Ân Điển và Lẽ Thật – Gia Phả Chúa Jêsus
Giả sử hôm nay là lần đầu tiên qv đến thờ phượng với hội thánh. Trước đó qv chưa bao giờ nghe về kinh thánh, tin lành, chưa bao giờ có một người bạn Cơ Đốc (Christian). Khi vào, không ai tiếp đón, chỉ lấy mắt nghi ngờ nhìn rồi bỏ đi. Không ai ngồi gần, người hướng dẫn chương trình không hề giới thiệu. Trong bài giảng, mục sư giảng về câu chuyện người Sa-ma-ri nhân lành khi người ta hỏi Chúa, “láng giềng tôi là ai?” Sau buổi nhóm có buổi ăn thông công nhưng không ai đến mời ở lại dự bửa. Qv sẽ có ấn tượng, suy nghĩ gì về hội thánh, về người trong hội thánh, về kinh thánh? Qv nghĩ có thể trở lại nhóm với hội thánh lần nữa không? Chắc chắn là không. Dù mục sư có giảng đúng KT đến mấy thì qv chắc chắn cũng sẽ không đến. Tại sao? Vì thiếu tình người, tình đồng hương, nói chi đến tình yêu thương, thiếu lòng chân thành, thiếu sự chân thật, thiếu sự nhân hậu. Nói về lòng nhân từ trong KT nhưng chẳng một người thực sự hành động. Đạo đức giả tạo, chỉ vẻ bề ngoài nhưng bên trong lại hoàn toàn khác.
Không ai muốn nghe sự thật nếu bày tỏ thiếu tình cảm, nhân hậu.
Giả sử qv đang trong cảnh khó khăn thiếu tiền trả appt, không nói rành tiếng Anh, chưa có việc làm. Một ngày, chứng nhân Giê-hô-va đến gõ cửa rồi làm chứng về đạo. Khi biết qv thiếu tiền, chưa có việc, người đó hết lòng, hết sức giúp qv. Sau khi đứng vững rồi, qv nghĩ muốn theo đạo nào?
Sự thật không ân điển, lòng nhân từ, chân thành rất khó mà tin, không thể tin được. Thậm chí có thể trở nên tàn nhẫn, độc ác. Nhưng lòng thành, nhân từ không có sự thật thì thật vô nghĩa; có thể trở nên nguy hiểm. Ân điển, ân hậu bắt cầu quan hệ vững chắc đến nỗi có thể chịu được sức nặng của sự thật. Bởi vì thuốc đắng giả tật, nên mỗi lần uống than thuốc đắng, cần trái táo ngọt. Vì sự thật mất lòng, nên phải nói trong tình yêu thương, với lòng nhân từ.
Quân bình được ân điển và lẽ thật rất khó. Có người quá chú tâm vào sự thật bất chấp cả tình cảm. Có người chỉ biết có tình cảm mà không màng đến sự thật. Nhưng trong ĐCJC ân điển và lẽ thật hiện diện cách trọn vẹn nhất, quân bình nhất, toàn mỹ nhất.
Ngôi Lời đã trở nên xác thịt, ở giữa chúng ta, đầy ơn và lẽ thật; chúng ta đã ngắm xem sự vinh hiển của Ngài, thật như vinh hiển của Con một đến từ nơi Cha. (Giăng 1:14)
ĐCJC là Đấng đầy ơn (ân điển, grace) và lẽ thật (truth). Chúa không chỉ có lòng nhân từ, yêu thương mà không có sự thật; hay chỉ có sự thật mà thiếu sự nhân từ. Trong ĐCJC cả hai đức tính này hiện diện và hòa hiệp với nhau.
Qv có thể hỏi: ân điển và lẽ thật, điều nào quan trọng hơn, cần thiết hơn? Câu trả lời: cả hai đều quan trọng, đều cần thiết, cả hai đều phải hiện diện trong đời sống tín đồ trưởng thành trong Chúa. Họ hiểu biết lẽ thật nhưng bày tỏ với lòng yêu thương, với sự kiên nhẩn, thậm chí nhịn nhục. Người thiếu trưởng thành nghĩ rằng hiểu rõ KT không quan trọng bằng tình cảm: chỉ cần thông công vui vẻ, tay bắt mặt mừng là đủ rồi; hay dùng lẽ thật như một cây to giáng lên người nghe, và nếu không nghe thì càng đánh mạnh.
Người trưởng thành học đòi theo Chúa và dưới sự hướng dẫn của ĐTL sáng suốt nhận biết đối tượng, hoàn cảnh, thời điểm để dung hòa, quân bình giữa ân điển và lẽ thật. Gương của chúng ta là ĐCJC: Chúa không đối với mọi người giống như nhau nhưng tùy từng người (dù là những người bệnh, phụ nữ, Pha-ri-si, thầy thông giáo, môn đồ…) Chúa biết nhu cầu của người đối diện và bày tỏ ân điển và lẽ thật cách thích hợp.
THỂ HIỆN CỦA ÂN ĐIỂN CHÚA
Chúng ta sẽ đọc trong gia phả ĐCJC theo Ma-thi-ơ 1:1-6, 12-17. Qv có thể vô cùng ngạc nhiên khi tôi nói ân điển và lẽ thật Chúa bày tỏ trong đoạn KT khô khan, và dường như không cần thiết này. Bài giảng này tập trung vào ân điển.
Gia phả hay gia phổ là bản ghi chép lại danh sách của ông bà tổ tiên một người, một họ theo thứ tự thời gian. Đơn giản nhất như ông bà nội tên có mấy người con, một người con tên xyz (là cha) lập gia đình với mẹ tôi là bà sinh ra 5 con tên… Thời đó gia phả có thể được xem như lý lịch cá nhân của một người vì khi đọc có thể biết được nguồn gốc, dòng họ của cha mẹ, ông bà, tổ tiên. Gia phả cho biết về dòng dõi người đó. Cho biết gốc gác, thân thế của ông bà, cha mẹ họ và cho biết về họ. Vì vậy không ai muốn có một lý lịch có vết bẩn, vết dơ, vết xấu cả.
Một người có máu hoàng tộc thì cha mẹ, ông bà, tổ tiên của người đó phải là những người trong hoàng tộc, vua chúa. Như hoàng tử Williams của Anh quốc hay công chúa của xứ Monaco… Nếu trong vòng ông bà, tổ tiên tôi có người làm thủ tướng, bộ trưởng, thống đốc thì chắc tôi sẽ nêu tên những người đó với chữ hoa và đậm để làm nổi bật chi tiết đó. Tôi hãnh diện là con cháu trong dòng dõi đó. Trái lại nếu là con cháu của trùm băng đảng thì thật khổ khi phải làm gia phả mình! Xấu hổ, nhục nhả biết bao! Thử nghĩ phải viết “ông nội tôi là trùm băng đảng Khánh Hội bị bắn chết bởi trùm băng đảng Tôn Đảng!” T
Khi làm lý lịch để xin việc làm ai cũng muốn viết về những chi tiết nổi bật nhất như tốt nghiệp trường này trường nọ. Nhưng nếu khi học trường A bị đuổi phải học trường B thì không ai muốn ghi trong lý lịch về việc bị đuổi hay về trường A cả. Trái lại chúng ta chỉ muốn hit key delete để xóa chi tiết đó và cũng không muốn cho ai biết về điều đó cả.
Một nhân vật trong câu chuyện giáng sinh là vua Hê-rốt, người giết các con trẻ sau khi biết các học sĩ Đông Phương không cho biết con trẻ mới sinh tại đâu. Sử gia không hề biết rõ về gia phả của hắn vì hắn thường sửa đổi chi tiết. Bỏ tên những người làm những việc không tốt hay có tiếng tăm không tốt và thêm vào tên những người (dù không phải là thân thích) hắn nghĩ làm cho lý lịch nổi bật. Điều này cũng không khác mấy với người làm lý lịch xin việc làm hôm nay.
Nhưng trong gia phả ĐCJC có ba điều thật lạ lùng, kinh ngạc, không thể ngờ được.
Thứ nhất, gia phả có tên những người phụ nữ. Ngày xưa, gia phả thường không có tên phụ nữ. Tại sao? Rất đơn giản: vì phụ nữ không cùng vai vế với nam giới, thấp hơn nam giới. Thử xem bên Trung Quốc hay Đại Hàn là biết rõ về điều này: trọng nam, khinh nữ! Ngay cả một số nước hồi giáo hôm nay vẫn xem phụ nữ chỉ có giá trị 1/2 nam giới!
Thứ hai, gia phả Chúa có tên dân ngoại, gồm giống dân bị khinh bỉ như người Mô-áp, Ca-na-in. Ai? Tha-ma (người Ca-na-in), Ra-hab (Ca-na-in), Ru-tơ (Mô-áp). Những dân này cấm không được vào vòng sân thứ nhất của đền thờ, nhưng lại có tên trong gia phả Đấng Mê-si?
Người hoạn, hoặc vì ngoại thận bị dập, hay là bị cắt, sẽ không được phép vào hội của Đức Giê-hô-va. 2 Con ngoại tình không được phép vào hội của Đức Giê-hô-va, dầu đến đời thứ mười cũng chẳng vào được. 3 Dân Am-môn và dân Mô-áp sẽ không được phép vào hội Đức Giê-hô-va, dầu đến đời thứ mười cũng chẳng hề bao giờ vào được (PTLLK 23:1-3)
Thứ ba, gia phả Chúa có tên những người xấu nết đạo đức. Ra-háp là người kỵ nữ bán thân. Có thể nào Ma-thi-ơ không biết hay hiểu lầm? Tha-ma có con với cha chồng! Chú ý Ma-thi-ơ nêu tên hai người con của Giu-đa và Tha-ma là Pha-rê và Xa-ra. Lý do? Chủ ý nhắc lại quan hệ loạn luân này! Bát-sê-ba tà dâm cùng Đa-vít và sinh ra Sô-lô-môn. Tổ tiên ĐCJC gồm những người sinh ra bởi những quan hệ tội lỗi, không đạo đức. Qv có muốn trong gia phổ có bà cố, bà sơ là kỹ nữ hay ăn ở với cha chồng, hay phạm tội tà dâm rồi sinh ra ông ngoại không? Dĩ nhiên không, trăm ngàn lần không.
Cũng chú ý ĐCJC thuộc dòng dõi Gia-cốp, là người nắm gót chân anh mình, người thủ đoạn gạt anh và cha để lấy quyền trưởng nam. Và dòng dõi Giu-đa ăn ở cùng con dâu! Thay vì thuộc dòng dõi Giô-sép là người chân chính, đạo đức, thủ tướng xứ Ai-cập, người cứu cả dòng họ, gia đình, cha anh.
Chúa cũng không thuộc dòng hoàng gia như giữa Đa-vít và con gái vua Sau-lơ là Mi-canh nhưng lại là con cháu từ một vụ tà dâm giữa Đa-vít và Bát-sê-ba.
Hãy dừng lại và suy nghĩ. Quả thật đây là những điều hết sức ngạc nhiên, kinh ngạc. No way. Chắc Ma-thi-ơ ghi lộn rồi, hay ma quỉ xúi Ma-thi-ơ ghi lại những nhân vật xấu xa này trong gia phả Chúa? Mỗi nhân vật đã nêu lên theo luật pháp Mô-se đều bị đuổi ra khỏi sự hiện diện của ĐCT, bị xử chết. Loạn luân. Tà dâm. Bán thân. Hãy đọc PTLLK 22, 23, Lê-vi-ký 18 sẽ biết hậu quả của những tội này.
Theo luật pháp Mô-se không một người nào trong số này được vào sân đền thờ, nói chi đến bên trong đền thờ, nói chi đến được gặp ĐCT thánh khiết. Nhưng qua ĐCJC những người này giờ được vào trong nhà Chúa.
Chú ý gia phả khi nói về Sô-lô-môn, Đa-vít bởi vợ của U-ri sanh Sa-lô-môn (1:6). Vợ của U-ri, chớ không phải vợ của Đa-vít. Hai điều: 1) Dù là vua có thể chiếm vợ người, nhưng dưới mắt ĐCT Bát-sê-ba vẫn là vợ của U-ri [kể chuyện U-ri], 2) Sa-lô-môn, vị vua khôn ngoan nhất, giàu có nhất là con của một quan hệ tà dâm (như khi viết về Giu-đa bởi Tha-ma sanh Pha-rê và Xa-ra).
Đa-vít là vị vua nổi bật nhất trong lịch sử Y-sơ-ra-ên. Là người có công thống nhất đất nước. Anh hùng dân tộc từ lúc còn trẻ tuổi. Người được ĐCT gọi là người làm vừa lòng Chúa. Nếu trong dòng dõi gia phả ĐCJC hy vọng lớn nhất để chuộc lại những vết nhơ trước đó từ Tha-ma, Ra-háp chính là Đa-vít. Nhưng ngay cả Đa-vít cũng phạm tội tày trời, và Sa-lô-môn là kết quả của tội tà dâm.
KT qua gia phả ghi lại bởi Ma-thi-ơ cho chúng ta biết một điều vô cùng quan trọng: không ai, bất cứ một người nào dù là anh hùng dân tộc, viết 73 bài Thi Thiên, hết lòng tìm kiếm Chúa như nai tìm khe nước, hết lòng tin cậy nơi Chúa, lại không có tì vết, tội lỗi, và đủ tiêu chuẩn để được xưng công chính. Trong gia đình của Chúa Jesus không một ai xứng đáng về công đức, nhưng chỉ bởi ân điển. Hãy xem lại gia phả: người gạt gẫm cha anh, người ăn ở cùng cha chồng, phụ nữ, kỵ nữ, người Mô-áp, người Ca-na-in, vua, người phạm tội tà dâm, người có chồng bị giết. Tất cả đều ngồi trong bàn của gia đình ĐCJC. Lý do? Chỉ bởi ân điển. Duy ân điển.
Qv có hiểu câu KT Ê-phê-sô 2:8 chưa: Vả, ấy là nhờ ân điển, bởi đức tin, mà anh em được cứu, điều đó không phải đến từ anh em, bèn là sự ban cho của Đức Chúa Trời. 9 Ấy chẳng phải bởi việc làm đâu, hầu cho không ai khoe mình;
Về tiêu chuẩn, không ai có thể đủ để được nhận vào gia đình Chúa. Nhưng qua ân điển những tội nhân mà xã hội khinh bỉ nhất, xa lánh nhất, tồi tệ nhất sẽ được vào nước Trời. Đây chính là ý nghĩa sâu sắc và yên ủi của mùa Giáng Sinh: qua ĐCJC, mọi người, dù bất cứ giống dân nào, địa vị nào, đạo đức quá khứ thế nào, giòng dõi thế nào vẫn được nhận là con trai, con gái của ĐCT. Qua ĐCJC có nghĩa là gì? Khi Chúa đổ huyết trên thập giá cho tội lỗi nhân loại, huyết đó như một cái áo công chính mà ai được mặc vào sẽ được xưng là công bình. ĐCT nhìn thấy tấm áo công chính của Con Độc Sinh và không còn nhìn thấy tội lỗi chúng ta.
Một số người chọn cho họ nhiều cái áo khác nhau để che dấu con người thật: thành công, danh vọng, quyền chức, tài của, sắc đẹp, học vấn… Nhưng người trong gia đình Chúa cùng mặc một cái áo công chính của ĐCJC. Cũng chính vì lý do này trong gia đình Chúa, không ai khoe mình. Khi vào nhà Chúa, hãy để mọi bằng cấp, mọi tài của, mọi chức vị bên ngoài và đến với Chúa, với anh chị em trong Chúa với con người thật, tội lỗi, xấu xa, nhưng được che phủ bởi áo công chính của ĐCJC.
Vì Đấng làm nên thánh và kẻ được nên thánh, đều bởi một Cha mà ra. Cho nên Ngài không thẹn mà gọi những kẻ đó là anh em (Hê-bơ-rơ 2:11)
Do you ever toss at night because somebody snubbed you? Do you ever feel like people aren’t appreciating you? Do you feel like nobody’s giving you any respect or honor? What is that to this? Do you see what’s available? So do you see how shocking the grace of God is? It’s so shocking that it doesn’t matter …
Out there in the world, pedigree matters, money matters, status matters, but in here, in the family of God, you leave that out. That’s not something that’s going to rule us. Don’t you see how pervasive the grace of God is? It’s so pervasive that even “the begats” are dripping with it, even “the begats” are covered with it, the grace of God. What is Matthew telling us here?
The gospel of grace alone brings down the barrier between male and female. It brings down the barrier between racial insider and outsider. It brings down the barrier between even the moral and the immoral, the righteous and the sinners. In God’s sight there is no difference. It doesn’t really matter whether you’re a prostitute or whether you’re the pope; you need grace. (The Mothers of Jesus – Tim Keller)
Điều cuối. Chú ý phần kết của gia phả: Như vậy, từ Áp-ra-ham cho đến Đa-vít, hết thảy có mười bốn đời; từ Đa-vít cho đến khi bị đày qua nước Ba-by-lôn, cũng có mười bốn đời; và từ khi bị đày qua nước Ba-by-lôn cho đến Đấng Christ, lại cũng có mười bốn đời. (1:17) Trong gia phả khi Ma-thi-ơ viết Áp-ra-ham sanh Y-sắc, hay Ra-háp sanh Bô-ô thì không hẵn có nghĩa là người sanh là cha, là mẹ. Từ sanh đây là genea, generation có nghĩa là tổ tông của. Vậy có những nơi trong gia phả khi Ma-thi-ơ viết người này sanh người kia thì ông có thể bỏ qua nhiều đời, nhiều thế hệ.
Vậy tại sao 14, 14, 14? 14+14+14 = 42 cũng có thể viết thế này 7+7+7+7+7+7 = 42. Vậy ĐCJC là thế hệ 7 sau 6 thế hệ, hay thế hệ thứ 7 của 7. Đọc giả của sách Ma-thi-ơ là người Y-sơ-ra-ên hiểu được ý nghĩa của điều này. Trước hết số 7 tượng trưng cho sự trọn vẹn, hoàn hảo. Ngày Sa-bát, ngày nghĩ ngơi là thứ 7 trong tuần. Nhưng thứ 7 của 7 lại có một ý nghĩa khác quan trọng
Hãy truyền cho dân Y-sơ-ra-ên rằng: Khi các ngươi đã vào xứ ta sẽ ban cho rồi, thì đất phải nghỉ, giữ một lễ sa-bát cho Đức Giê-hô-va. 3 Trong sáu năm, ngươi sẽ gieo ruộng và hớt nho mình, cùng thâu hoạch thổ sản. 4 Nhưng năm thứ bảy sẽ là năm sa-bát, để cho đất nghỉ, tức là một năm sa-bát cho Đức Giê-hô-va; ngươi chẳng nên gieo ruộng mình hay là hớt nho mình; (Lê-vi-ký 25:2-4)
Các ngươi hãy tính bảy thất niên, tức là bảy lần bảy năm, để có một thời kỳ bốn mươi chín năm. 9 Vào ngày mồng mười tháng bảy, tức là ngày lễ chuộc tội, phải thổi kèn vang dội khắp trong nước. 10 Phải biệt riêng năm thứ năm mươi làm năm thánh và công bố tự do khắp nơi cho mọi cư dân trong nước. Đó là năm hoan hỉ cho các ngươi, vì mỗi người sẽ nhận lại tài sản của mình và được trở về với gia đình mình. 11 Vì năm thứ năm mươi là năm hoan hỉ của các ngươi nên đừng gieo trồng cũng đừng gặt hái hoa lợi tự mọc trong đồng ruộng và đừng hái nho trên cây nho các ngươi không tỉa sửa. 12 Đó là năm hoan hỉ và năm thánh cho các ngươi (Lê-vi-ký 25:8-10 - BDM)
Năm 50 là năm hoan hỉ (Jubilee year), dân sự không những nghĩ mà còn được xóa hết nợ. Đất sẽ được trả lại, người nô lệ sẽ được tự do, nợ sẽ được xóa sạch. Đây là cơ hội để làm lại cuộc đời, hoàn toàn bắt đầu lại mới. Qv có thấy dụng ý của Ma-thi-ơ trong gia phả ĐCJC không?
ĐCJC chính là Đấng Hoan Hỉ, Đấng sẽ đem đến năm hoan hỉ. ĐCJC cũng là sự yên nghĩ ngày Sa-bát. Ngài xóa hết tội chúng ta, ban cho một cuộc đời mới. Ngài cũng sẽ đem lại sự yên nghĩ.
Gia phả ĐCJC nói lên hai điều về Tin Lành:
Qv và tôi và tất cả mọi người đều không xứng đáng vào gia đình Chúa. Tội của chúng ta sâu hơn, nặng hơn, đậm hơn, tồi tệ hơn chúng ta nghĩ. Gia đình Chúa gồm tội nhân, ai từ chối sự thật này từ chối gia phả Jesus. Nhưng Tin Lành là ĐCT qua ĐCJC yêu thương chúng ta hơn chúng ta hy vọng. Chúa cứu qv và tôi qua ân điển bởi đức tin, như ĐCT đã nhận Tha-ma, Ra-háp, Ru-tơ, Đa-vít, vợ U-ri vào gia đình dù họ là những người hoàn toàn không xứng đáng. ĐCJC giáng sinh đã phá bỏ mọi ranh giới, hàng rào, bờ tường của chủng tộc, màu da, giới tính, học thức, địa vị, quá khứ, gia phả.
ĐCJC là Đấng Hoan Hỉ, đem lại sự hoan hỉ, sự yên nghĩ, bình an thật sự
Đây là Tin Lành, tin vui mừng của sự Chúa giáng sinh. Phụ nữ ngồi cùng bàn trong gia đình Chúa. Dân ngoại ngồi cùng bàn trong gia đình Chúa với dân tuyển. Vua ngồi cùng với kỹ nữ. Người mắc tội loạn luân ngồi cùng với người mắc tội tà dâm. Người lừa dối cha anh, cướp quyền trưởng nam ngồi cùng bàn với người làm vui lòng ĐCT. Đây là Tin Lành, tin vui mừng của sự Chúa giáng sinh: mọi người, bất kể mọi người đều có thể được dự tiệc chiên Con và nhận được sự yên nghĩ thật sự trong Chúa.
