phước Chúa ban mà phục vụ, mà cho đi. Ai được cho nhiều sẽ bị đòi nhiều; còn ai được giao nhiều sẽ bị hỏi nhiều hơn. (Lu-ca 12:48 – BDM). Nhưng không phải vì sợ Chúa sẽ lấy lại hay sợ bị phạt, nhưng vì tin nhưng chính lời ĐCJC dạy: Ban cho thì có phước hơn là nhận lãnh. (CV 20:35). Tôi tin vì đất nước, dân tộc HK này tin và sống theo lời dạy này nên ĐCT ban đầy ơn phước cho họ suốt mấy trăm năm nay.
Vào đầu thế kỷ 19 (1831) một người Pháp trẻ tuổi, thuộc dòng vương tước, quí tộc tên Alexis de Tocqueville đến xứ HK để tìm hiểu về đất nước mới này. Lúc ấy HK chỉ mới 55 tuổi, ngắn hơn cuộc đời của một người! Ông đi khắp xứ trong vòng hai năm. Khi trở về viết một quyển sách mà mãi đến hôm nay vẫn còn được đọc trong các lớp trung và đại học, Democracy in America (Nền Dân Chủ Tại HK). Ba điều ông nhận xét về quốc gia mới thành lập này: sự quí chuộng tự do, ảnh hưởng của tôn giáo (niềm tin) trong đời sống dân chúng và sự tình nguyện phục vụ của dân chúng. Về ảnh hưởng của niềm tin và sự tình nguyện phục vụ, Tocqueville viết: Tôi phải nói rằng tôi đã thấy người HK đề cao sự hy sinh thực sự cho phúc lợi công cộng; và tôi cũng đã nhận thấy hằng trăm trường hợp mà dân chúng luôn luôn trung tín tương trợ cho nhau. Trong trí của dân chúng HK, khái niệm về tôn giáo và tự do kết hợp với nhau một cách hết sức mật thiết [gắn liền với nhau, không thể tách rời] đến nỗi không thể nào có một điều mà lại không có điều kia.
Sự tự do, tôn giáo (niềm tin) và sự tình nguyện phục vụ là ba điều theo Tocqueville gắn liền một cách vô cùng mật thiết với nhau. Đức tin và phục vụ trong niềm tin Cơ Đốc hoàn toàn không thể tách rời nhau. Khi một người nói tôi thật sự tin Chúa nhưng không hề tự nguyện làm điều gì đó cho ai, cho xã hội, cho hội thánh thì người đó hoặc chưa hiểu rõ lời KT dạy, hoặc tự dối mình. Tại sao tôi có thể khẳng định như vậy? Bởi vì chính ĐCJC đã dạy: Ban cho [cho đi – give] có phước hơn nhận lãnh. Cho thì có phước hơn là nhận (BDM). (CV 20:35). Cũng chính ĐCJC dạy các môn đồ: Vì Con người đã đến không phải để người ta hầu việc [phục vụ] mình, song để hầu việc [phục vụ] người ta, và phó sự sống mình làm giá chuộc cho nhiều người. (Mác 10:45).
Dân số HK đến nay khoảng 320M. Trong năm nay, theo tổ chức Tự Nguyện và Xã Hội HK (Volunteering and Civic Life in America) có 62.6M người tình nguyện (24.9% dân số) đã bỏ ra 7.8 tỉ giờ ước tính khoảng184 tỉ đô-la vào năm 2016. Trong 2018, 6 trong số 10 người dân HK dâng tiền cho các tổ chức từ thiện và tổng cộng dâng 427.7 tỉ cho các tổ chức từ thiện, cao hơn hết là các tổ chức tôn giáo.
Trong những năm đầu tiên của HT, tổ chức Báp-tít tiểu bang đã giúp đở tài chánh hằng tháng. Một số qv đây đến HK là do sự bảo trợ của các HT, các đoàn thể tôn giáo như Catholic Social Services. Khi HT tiến hành giấy tờ để chính thức hóa cùng tiểu bang, một luật sư là tín đồ một hội thánh địa phương tự nguyện giúp làm tất cả giấy tờ mà không lấy một đồng nào cả. Hằng năm người nha sĩ gia đình chúng tôi đã làm răng trong gần 30 năm qua đóng cửa văn phòng 2 tuần để tự nguyện đến các vùng nghèo khó tại các nước Nam Mỹ để làm răng miễn phí.
Cho đi và phục vụ một cách tự nguyện là hai điều vô cùng quan trọng chính ĐCJC dạy trong hai câu KT này. Hai điều này liên hệ với nhau và có cùng hai điều kiện quan trọng khi làm cho Chúa, cho HT: 1) vui lòng mà làm; 2) tự nguyện mà làm. Hầu cho của ấy [của hứa sẽ dâng] sẵn sàng như một việc bởi lòng thành, chẳng phải bởi ý gắng gượng. Hãy biết rõ điều đó, hễ ai gieo ít thì gặt ít, ai gieo nhiều thì gặt nhiều. Mỗi người nên tùy theo lòng mình đã định mà quyên ra, không phải phàn nàn hay vì ép uổng; vì Đức Chúa Trời yêu kẻ dâng hiến cách vui lòng. (2 Cô-rinh-tô 9:5-7)
Không ai có thể nói hàng năm đến tháng tư dân chúng HK dâng hiến các tự nguyện, vui lòng cho chính phủ qua việc khai thuế. Hay việc đóng thuế là sự ban cho!
Phục vụ là tự nguyện tham gia, đóng góp vào một công việc chung mình tin mang lại lợi ích hơn cho nhiều người. Như một số cá nhân và vài gia đình trong hội thánh đến ngày lễ Tạ ơn thứ 5 tới tự nguyện đến những nơi cung cấp thức ăn miễn phí cho những người không nhà (homeless). Hay như các chị em phụ nữ nấu nướng cho buổi ăn thông công hôm nay và mỗi tuần lễ. Hay như ông Bình và các anh em trong gia đình đã tự nguyện cống hiến công sức và thời gian để giúp hội thánh làm lại sàn cho phòng âm thanh. Hay như bao nhiêu anh chị em trong hội thánh tự nguyện dạy trường chúa nhật; chuẩn bị cho các bửa ăn thông công; làm việc trong nhà bếp; tập hát; thăm viếng đồng hương; điện thoại hỏi thăm, động viên.
Cũng vậy, cho đi (dâng hiến) là tự nguyện chia sẻ những điều mình có để giúp cho những người thiếu thốn hay không có. Dâng hiến không chỉ về tài chánh như chúng ta dâng hiến hàng tuần, nhưng còn cả thời gian và công sức.
Chắc qv cũng nhớ trong năm nay khi người sáng lập công ty Facebook Mark Zuckerberg và vợ sau khi sinh được một con gái đã hứa sẽ dâng 99% số cổ phần họ có, ước tính là 45 tỉ. Năm 1997 tỉ phú Bill Gates, người sáng lập Microsoft, về hưu. Ông và vợ thiết lập một tổ chức từ thiện, Bill & Melinda Gates Foundation, và hứa sẽ dâng 85% cổ phần trị giá 44 tỉ (tức 37.5 tỉ). Sau đó ông kêu gọi một số người tỉ phú khác đóng góp cho việc từ thiện, gồm cả tỉ phú Warren Buffet. Buffet hứa sẽ dâng 99% tài sản. Trong năm nay ông đã dâng 19.6 triệu cổ phần trị giá 2.2 tỉ cho Bill & Melinda Foundation. Cho đến nay, 15 năm qua, tổ chức đã dâng 50 tỉ. Một người sáng lập công ty Intel tên Gordon Moore đã dâng 3 tỉ.
Cám ơn Chúa vì đối với công việc Chúa thì tất cả mọi người, dù là một em bé hay một người lớn tuổi đã về hưu, không có lợi tức bao nhiêu đều có thể dâng hiến và phục vụ. Có người Chúa cho có khả năng nên dâng nhiều; có người dâng ít hơn. Dù ít hay nhiều, KT dạy chúng ta phải dâng hiến, phục vụ với lòng vui vẻ và hy sinh.
Qv nhớ câu chuyện người đàn bà góa bụa dâng chỉ 2 đồng bạc khi đến đền thờ, trong khi những người khác dâng nhiều hơn bao lần, nhưng ĐCJC khen bà vì bà đã dâng trọn những gì bà có.
PA Giăng đoạn 6 kể về một câu chuyện của một cậu bé. Phi-líp thưa rằng: Hai trăm đơ-ni-ê bánh không đủ phát cho mỗi người một ít. Một môn đồ, là Anh-rê, em của Si-môn Phi-e-rơ, thưa rằng: Đây có một đứa con trai, có năm cái bánh mạch nha và hai con cá; nhưng đông người dường nầy, thì ngằn ấy có thấm vào đâu? Đức Chúa Jêsus bèn phán rằng: Hãy truyền cho chúng ngồi xuống. Vả, trong nơi đó có nhiều cỏ. Vậy, chúng ngồi xuống, số người ước được năm ngàn. Đức Chúa Jêsus lấy bánh, tạ ơn rồi, bèn phân phát cho những kẻ đã ngồi; Ngài cũng lấy cá phát cho chúng nữa, ai muốn bao nhiêu mặc ý. (7-11)
Chúng ta không biết đến tên tuổi, lý lịch của cậu bé trai này. Chỉ biết cậu bé có năm cái bánh mạch nha và hai con cá. Nhưng bởi 5 bánh, 2 cá này của cậu bé mà 5000 ngàn được ăn no. Chính mắt cậu bé thấy được phép lạ từ tay ĐCJC biến 5 cái bánh và 2 con cá nhỏ này nên vô số bánh và cá cho 5000 người ăn đến no nê. Chắc rằng cả đời cậu bé này không bao giờ có thể quên được điều này. Cậu sẽ hảnh diện nói với bè bạn, cha mẹ và con cháu sau này về sự dâng hiến nhỏ bé nhưng trọn vẹn đó mà thấy Chúa ban ơn phước ngàn lần hơn.
ĐCT sẽ dùng công việc nhỏ mọn, tầm thường của chúng ta cho công việc lớn và khó của Ngài.
Khi Chúa dạy Ban cho có phước hơn nhận lãnh, Chúa xác nhận rằng phước hạnh, ơn phước đến khi chúng ta dâng hiến, phục vụ. Chú ý từ hơn. Bởi vì từ này cho biết rằng Chúa không hề phủ nhận ơn phước đến từ sự nhận lãnh. Nhưng khi so sánh giữa ơn phước từ sự ban cho và sự nhận lãnh, ĐCJC khẳng định rõ rằng ơn phước từ sự ban cho nhiều hơn, quí báu hơn, phước hạnh hơn từ sự nhận lãnh.
TẠI SAO BAN CHO CÓ PHƯỚC HƠN NHẬN LÃNH?
Qv hỏi: tại sao ban cho lại có phước hơn nhận lãnh? Dĩ nhiên câu trả lời đơn giản nhất là bởi vì chính trong KT ĐCJC đã xác nhận như vậy. Hai lý do: 1) Vì sẽ đem đến niềm vui và ý nghĩa cho đời sống; 2) Vì chính Chúa sẽ ban thêm cho.
1. Vì sẽ đem đến niềm vui và ý nghĩa cho cuộc sống
Qv nghĩ lý do gì hằng triệu người đã tình nguyện, đã dâng tiền bạc, cho dù họ không tin Chúa? Vì qua sự dâng hiến, phục vụ họ tìm được ý nghĩa và niềm cho đời sống. Khi tôi ở trại tị nạn Pulau Bidong, có một chiếc tàu rất lớn là nhà thương nổi. Tất cả các bác sĩ, y tá làm việc trên tàu đó đều là những người tự nguyện. Tỉ phú Bill Gates và vợ là một điển hình [hình]. Hay tại sao từ trăm năm nay các bác sĩ giáo sĩ đã đến các nơi nghèo khó, hẻo lánh nhất?
Điều này cũng đã được các tâm lý gia, kinh tế gia và bác sĩ nghiên cứu xác nhận ngày nay. Tờ báo Wall Street Journal có một bài viết tựa là Can Money Buy Happiness? Tiền có mua được hạnh phúc không? Tác giả tóm lại kết luận như sau: Nói cách ngắn gọn, sự nghiên cứu mới nhất này cho biết sự giàu có đơn thuần không bảo đảm một đời sống hạnh phúc. Điều quan trọng hơn có nhiều tiền của là cách thức người ta sử dụng. Và dâng hiến khiến cho người ta vui hơn rất nhiều lần so với sự tiêu xài hết mức cho chính họ (giving money away makes people a lot happier than lavishing it on themselves.)
Một câu chuyện kể về một em trai nghèo khó phải đi bán đồ dùng từ nhà này sang nhà nọ để kiếm sống và tiếp tục đi học. One day, a poor boy who was selling goods from door to door to pay his way through school, found he had only one thin dime left, and he was hungry.
He decided he would ask for a meal at the next house. However, he lost his nerve when a lovely young woman opened the door. Instead of a meal he asked for a drink of water.
She thought he looked hungry so she brought him a large glass of milk. He drank it so slowly, and then asked, How much do I owe you?"
You don't owe me anything," she replied. "Mother has taught us never to accept pay for a kindness."
He said, "Then I thank you from my heart."
As Howard Kelly left that house, he not only felt stronger physically, but his faith in God and man was strong also. He had been ready to give up and quit.
Many years later that same young woman became critically ill. The local doctors were baffled. They finally sent her to the big city, where they called in specialists to study her rare disease.
Dr. Howard Kelly was called in for the consultation. When he heard the name of the town she came from, a strange light filled his eyes.
Immediately he rose and went down the hall of the hospital to her room. Dressed in his doctor's gown he went in to see her. He recognized her at once.
He went back to the consultation room determined to do his best to save her life. From that day he gave special attention to her case. After a long struggle, the battle was won.
Dr. Kelly requested the business office to pass the final bill to him for approval. He looked at it, then wrote something on the edge and the bill was sent to her room.
She feared to open it, for she was sure it would take the rest of her life to pay for it all. Finally she looked, and something caught her attention on the side of the bill. She read these words:
"Paid in full with one glass of milk.
(Signed) Dr. Howard Kelly."
Câu chuyện này không chỉ nói lên lòng biết ơn và trả ơn của bác sĩ Kelly với người phụ nữ tốt bụng đó nhưng còn cho thấy chính bà nhận được ơn phước bội phần hơn khi cho đi một ly sửa. Chỉ một ly sửa nhỏ nhưng giúp một cậu bé nghèo khổ có một cơ hội tiếp tục sống, rồi một ngày thành tài trở nên bác sĩ. Cũng chỉ bởi một ly sửa nhỏ mà bà không phải tiền phí tổn ngàn lần tốn kém hơn khi được chửa khỏi căn bệnh ngặt nghèo.
2. Vì chính Chúa sẽ ban cho thêm
Có lần một mục sư nói với tôi: tôi thấy đất ở tiểu bang này cứng quá. Ý nói khó có người tin Chúa. Chính vì đất cứng mà chúng ta càng cảm tạ Chúa hơn vì Ngài dùng chúng ta cho công việc khó, cho dù khả năng rất giới hạn.
Xứ Do Thái có hai biển trong nội địa, là biển Galilee và biển Chết (Dead Sea). Biển Galilee nhận nước từ sông Giô-đanh và nước của biển Galilee theo sông Giô-đanh từ phía Bắc chảy xuống miền Nam vào biển Chết. Nhưng nước tại biển Chết thì không đổ đi đâu cả. Biển Galilee là nơi các môn đồ đầu tiên sinh sống bằng nghề đánh cá. Nhưng tại biển Chết thì không cá nào sống được cả vì muối quá mặn để nổi ai nằm cũng nổi cả! Đời sống của một người không cho đi, chỉ biết nhận vào cũng sẽ như biển Chết.
Sông Cửu Long chảy ngang qua 5 quốc gia (TQ, Miến Điện, Lào, Thái lan, Cambodia, VN) trước khi đổ ra biển từ cửa biển miền Hậu Giang. Nhờ nước của sông đem đến biết bao nhiêu lợi ích cho bao nhiêu triệu dân sinh sống trong 6 quốc gia đó. So với Biển Hồ thì sông Cửu Long đem lại lợi ích ngàn lần hơn vì là nguồn ơn phước cho cả 6 quốc gia. Hồ đem lại lợi ích cho một vùng nhưng sông đem lại sự thịnh vượng cho nhiều vùng đất, làng xóm khác nhau. Hình ảnh của sông chảy tượng trưng cho sự dâng hiến, phục vụ lợi ích cho nhiều người. Mưa đổ xuống trên sông, dù một nơi một đất nhưng nước sông chảy sẽ đem lại phước lợi cho nhiều vùng đất sông chảy qua.
Sứ đồ Giăng viết: Vả, bởi sự đầy dẫy của Ngài mà chúng ta đều có nhận được, và ơn càng thêm ơn. (1:16). Câu này dạy rằng điều chúng ta nhận được nhằm mục đích cho đi, phục vụ. Và khi phục vụ ĐCT càng ban cho thêm ân tứ, ơn phước.
Khi nói về sự dâng hiến chúng ta thường trích câu KT trong Ma-la-chi: Các ngươi hãy đem hết thảy phần mười vào kho, hầu cho có lương thực trong nhà ta; và từ nay các ngươi khá lấy điều nầy mà thử ta, Đức Giê-hô-va vạn quân phán, xem ta có mở các cửa sổ trên trời cho các ngươi, đổ phước xuống cho các ngươi đến nỗi không chỗ chứa chăng! (3:9-10) Một ý quan trọng của câu KT này là chúng ta dâng 1/10 nhưng ĐCT sẽ đổ phước xuống đến nỗi không chỗ chứa. Để được phước đổ, phải dám cho đi 1/10.
Chúa sẽ ban thêm cho niềm vui, khả năng, ân tứ và ơn phước cho những ai trung tín phục vụ Ngài. Được Chúa dùng đã là một lý do đủ để cảm tạ. Nhận thêm ơn phước lại càng là lý do để cảm tạ Chúa vì cơ hội được dâng hiến, phục vụ cho công việc lớn và khó của Ngài.
Một người không phải là dại khi cho đi những gì không thể giữ lại để nhận được những điều không thể mất đi. He is no fool who gives what he cannot keep to gain what he cannot lose (Jim Elliott)
